"Có cả nam lẫn nữ." Nguyễn Tinh trả lời.
Người sáng lập Lan Du là một cặp vợ chồng. Cô tình
cờ quen hai họ, trở thành bạn , và
cùng xây dựng thương hiệu nước hoa Lan Du
để thành công rực rỡ như ngày hôm nay.
Lục Dã nhíu mày khó hiểu: "Cả nam lẫn nữ ?"
" ."
Vậy chắc chỉ là những bạn bình thường thôi,
Lục Dã thầm nghĩ.
Nghỉ ngơi một lát, Nguyễn Tinh lấy sức: "Tôi
khỏe , tiếp tục nào."
Lục Dã mỉm : "Để dạy cô vài thế võ tấn công
nhé."
"Tuyệt quá." Nguyễn Tinh gật đầu, nở nụ tươi:
"Cảm ơn ."
"Bạn bè bao năm nay , khách sáo làm gì."
Lục Dã đang định bắt đầu hướng dẫn thì điện thoại
trong túi bỗng reo lên. Anh định lờ , nhưng Nguyễn
Tinh nhắc nhở: "Điện thoại reo kìa, máy
."
"Mặc kệ nó, chắc việc gì quan trọng ."
Tiếng chuông tắt vài giây réo rắt.
Nguyễn Tinh khuyên: "Hay là cứ , nhỡ
chuyện gấp thì ?"
Lục Dã nhăn mặt, đành lôi điện thoại . Thấy tên
Lâm T.ử Tự hiện màn hình, bắt máy: "Alo,
chuyện gì thế?"
"Lục Dã, đang ở đấy?" Tiếng Lâm T.ử Tự
vang lên trong điện thoại.
"Tôi đang ở phòng tập boxing, ?"
"Có việc cần tìm , qua biệt thự 1 ngay ."
"Bây giờ á?"
"Ngay lập tức."
"Bây giờ ." Lục Dã từ chối. Mấy
ngày nay mới cơ hội ở riêng với Nguyễn Tinh,
bỏ lỡ.
"Sao , đang bận gì? Đang tán gái
?"
"Để chuyện với nhé, cúp máy đây."
"Khoan ." Lâm T.ử Tự chặn : "Cậu đang ở cùng
một cô gái đúng ?"
Ngập ngừng vài giây, Lục Dã đành thú nhận: "."
"Là Nguyễn Tinh ?"
Lục Dã liếc Nguyễn Tinh đối diện, quả
quyết: " ."
"Cậu... tình cảm với cô ?"
Lục Dã vẫn rời mắt khỏi Nguyễn Tinh, lặp :
"."
Nguyễn Tinh ngay cạnh, nhưng
cuộc trò chuyện của hai . Cô vẫn luôn coi
Lục Dã như một bạn thiết, mảy
may suy nghĩ sâu xa.
Đầu dây bên , Lâm T.ử Tự buột miệng c.h.ử.i thề:
"Tại cứ là cô cơ chứ?"
"Chuyện đó để hãy , cúp máy đây." Không
đợi Lâm T.ử Tự phản ứng, Lục Dã vội vàng dập máy.
Thấy cất điện thoại, Nguyễn Tinh hỏi: "Ai gọi
?"
"Lâm T.ử Tự."
"Anh tìm việc gì ? Nếu bận thì cứ
giải quyết , chúng tập cũng ."
"Anh thì việc gì chính đáng , rủ rê ăn
chơi đàn đúm thôi."
"Nghe Quý nhị thiếu mở công ty
game, vẻ cũng làm ăn lắm."
"Ừ, cũng gọi là chút khởi sắc. Cậu... với
lắm nhỉ?" Lục Dã dò hỏi.
Nguyễn Tinh lắc đầu: "Tuy quen mặt hầu hết họ
hàng, bạn bè của nhà họ Quý, nhưng với
ai cả. Cậu đấy, là hướng
ngoại."
"Tôi hiểu. Thực bạn bè cũng cần nhiều, chỉ
cần vài chân thành là đủ."
Nguyễn Tinh mỉm : "Cậu đúng, là một
trong ít đó đấy."
Nụ môi Lục Dã chợt tắt, cô gái
đăm đắm, bất ngờ lên tiếng: "Nguyễn Tinh, chúng
... thể đổi mối quan hệ ?"
"Hả?" Nguyễn Tinh ngơ ngác: "Thay đổi mối quan hệ
gì?"
"Một mối quan hệ gắn bó hơn." Lục Dã thẳng
mắt cô, nghiêm túc : "Tôi... thể làm bạn
trai của cô ?"
Nghe câu đó, Nguyễn Tinh sững sờ.
"Thực với cô điều từ lâu
, nhưng cơ hội thích hợp. Nguyễn Tinh,
trở thành đàn ông của cô, bảo
vệ và chăm sóc cho cô, ?"
Phải mất một lúc lâu, Nguyễn Tinh mới định thần :
"Lục Dã, cảm ơn , nhưng ... hiện tại
yêu đương, xin ."
"Vì ?" Trong mắt Lục Dã hiện lên vẻ thất vọng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-606-loi-to-tinh-bat-ngo.html.]
