Lúc , Vân Tô đến gần, lên tiếng giải vây: "Ông nội, đây cháu từng chơi cờ với đại sư Mặc Thư ở quán ạ."
Nghe tiếng, ông cụ Tần đầu : "Vân Tô, Tư Yến, hai đứa đến ."
Vân Tô bước tới, mỉm : "Chào Mặc lão."
Tần Tư Yến cũng cất tiếng chào: "Ông nội, Mặc lão."
"Ừm." Đại sư Mặc Thư gật đầu, cố ý trêu chọc: "Vân
Tô , chuyện hai từng chơi cờ, cả chuyện cháu phục chế tranh cổ, cháu từng kể với ông nội Tần ? Cháu giấu nghề kỹ quá đấy."
Vân Tô: "Cháu thường chơi cờ với ông nội, nên nhất thời nhắc đến những chuyện đó ạ."
"Đến đây, hai đứa xuống ." Ông cụ Tần vồn vã mời hai , hỏi tiếp: "Vân Tô, cháu học Khoa học Máy tính mà, từ khi nào phục chế tranh cổ , còn sánh ngang chuyên gia nữa chứ, còn chuyện gì cháu mà ông ?"
Vân Tô xuống, mỉm đáp: "Cháu từng thưa
với ông là cháu đam mê tranh cổ và nghiên cứu qua. Thực việc đó bao gồm cả phục chế tranh cổ, chỉ là lúc đó cháu rõ thôi ạ."
"Thế còn Tư Yến?" Ông cụ Tần sang hỏi cháu trai: "Cháu Vân Tô phục chế tranh cổ từ khi nào?"
Tần Tư Yến Vân Tô, đại sư Mặc Thư, trả lời: "Cháu cũng mới thôi ạ, chắc là đại sư Mặc Thư."
Vân Tô giải thích thêm: "Cháu yêu thích quốc họa và vô cùng ngưỡng mộ đại sư Mặc Thư, nên lúc
Đại sư Mặc Thư : "Tôi cũng quý Vân Tô, gặp cảm giác thiết như quen từ lâu, nên thỉnh thoảng hẹn cô bé uống , còn cùng một đến buổi đấu giá nữa, chuyện trò cũng khá nhiều."
Ông cụ Tần ngạc nhiên: "Hai còn cùng đấu giá cơ ?"
Vân Tô gật đầu: "Vâng ạ."
Ông cụ Tần hắng giọng: "Thế là nhé."
"Dạ?" Đại sư Mặc Thư sững .
Vân Tô cũng tỏ vẻ khó hiểu.
Ông cụ Tần tiếp lời: "Lần rủ ông cùng chứ. Vân Tô, ông nội mà hiểu cháu bằng đại sư Mặc Thư ."
Vân Tô mỉm : "Vâng ạ."
Đại sư Mặc Thư bật : "Ông Tần đang ghen tị đấy ? Tư Yến còn ý kiến gì kìa."
Ông cụ Tần xòa: "Mặc lão đùa . Vân Tô là cháu dâu nhà họ Tần, là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Tần, phu nhân của Chủ tịch GE Group, phận
làm ông nội như đương nhiên tìm hiểu rõ hơn
chứ."
Nói thật thì ông đang ghen tị đấy. Đường đường là ông nội ruột thịt, mà chẳng hiểu rõ tài năng của cháu dâu bằng một ngoài, thế thì làm !
"Tư Yến, cháu thấy ông đúng ?" Tần Tư Yến: "Vâng, ông chí ạ."
Đại sư Mặc Thư thầm nghĩ: "Đồ của , đương nhiên hiểu rõ hơn ."
"Vân Tô, đây, uống nào." Vừa , ông cụ Tần
rót cho Vân Tô.
Vân Tô vội đưa tay đỡ ấm : "Ông nội, để cháu tự rót ạ."
"Không , cứ để ông rót cho." Vừa rót, ông cụ : "Sau uống , đấu giá cứ với ông, ông cùng cháu, ông bao hết!"
Vân Tô: "... Vâng ạ."
Đại sư Mặc Thư: "..."
Sao cứ cảm giác như cướp mất đồ thế .
Mọi trong chòi nghỉ mát, tiếp tục thưởng
trò chuyện.
Ông cụ Tần chợt đề nghị: "Vân Tô nếu yêu thích quốc họa, là nhân dịp vẽ một bức cho Mặc lão xem thử, để ông nhận xét cho cháu nhé?"
Động tác uống của Vân Tô khựng : "Cháu dám múa rìu qua mắt thợ mặt đại sư Mặc Thư ạ."
Phong cách vẽ của cô đặc trưng, dễ nhận . Hơn nữa Tần Tư Yến thích tranh của cô, sẽ nhận ngay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-van-to-tan-nhi-gia-flvj/chuong-86-ve-tranh-trong-choi-nghi-mat.html.]
