"Ai ở ngoài đó!" Một giọng lạnh lùng, sắc bén
vang lên.
Quý Tuyết Nhan giật thót , vội vàng điều chỉnh
cảm xúc đẩy cửa bước : "Anh cả, hai,
là em đây."
Đôi mắt u ám của Quý Trạch Thần xoáy sâu cô
, chất vấn: "Em ngoài trộm ?"
"Không ạ." Quý Tuyết Nhan vội thanh
minh: "Em đến tìm cả, thấy hai đang
chuyện nên em dám làm phiền."
Nghe , Quý Trạch Đình sang: "Tìm
việc gì ?"
Quý Tuyết Nhan liếc Quý Trạch Thần, vẻ ngập
ngừng thôi.
Quý Trạch Đình lên tiếng: "Anh hai em
ngoài , gì cứ ."
"Cũng gì to tát ạ, em chỉ hỏi xem
chiều nay xem em thi đấu nữa , nếu
thì chúng cùng."
"Chiều nay phần thi của em nên
nữa ." Quý Trạch Đình ngừng một lát
tiếp: "Lát nữa đến công ty một chuyến."
"Dạ , thế thôi, hai cứ chuyện tiếp , em
về phòng đây."
Nói xong, Quý Tuyết Nhan lùi khỏi thư phòng,
dám nán trộm nữa mà rảo bước rời .
Kế hoạch ban đầu tạm thời gác .
Vừa về đến phòng, Quan Nịnh đột nhiên gọi điện tới.
Quý Tuyết Nhan dửng dưng bắt máy: "Alo, chuyện
gì?"
Đầu dây bên , giọng Quan Nịnh lạnh lùng: "Có
rảnh ? Ra ngoài chuyện ."
"Không rảnh, gì cứ qua điện thoại ."
"Là cô làm đúng ?" Quan Nịnh thẳng
vấn đề: "Là cô giở trò với mực của ."
Sắc mặt Quý Tuyết Nhan khẽ biến đổi: "Cô đang
sảng gì ! Rõ ràng là do bản cô sai sót, còn
viện cớ!"
"Trong hậu trường chỉ cô là động mực của ,
mang kiểm tra . Trong mực pha một
loại độc tố khiến chóng mặt, buồn nôn,
bủn rủn trong thời gian ngắn."
"Quan Nịnh!" Giọng Quý Tuyết Nhan trở nên lạnh
lẽo: "Trước khi buông lời buộc tội, cô nên xem
phận của ! Cô nghĩ thèm tính kế cô
? Cô xứng ?"
Quan Nịnh trầm giọng: "Có tính kế , trong
lòng cô tự hiểu!"
Cùng học chung Học viện Mỹ thuật, Quan Nịnh thừa
Quý Tuyết Nhan luôn tính hiếu thắng. Chắc
chắn cô can tâm khi thấy cô giành giải Nhất,
nhưng ngờ cô dùng đến thủ đoạn hèn hạ
thế !
"Quý Tuyết Nhan, chuyện ở khách sạn Ritz cô lợi
dụng , còn hãm hại . Tôi sẽ để
yên chuyện , sẽ báo cáo sự việc cho
đại sư Mặc Thư và ban giám khảo."
"Nói sách mách chứng, ngậm m.á.u phun
là trả giá đấy." Quý Tuyết Nhan khẩy, tiếp
tục đe dọa: "Nếu nhớ lầm thì nhà cô dạo
đang việc nhờ vả cả đúng ?
Quan Nịnh, cô dám vu khống , là cả
từ chối nhà họ Quan, là nhà họ Quan
làm ăn ở kinh thành nữa?"
Đầu dây bên bỗng im bặt.
Quý Tuyết Nhan đắc ý mặt: "Xem đến
gặp cả một chuyến, để thấy rõ bộ mặt
thật của nhà họ Quan mới !"
"Khoan !" Quan Nịnh hốt hoảng kêu lên: "Đừng."
Quý Tuyết Nhan nhạt: "Cô đừng là
theo ? Cô là cái thá gì? Tại
lời cô?"
Sau một thoáng im lặng, Quan Nịnh khó nhọc cất lời:
"Vừa nãy do nhất thời kích động, xin ."
Quý Tuyết Nhan vẫn buông tha: "Định hãm
hại , một câu xin là xong chuyện ?"
"Cô gì?"
"Đi với Mặc Thư là cô tiếp tục thi
nữa. Từ giờ trở , thấy mặt cô trong
bất kỳ vòng thi nào nữa!"
"Được." Quan Nịnh chút do dự, đồng ý ngay
lập tức.
Mục đích tham gia cuộc thi của cô vốn chỉ để
gặp thần tượng Phiêu Linh. Giờ gặp , cô
cũng chẳng còn nuối tiếc gì.
"Lát nữa sẽ báo với đại sư Mặc Thư, chiều nay
sẽ rút lui."
Biết rõ ý đồ của Quan Nịnh nên khi cô đồng ý rút lui,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-200-phu-nhan-cung-than-ky-qua-the.html.]
Quý Tuyết Nhan cũng chẳng mảy may vui sướng, cô
hừ lạnh một tiếng cúp máy.
