Cô Vợ Nhỏ Đanh Đá Thập Niên 80: Đại Lão Nhà Tôi Có Mỏ Vàng - Chương 465: Mặt Dày Mới Dễ Làm Ăn

Cập nhật lúc: 2026-04-07 08:02:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũ Quảng Húc gật gù đồng ý: "Thôi , gọi cả Đại Ngưu với Thành t.ử sang đây!"

Uông Hàn Đông như mở cờ trong bụng, phóng như bay khỏi phòng. Dạo Vũ Quảng Húc thuê thêm một căn hộ kế bên, để Vũ Quảng Thành và Đại Ngưu chuyển sang đó ở.

Chỉ một loáng , Uông Hàn Đông áp giải Vũ Quảng Thành và Đại Ngưu mặt.

Vũ Quảng Thành chọn một chiếc ghế trống, xuống và hỏi: "Anh Húc, việc gì thế ạ?"

"Từ ngày mai, sang công ty vận tải biển hỗ trợ Hàn Đông nhé. Còn Đại Ngưu, chuyển sang làm việc với !"

"Dạ, em vấn đề gì!" Vũ Quảng Thành vốn dĩ lĩnh vực nào cũng lơ ngơ như bò đội nón, học từ đầu, nên làm ở cũng thế thôi.

Nghe tin chuyển về làm với "thần tượng", Đại Ngưu mừng rơn, khuôn mặt hớn hở như bắt vàng: "Đại ca Húc, là từ mai em theo ?"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Chuẩn! Ngày mai sang mảng bất động sản với !"

Đại Ngưu sướng đến mức quên mất đang ở , tiện tay nhấc bổng Uông Hàn Đông xoay một vòng trung. Mặc kệ Uông Hàn Đông vững , nhảy cẫng lên, chạy la hét ầm ĩ: "Sướng quá! Từ mai theo đại ca Húc !"

Uông Hàn Đông một phen hú vía, vội vàng hét với theo: "Đại Ngưu, nhảy nhẹ nhẹ thôi, nhà cũ đấy!"

Với cái tướng tá hộ pháp của Đại Ngưu, mỗi nhảy lên là sàn nhà rung rinh bần bật!

Cứ đà ngày sập nhà mất!

Vũ Quảng Húc liếc Uông Hàn Đông: "Thỏa mãn ?"

"Quá thỏa mãn! Không đẩy sớm thì nửa đời của đừng hòng dứt khỏi cái đuôi bám dai như đỉa !" Uông Hàn Đông thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tống khứ cục nợ.

"Được , giải tán ngủ sớm! Cậu lo đẩy nhanh tiến độ tuyển dụng nhân sự bên đó , tháng cho tàu xuất bến đấy!" Còn chần chừ nữa là đói nhăn răng!

Sáng hôm , Vũ Quảng Húc dẫn theo Lý Vĩnh Cương và Đại Ngưu đến trụ sở Ủy ban Nhân dân Thành phố.

Hôm qua Thư ký Hồ gọi điện hẹn lên trao đổi!

Vũ Quảng Húc nhẩm tính trong đầu, chắc mẩm phi vụ thành công đến tám chín phần mười !

Thư ký Hồ đích dẫn ba lên phòng làm việc của Thị trưởng Giả. Ngài Thị trưởng đợi sẵn.

Thấy họ bước , ngài lên, mỉm bắt tay: "Hôm nay mời các đến là để chốt chuyện giao khoán khu đất..."

Vũ Quảng Húc chăm chú lắng , chắc sẽ điều kiện kèm!

"Tôi trao đổi rõ ràng từ , nếu giao dự án cho , bắt buộc sự phối hợp của Cục Xây dựng Thành phố. Thiết kế bản vẽ do kỹ sư kiến trúc của Cục phụ trách, còn đội ngũ thi công sẽ do Công ty Xây dựng Thành phố đảm nhận. Vấn đề phản đối chứ?"

Vũ Quảng Húc gật đầu cái rụp, chút đắn đo: "Hoàn nhất trí!"

Với , đây là một cơ hội ngàn vàng!

Lần đầu tiên lấn sân sang mảng bất động sản, kinh nghiệm là con tròn trĩnh. đội ngũ kỹ sư của Cục Xây dựng "chống lưng" thì lo gì "dắt mũi"!

Họ còn mong dự án thành công rực rỡ hơn cả !

Đối với chính quyền thành phố, việc Cục Xây dựng giám sát là điều kiện tiên quyết, bởi đây là dự án thí điểm đầu tiên, tuyệt đối cho phép xảy bất kỳ sơ suất nào!

Còn với Vũ Quảng Húc, đây là cơ hội tuyệt vời để học hỏi kinh nghiệm tiết kiệm chi phí!

Hơn nữa, một dự án do Cục Xây dựng trực tiếp giám sát, chính quyền thành phố phê duyệt, thì lúc tung sản phẩm thị trường, thủ tục pháp lý cứ gọi là trơn tru như bôi mỡ!

Thị trưởng Giả gật gù hài lòng: "Lát nữa qua gặp Thư ký Hồ để tất thủ tục ký kết hợp đồng nhé!"

"Vâng thưa ngài!" Vũ Quảng Húc dậy, lưng bước , khóe môi vô thức vẽ nên một nụ mãn nguyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-vo-nho-danh-da-thap-nien-80-dai-lao-nha-toi-co-mo-vang/chuong-465-mat-day-moi-de-lam-an.html.]

Anh thì hí hửng thế đấy, nhưng Thị trưởng Giả thì đang gồng gánh áp lực khổng lồ!

