Tô Ý tự đến, bà chuyện riêng với Thẩm Mạt ở bệnh viện.
Lục Tiêu tuy về, nhưng bà vẫn Quán Quán ở bên .
Tô Ý nghĩ tới nghĩ lui, đến gặp ruột của Lục Tiêu.
Nếu Thẩm Mạt thực sự với Quán Quán, Tô Ý nghĩ, nên để Quán Quán tự quyết định một .
Chuyện tình cảm, mỗi mỗi khác, lẽ Lục Tiêu thể mang hạnh phúc cho Quán Quán.
Tô Ý tự điều khiển xe lăn lăn bệnh viện, khi bà thang máy, bánh xe phía kẹt ở cửa thang máy.
Tô Ý cúi đầu bánh xe qua , chuẩn dậy kéo xe lăn .
Đôi chân của bà hồi phục khá , ở nhà thể và bộ một đoạn, nhưng khi ngoài, sợ chân lâu mỏi, bà vẫn xe lăn.
Lúc bà sắp dậy, phía xuất hiện một bàn tay, đẩy cả xe lăn và bà thang máy.
Tô Ý phía , cúi đầu , “Cảm ơn!”
“Tầng bảy?”
Giọng lạnh lùng của đàn ông truyền đến, chỉ hai chữ đó, dù cách tám năm ngủ mê, Tô Ý vẫn nhận đó là ai.
Bà ngẩng đầu, thấy khuôn mặt quen thuộc thể tả, sững sờ.
Có những trời phú cho nhan sắc.
Tô Ý tự nhận khuôn mặt , nhưng đối diện với Cố Bạch, bà vẫn cảm thấy tự ti.
Tô lão phu nhân thời trẻ là nhất mỹ nhân Hải Thành, Tô lão gia cũng tuấn tú, con trai của họ tổng hợp ưu điểm, càng thêm hảo.
“Cô một vẫn nên ít ngoài.”
Tô Ý hồi tưởng chuyện xưa lâu, bên cạnh truyền đến giọng Quan Dạ Bạch.
Tô Ý trả lời, bà đầu sang phía khác, nhưng cửa thang máy phản chiếu bóng dáng mờ ảo của đàn ông.
Tô Ý khỏi nhớ năm bà bảy tuổi, Tô lão dẫn Cố Bạch về nhà, bà cầu thang bé quần áo cũ kỹ nhưng khuôn mặt đó.
Tô lão , bé tên là Cố Bạch.
Mẹ bé bệnh c.h.ế.t, ai quản lý, họ nhận làm con nuôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-vo-nho-ngot-ngao-co-quan-quan-luc-tieu/chuong-528-khong-muon-cuoi-co-quan-quan.html.]
Nghĩ thêm một trai đến tranh giành cha , Tô Ý nửa phần cũng , ban đầu bé cũng mắt.
“Đại Bạch, đừng hòng cướp tình yêu của cha .”
Bà cảnh cáo một cách hung dữ, đến cuối cùng mới , là bà cướp cha của .
Cửa thang máy mở , ký ức kéo về, Tô Ý kịp lăn bánh xe, Quan Dạ Bạch đẩy bà ngoài.
“Phòng bệnh của Lão phu nhân Lục ở phía trong.”
Anh đẩy Tô Ý, như thể hai quen thuộc.
, họ quen, quen đến mức từng yêu đến tận xương tủy, quen đến mức tưởng rằng một gia đình thể ở bên trọn đời.
Tô Ý đáp , bà tăng tốc lăn bánh xe, tránh xa đàn ông .
Thực bà gặp đàn ông hai mươi năm, giờ gặp , chỉ trốn thoát.
Đến bên ngoài phòng bệnh của Thẩm Mạt, Tô Ý chuẩn gõ cửa thì bên trong truyền đến giọng lạnh nhạt của Lục Tiêu.
“Con dành thời gian ly hôn với Quán Quán.”
Ngay đó là tiếng của Thẩm Mạt.
Tô Ý lập tức nổi giận, bà đến tìm Thẩm Mạt, thấy Lục Tiêu Quán Quán.
Bà nghĩ đến , nghĩ đến Cố Họa, cơn tức giận xộc lên mặt.
“Đừng vội.” Quan Dạ Bạch phía theo bản năng đoán bà định làm gì, vội vàng ngăn , “Nghe hết lời .”
Tô Ý đủ kiên nhẫn để , bà lườm Quan Dạ Bạch, giơ tay lên gõ mạnh cửa.
Cửa gõ vang, Thẩm Mạt bên trong lau nước mắt, cửa mở , Tô Ý xe lăn với vẻ mặt lạnh lùng bước , phía bà là Quan Dạ Bạch.
Thẩm Mạt gặp Tô Ý, bà cũng Quan Dạ Bạch là cha ruột của Cố Quán Quán, nhưng khi thấy Tô Ý và Quan Dạ Bạch cùng xuất hiện ở cửa phòng, bà vẫn sững sờ.
“Cậu cưới Quán Quán!”
Tô Ý hỏi thẳng Lục Tiêu.
Tô Ý với hai con gái, khi tỉnh , Cố Họa và Cố Quán Quán sống , bà càng thêm đau lòng.
Bà sinh họ , để Quán Quán và Cố Họa đến thế giới để khác bắt nạt.