"Cô trong mộng ?"
Hình bóng một đàn ông tuấn tú vụt qua tâm trí
Nguyễn Tinh. Đó là luôn che chở, quan tâm
cô suốt hơn một năm qua, đầu tiên xuất hiện
khi cô gặp nạn.
Thấy cô im lặng, Lục Dã càng thêm chắc chắn:
"Người đó là ai? Cô thể cho ?"
"Không ." Nguyễn Tinh vội phủ nhận: "Không
ai cả. Lục Dã, mới mất bao lâu,
thật sự tâm trí nghĩ đến chuyện tình cảm lúc
."
"Tôi hiểu, cô đang buồn. Nên mong cô đừng
--- Truyện nhà Anh Đào ----
vội vàng từ chối, hãy suy nghĩ thêm ?"
Lục Dã cô, nở nụ gượng gạo: "Thực
cũng tệ mà, đúng ? Đẹp trai, tính, gia
thế cũng đến nỗi nào."
Nguyễn Tinh trả lời một cách nghiêm túc: "Cậu
, là do thôi."
"Cô gì cả. Nếu cô đang buồn,
nghĩ đến chuyện thì cứ gác , sẽ đợi.
nếu một ngày nào đó cô yêu, xin hãy
nghĩ đến đầu tiên, ?"
Sự chân thành của Lục Dã khiến Nguyễn Tinh cảm
động, nhưng cảm động là tình yêu. Cô
thể tự dối , dối .
"Lục Dã, , cần chịu thiệt thòi vì
."
"Tôi hề thấy thiệt thòi." Lục Dã mỉm hiền
lành: "Tôi tự nguyện."
Từ xa, một đàn ông nấp trong góc khuất, âm
thầm quan sát hai . Cảnh tượng mắt khiến
nghĩ rằng Lục Dã đang tỏ tình với Nguyễn
Tinh.
Nghĩ , lập tức lấy điện thoại , gọi cho
Lâm T.ử Tự: "T.ử Tự, cảm giác Lục Dã đang tỏ
tình với cô gái ."
Tại biệt thự.
Quý Trạch Thần đang dựa sô pha với vẻ
lười biếng.
Lâm T.ử Tự thì mặt mày nhăn nhó. Khi thấy tin nhắn
thoại của bạn gửi đến, vô thức bấm mở.
Giọng của đàn ông vang lên rõ mồn một:
"T.ử Tự, cảm giác Lục Dã đang tỏ tình với cô
gái ."
Lâm T.ử Tự: "..."
Quý Trạch Thần bên cạnh, sắc mặt đổi
ngay lập tức.
Lâm T.ử Tự liếc họ, chân mày càng cau chặt
hơn, vội vàng nhắn : "Cậu chắc chắn chứ?"
Người đàn ông: "Chắc chắn."
Lâm T.ử Tự: "Thế... Nguyễn Tinh đồng ý ?"
Người đàn ông: "Tôi xa quá, làm mà
rõ ?"
Lâm T.ử Tự: "Vậy gần hơn , cho rõ
."
Người đàn ông: "Hả? Lỡ phát hiện thì ?"
Lâm T.ử Tự: "Thế nhờ Nhị biểu ca
giúp chuyện nữa ?"
Người đàn ông do dự: "Tôi qua đó ngay đây."
Quý Trạch Thần vẫn im lặng, nhưng khuôn mặt u
ám đến đáng sợ.
Một lát , Lâm T.ử Tự nhắn tin hỏi: "Sao ,
gì ?"
Giọng từ đầu dây bên thì thào: "Nghe ,
hình như cô đồng ý, Nguyễn Tinh từ
chối ."
"Phù." Lâm T.ử Tự thở phào nhẹ nhõm, lén lút liếc
Nhị biểu ca bên cạnh.
Quý Trạch Thần cũng thấy, nhưng sắc mặt vẫn
khá hơn là bao.
"T.ử Tự, thích Nguyễn Tinh ?"
Người bạn tò mò hỏi.
Lâm T.ử Tự gắt lên: "Nói bậy bạ gì thế, đương nhiên
là ."
Người bạn: "Thế bảo theo dõi hai
họ? Tôi thật nhé, nếu thích Nguyễn
Tinh thì hành động nhanh lên. Nếu để tên
Lục Dã nẫng tay mất, những lời sến súa của
mà còn thấy cảm động nữa là."
Lâm T.ử Tự ngắt lời: "Bớt lải nhải , mau tách hai
họ ."
Người bạn: "Tách kiểu gì?"
Lâm T.ử Tự: "Cứ chạy thẳng chỗ Lục Dã, bảo
việc gấp tìm , lôi ."
Người bạn: "Ơ, làm thế ?"
"Thế chuyện của giải quyết nữa
?" Lâm T.ử Tự đe dọa.
Người đàn ông lập tức thỏa hiệp: "Tôi ngay."
Lâm T.ử Tự tắt điện thoại, sang đàn
ông bên cạnh: "Nhị biểu ca, là cũng hành
động nhanh lên, bày tỏ tình cảm với Nguyễn Tinh ."
Quý Trạch Thần sang: "Anh thể hiện đủ rõ
ràng ?"