Bước khỏi gian áp bức đó, cô thầm thở phào nhẹ nhõm, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn đôi chút.
Khi qua phòng , cô thấy tiếng mấy đồng nghiệp bên trong đang tán gẫu, dường như là đang thảo luận về một kỹ thuật cắm hoa thịnh hành gần đây, gọi là “Sogetsu” (Cỏ Nguyệt Lưu), chú trọng đường nét và ý cảnh gian.
Một đồng nghiệp khổ sở : “... Thử mấy mà vẫn thấy thiếu thiếu cái gì đó, cái cảm giác Wabi-sabi đó mãi mà .”
Bước chân Thẩm Kim Dương khựng một chút, đây ở Hoắc gia, để làm vai trò Hoắc phu nhân, cũng là vì quá buồn chán, cô từng học đủ loại kỹ năng của “giới thượng lưu”, cắm hoa chính là một trong đó, vả dạy cô chính là một bậc thầy phái Sogetsu.
Phòng bỗng chốc im lặng, mấy đồng nghiệp kinh ngạc về phía cô, ngờ vị thư ký Thẩm bình thường trông vẻ màng thế sự hiểu về lĩnh vực .
“Thư ký Thẩm, cô cũng hiểu về cắm hoa ? Nghe vẻ lý đấy!”
Thẩm Kim Dương đang định giải thích đơn giản vài câu, thì một giọng trầm thấp lạnh lùng vang lên từ phía : “Cô cũng hiểu phái Sogetsu ?”
Sống lưng cô cứng đờ, chậm rãi , thấy Hoắc Cảnh Minh ở cửa phòng từ lúc nào, ánh mắt thâm trầm cô.
Tay cầm một chiếc cốc rỗng, rõ ràng là đến để lấy nước.
Hoắc Cảnh Minh tiến gần, ánh mắt khóa chặt mặt cô, ánh u uẩn: “Cái phái lệch tông nhiều , vợ đây cũng thích, lúc cắm hoa cô cũng luôn miệng về việc để trắng.”
Bầu khí trong phòng lập tức rơi xuống điểm đóng băng.
Mấy đồng nghiệp đưa mắt , ai dám thở mạnh.
Lông mày Thẩm Kim Dương giật giật, cô hề Hoắc Cảnh Minh hiểu rõ về cô như .
“Hoắc tổng quá lời , học nghệ thuật thường sẽ hứng thú với những trường phái ngách và thú vị thôi, thiên hạ bao nhiêu , cùng một thứ cũng là chuyện bình thường.”
Khóe miệng cô nở nụ , ung dung bình thản đẩy ngược lời của Hoắc Cảnh Minh .
Hoắc Cảnh Minh nghiêng cô vài cái.
Cuối cùng, gì thêm, chỉ nhếch môi đầy ẩn ý rời khỏi phòng .
Nhìn bóng lưng rời , dây thần kinh căng thẳng của Thẩm Kim Dương mới thả lỏng.
Khoảnh khắc , cô suýt nữa nghĩ rằng Hoắc Cảnh Minh thấu điều gì đó.
Cô nhíu mày, để ý đến ánh mắt dò xét của các đồng nghiệp nữa, bước nhanh rời khỏi phòng để về phòng thư ký sắp xếp tài liệu bàn giao.
Khi đưa một xấp tài liệu dày cộp cho trợ lý Lâm, nhận lấy thở dài một tiếng: “Thư ký Thẩm, thật là đáng tiếc quá, thực Hoắc tổng trân trọng năng lực của cô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cuoc-doi-thu-hai/chuong-16.html.]
Anh như vô tình nhắc tới: “Nói cũng , cũng thật thần kỳ, từ khi cô đến đây, chứng mất ngủ của Hoắc tổng dường như đỡ hơn nhiều, đặc biệt là nửa tháng nay, thể ngủ một giấc trọn vẹn . Lão phu nhân mấy hôm còn gọi điện hỏi thăm cô đấy...”
Những lời phía của trợ lý Lâm, Thẩm Kim Dương còn rõ nữa.
“Nửa tháng nay... đỡ hơn nhiều?” Lông mày cô nhướn lên, thời gian thật là trùng hợp.
Nửa tháng chính là lúc Hoắc Cảnh Minh những lời đầy ẩn ý rằng cô giống cũ của .
Thẩm Kim Dương mỉm , cũng chẳng quan tâm Hoắc Cảnh Minh .
Vì mất ngủ mà đột t.ử thì càng , còn c.h.ế.t thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.
“Vậy thì thật chúc mừng Hoắc tổng .” Thẩm Kim Dương tiếp lời trợ lý Lâm, mỉm đầy ẩn ý.
Trong một buổi tiệc xã giao, Hoắc Cảnh Minh hiếm khi uống say khướt.
Trợ lý Lâm cùng với Thẩm Kim Dương tốn ít sức lực mới đỡ đàn ông gần như bất tỉnh nhân sự lên xe, đưa về biệt thự.
Suốt dọc đường, Hoắc Cảnh Minh nhắm mắt tựa lưng ghế, lông mày nhíu chặt, quanh tỏa một luồng khí lạnh lẽo khiến khác dám đến gần.
Hoắc Cảnh Minh khó nhọc mở mắt , lặng lẽ Thẩm Kim Dương đang ở ghế phó lái, ánh mắt tối tăm.
Sau khi đến biệt thự, trợ lý Lâm đỗ xe xong, cùng Thẩm Kim Dương đỡ Hoắc Cảnh Minh phòng khách.
Hoắc Cảnh Minh ghế sofa, lời nào, chỉ thẫn thờ đó.
“Trợ lý Lâm, Hoắc tổng đưa về đến nơi , xin phép về đây.” Thẩm Kim Dương một giây cũng ở thêm, lập tức đề nghị về.
lúc ở Hoắc gia hiểu chẳng lấy một giúp việc nào.
Trợ lý Lâm chút khó xử Hoắc Cảnh Minh đang xoa trán sofa, với Thẩm Kim Dương: “Thư ký Thẩm, phiền cô đợi thêm một chút nữa, nấu chút canh giải rượu cho Hoắc tổng, thế sợ...”
Lời của trợ lý Lâm còn dứt, Hoắc Cảnh Minh sofa bỗng nhiên động đậy.
Anh đột ngột vươn tay , nắm chặt lấy cổ tay của Thẩm Kim Dương khi cô định rời .
Lực nắm lớn đến kinh , mang theo nóng hầm hập.
Thẩm Kim Dương kịp phòng , kéo cho loạng choạng, kinh ngạc đầu .
Hoắc Cảnh Minh ngẩng đầu lên, trong đôi mắt say lờ đờ mang theo một sự yếu đuối gần như cố chấp, chằm chằm cô, giọng khản đặc đến đáng sợ: “Dương Dương, đừng ...”