"Không ." Ông cụ Tần động viên: "Nhân tiện
TRẦN THANH TOÀN
để Mặc lão chỉ bảo thêm cho cháu. Mặc lão từng đào tạo một đồ xuất sắc như Phiêu Linh cơ mà. Mặc lão, ông thấy ?"
Đại sư Mặc Thư đồ , cố tình hỏi: "Bình thường Vân Tô thích vẽ gì nào?"
"Cháu vẽ linh tinh thôi ạ." Ngập ngừng một chút, thấy những bông hoa sen trong hồ, Vân Tô : "Hay là... cháu vẽ một bức hoa sen nhé?"
Cô bao giờ vẽ hoa, đổi phong cách một chút chắc sẽ dễ lộ.
Đại sư Mặc Thư gật đầu: "Được đấy."
Ông cụ Tần lập tức sai quản gia mang bút mực giấy nghiên đến.
Chiếc bàn trong chòi đủ lớn, chỗ để vẽ.
Vân Tô cầm cây cọ, ngòi cọ mềm mại lướt nhẹ giấy Tuyên Thành.
Tần Tư Yến đột nhiên bước đến bên cạnh: "Tôi mài mực cho em."
Vân Tô liếc : "Được."
Hai trong chòi, vẽ tranh, mài mực. Cảnh , còn hơn.
Nhìn hai , ông cụ Tần khỏi cảm thán:
" là trời sinh một cặp, khung cảnh như một bức tranh, lãng mạn nên thơ."
Đại sư Mặc Thư họa theo: " , xứng đôi." Chỉ tiếc là kết hôn giả.
Nếu Vân Tô thể thực lòng yêu Tần Tư Yến, bước chân nhà họ Tần cũng là một lựa chọn tồi. Ông thể thấy ông cụ Tần thực sự yêu quý Vân Tô, coi cô như cháu dâu ruột thịt, cho dù ông thể lờ mờ đoán cuộc hôn nhân là giả.
thể mở lòng với .
Mặc dù mực đủ, Tần Tư Yến vẫn nán bên cạnh, lặng lẽ quan sát từng đóa hoa sen dần hiện hình nét cọ của Vân Tô.
Để tránh nhận phong cách, Vân Tô đổi cách vẽ thường ngày, đồng thời đẩy nhanh tốc độ.
Một lát , bức tranh hoa sen thành, Vân Tô đặt cọ xuống: "Xong ạ."
"Để xem nào." Đại sư Mặc Thư lên, cẩn thận
đánh giá: "Vẽ , nét bút trưởng thành, dứt khoát, chứng tỏ cháu nền tảng vững chắc."
Vân Tô mỉm khiêm tốn: "Ngài quá khen ạ."
"Ta thật đấy." Đại sư Mặc Thư cô: "Vân Tô, cháu thể thử sức với phong cách tối giản, tinh tế , thấy hợp."
Đây đúng là lời nhận xét chân thành dành cho cô, Vân Tô hiểu ý: "Vâng, cháu cảm ơn đại sư Mặc Thư."
"Tôi cũng xem với." Ông cụ Tần cầm bức tranh lên.
Tuy sành về hội họa, nhưng ông cũng mắt . Bức tranh của Vân Tô quả thực cho thấy cô nền tảng vững vàng: " là . Vân Tô, cháu học vẽ bao lâu ?"
Vân Tô đáp: "Được mười năm ạ."
Ba năm đầu cô tự mày mò vẽ, đến năm mười ba tuổi tình cờ gặp đại sư Mặc Thư lấy tư liệu ở Hải Thành. Thấy cô năng khiếu thiên bẩm, ông nhận cô làm đồ . Dưới sự dìu dắt của ông suốt hai năm, kỹ năng vẽ của cô tiến bộ vượt bậc, đồng thời danh tiếng cũng bắt đầu vang xa.
công chúng, cũng ai phận và tuổi tác thật sự của cô.
"Quả nhiên." Ông cụ Tần gật đầu hài lòng: "Mắt của vẫn còn tinh tường chán."
Đây cũng là đầu tiên Tần Tư Yến thấy Vân Tô vẽ. Trước nay chỉ say mê tranh của Phiêu Linh, bởi chúng mang cho một cảm giác đặc biệt.
Giờ đây, ngắm bức tranh của Vân Tô, dường như càng thấy thích hơn.
Ông cụ Tần đưa bức tranh gần cháu trai: "Tư Yến,
cháu thấy ?"
Tần Tư Yến khẽ nhếch môi: "Tranh của Vân Tô vẽ, đương nhiên là nhất ." Ngừng một lát, dặn quản gia: "Lát nữa đem đóng khung bức tranh của Thiếu phu nhân nhé."
Quản gia cúi đầu: "Vâng, thưa Tiểu thiếu gia."
"Hửm?" Ông cụ Tần sang hỏi: "Cháu định mang về ?"
Tần Tư Yến: "Vâng, cháu mang về."
Ông cụ Tần ha hả: "Được, mang về , treo
trong phòng cho ."