Tại một phòng thí nghiệm nọ, Quan Nịnh thở dài
thườn thượt, gương mặt hiện lên vẻ bất lực.
Bố cô đúng là đang việc cần nhờ vả Quý Trạch
Đình, mà Quý Trạch Đình vô cùng cưng chiều cô
--- Truyện nhà Anh Đào ----
em gái . Cô thể đắc tội với Quý Tuyết
Nhan , ban nãy do cô quá kích động.
Cô bạn bức xúc: "Con ả Quý Tuyết Nhan
đúng là quá đáng, hãm hại xong giờ còn đe
dọa!"
"Bố tớ đang cần nhờ Quý tổng, lúc nãy giận quá nên
tớ quên béng mất chuyện . Chỉ mong Quý Tuyết
Nhan đừng thọc gậy bánh xe."
"Thế định rút lui thật ?" Cô bạn hỏi.
Quan Nịnh tỏ vẻ bận tâm: "Dù thì mục
đích thi của tớ cũng chỉ là để gặp thần tượng. Giờ
gặp , thi tiếp cũng chẳng quan
trọng, tớ cũng chả cần mấy cái danh hiệu hão huyền
đó."
" nếu thi tiếp, cơ hội làm
quen với đại sư Phiêu Linh thì ."
"Làm chuyện đó . Ngài vốn luôn giấu
kín phận, hôm nay lộ chẳng qua chỉ là sự cố
ngoài ý . Bao nhiêu nhân vật tai to mặt lớn mời
mọc mà ngài còn chả thèm đoái hoài, thì làm
ngài để mắt đến tớ ."
Cô bạn thở dài: "Vậy tớ cũng rút lui luôn,
thi thì tớ thi một chán lắm. Dù với trình
độ của tớ cũng chẳng lọt vòng trong ."
Quan Nịnh: "Làm thế , đừng bốc
đồng."
Cô gái: "Tớ bốc đồng, ngay từ đầu tớ đăng ký
cũng chỉ vì cùng thôi mà."
Quan Nịnh: "..."
Cô bạn ôm lấy cánh tay cô, : "Đi nào, đến
gặp đại sư Mặc Thư. Chiều nay thi nữa,
tụi shopping lượn phố thôi."
Quan Nịnh dở dở : "Cậu cứ suy nghĩ kỹ
."
"Không cần suy nghĩ gì nữa, thôi!"
...
Tại thư phòng ở trang viên.
Vân Tô bàn làm việc, những ngón tay thon
thả, trắng trẻo lướt nhanh bàn phím, đôi mắt tập
trung cao độ màn hình.
Tần Tư Yến và ông cụ Tần cạnh chờ đợi, mong
ngóng kết quả.
Thượng Quan Tình và Vũ Văn Lạc tuy đinh ninh là
thể khôi phục dữ liệu, nhưng vẫn lẽo đẽo theo
thư phòng để xem thực hư .
Khoảng nửa giờ , hàng loạt thông tin bắt đầu chạy
màn hình, thậm chí cả lịch sử cuộc gọi.
Hai lưng Vân Tô trợn tròn mắt, suýt
chút nữa rớt cả cằm!
"Phu... phu nhân!" Thượng Quan Tình lắp bắp kinh
ngạc: "Ngài... ngài cũng thần kỳ quá thể ! Thế
mà cũng khôi phục ."
Tần Tư Yến lập tức rời khỏi ghế, bước tới chằm
chằm lịch sử cuộc gọi màn hình: "Tra
?"
Ông cụ Tần cũng ghé sát : "Tra kẻ nào làm
?"
Vân Tô giải thích: "Cháu chỉ khôi phục lịch sử
cuộc gọi thôi. Hắn dùng ẩn danh để liên lạc, vả
đó hiện thể liên lạc nữa, lẽ đối
phương phi tang sim ."
Vũ Văn Lạc buột miệng: "Chắc là thể tra
định vị cuối cùng chứ."
Thượng Quan Tình: "Cái cần gì nhắc,
phu nhân thừa ."
Vũ Văn Lạc: "Tôi chỉ thêm một câu thôi mà."
"Có thể tra định vị ?" Tần Tư Yến hỏi.
"Được, nhưng sẽ mất một chút thời gian." Nói ,
Vân Tô đột ngột gập máy tính : "Để lúc khác tra
tiếp, nghỉ ngơi một chút."
Tần Tư Yến cô một thoáng, đồng ý: "Được,
ăn cơm ."
Ông cụ Tần: "Ừ, cũng đến giờ ăn trưa ."
Vũ Văn Lạc mấp máy môi, vẻ ngập ngừng
thôi.
Thấy , Thượng Quan Tình khẽ lắc đầu hiệu.
Tần Tư Yến sang hai , bất ngờ lệnh:
"Cử tìm gã lính đ.á.n.h thuê đó, ngày
mai thấy mặt !"
Hai sững , Thượng Quan Tình hỏi :
"Trước ngày mai ạ?"
Đôi mắt phượng của Tần Tư Yến tối sầm , giọng
trở nên lạnh lẽo: "Có vấn đề gì ?"