Ông và Tỉnh trưởng Triệu đang đ.á.n.h cược với chính sinh mệnh chính trị của . Muốn kiến thiết thành phố thì thu hút đầu tư, chứ nếu cứ há miệng chờ sung, đợi rót ngân sách từ trung ương thì bao giờ mới khá lên !

xây dựng đặc khu kinh tế, yếu tố tiên quyết là bộ mặt đô thị!

Khu phố cổ nhếch nhác cải tạo, những công trình kiến trúc hiện đại mọc lên thì lấy gì mà tự xưng là đặc khu kinh tế?

Hai vị lãnh đạo đang vắt óc suy tính ngày đêm vì tương lai của đặc khu.

Sự xuất hiện của Vũ Quảng Húc, vị doanh nhân nội địa đầu tiên, là một cá nhân hình ảnh , từng xuất hiện mặt báo và truyền hình quốc gia, khiến họ quyết định chọn làm "chuột bạch". Dù thì dự án cũng trong tầm kiểm soát chặt chẽ của họ, sẽ chuyện gì tồi tệ xảy !

Vũ Quảng Húc rằng, đây ở làng Kim Niễn Tử, từng khiến Trưởng thôn Đổng Chí Thành đau đầu vò tai bứt tóc, thì nay đến Hải Khẩu, làm cho Thị trưởng Giả và Tỉnh trưởng Triệu ngày đêm trăn trở, yên!

Thư ký Hồ thu hồi biên lai nhận thép đó của Vũ Quảng Húc và đưa cho bản hợp đồng chính thức: "Khu đất tuy lớn, nhưng nếu làm , cơ hội còn nhiều vô kể! Trong lúc chờ đợi, cứ lo huy động vốn. Các kỹ sư sẽ tranh thủ phác thảo bản vẽ. Cậu ý tưởng gì thì cứ trao đổi trực tiếp với họ. Lưu ý, chi phí thiết kế và nhân công thi công bên tự lo liệu."

"Rõ thưa !"

"À quên... khu đất tuyệt đối mang thế chấp ngân hàng! Cậu rõ chứ?"

"Em hiểu!" Vũ Quảng Húc thầm hiểu ý Thư ký Hồ. Đất đai là tài sản quốc gia, luật pháp hiện hành quy định rõ ràng về việc giao khoán đất thương mại.

Thêm nữa, dự án vẫn đang trong giai đoạn "tuyệt mật". Nếu đem thế chấp ngân hàng, thông tin sẽ rò rỉ, sẽ hết.

Thành công thì , lỡ thất bại thì chính quyền khó ăn khó với dư luận, triển khai các dự án tương tự cũng sẽ gặp rào cản lớn.

Vũ Quảng Húc ý thức vị trí "vật tế thần" của trong canh bạc của chính quyền, nhưng cũng tự hào lắm chứ!

Làm "vật tế thần" cho chính quyền ai cũng !

Ký xong hợp đồng, Vũ Quảng Húc nán một chút, ngập ngừng hỏi: "Thư ký Hồ, em nhờ một việc ? Anh thể gọi điện thoại báo cho Trưởng phòng tín dụng ngân hàng một tiếng ạ? Để hồ sơ vay vốn của em duyệt nhanh một chút, tránh làm lỡ tiến độ công việc!"

Việc giải ngân những khoản vay lớn thường mất nhiều thời gian. nếu Thư ký Hồ "bảo kê", quy trình thẩm định sẽ đẩy nhanh đáng kể.

Vũ Quảng Húc chỉ thử vận may, thì , cũng chẳng . "Mặt dày mới dễ làm ăn" mà!

Thư ký Hồ chần chừ giây lát, cũng nhấc điện thoại gọi: "Trưởng phòng Vương, lát nữa Vũ Quảng Húc sang vay vốn... đúng, hỗ trợ xét duyệt nhanh giúp nhé!"

"Cảm ơn Thư ký Hồ!"

"Có gì , cứ tập trung làm dự án vui !" Thư ký Hồ thực tình cũng đang nơm nớp lo sợ, thể thở phào nhẹ nhõm !

Rời khỏi Ủy ban Nhân dân Thành phố, Vũ Quảng Húc mang theo bộ hồ sơ công ty vận tải biển và giấy tờ đăng ký của hai chiếc tàu chở hàng, hăm hở tiến thẳng đến ngân hàng để làm thủ tục thế chấp.

Đích Trưởng phòng tín dụng Vương Chiếm Hòa tiếp đón .

Ngân hàng thời nay hoan nghênh các doanh nghiệp tư nhân đến vay vốn, vì họ cũng áp chỉ tiêu giải ngân.

Nhất là khi vị khách chính Thư ký Ủy ban Nhân dân Thành phố "gửi gắm"!

Trưởng phòng Vương trao danh cho Vũ Quảng Húc: "Chào , họ Vương!"

Vũ Quảng Húc cũng lịch sự đáp lễ bằng tấm danh của : "Chào Trưởng phòng Vương!"

Anh giờ sắm danh riêng, trong cái xã hội đầy rẫy lừa lọc , danh cũng là một tờ giấy thông hành hữu hiệu.

Tấm danh đưa là của công ty vận tải biển.

Trưởng phòng Vương lướt qua hồ sơ: "Anh Vũ, vay hạn mức bao nhiêu?"

"Một ngàn vạn!"

Trưởng phòng Vương nhíu mày suy nghĩ. Hai chiếc tàu chở hàng của công ty giỏi lắm cũng chỉ thế chấp năm trăm vạn, một ngàn vạn... con e là quá "khủng"!

Loading...