Đám nhân viên vốn dĩ mang sẵn m.á.u hóng hớt, huống hồ đây còn là chuyện "thâm cung bí sử" của đại boss nhà .
Có kẻ sợ c.h.ế.t, ngay tại trận lén lút chụp bức ảnh Yến Úc ôm gọn Thẩm Thư Nghiên lòng, và cả bức ảnh thâm tình theo bóng lưng cô lúc nãy.
Đồng thời còn đăng kèm dòng trạng thái: Bàn luận chút về cô vợ tương lai mà sếp nhà chúng yêu mà nào.
Vì bài đăng về cô và Thẩm Thư Thành đó vẫn hạ nhiệt, nên hai bài nhanh những cư dân mạng rảnh rỗi sinh nông nổi ghép với , thậm chí còn mở luôn một cuộc bình chọn.
[Bạn thấy SHU hợp với ai hơn?]
Lựa chọn 1: Thanh mai trúc mã Thẩm Thư Thành.
Lựa chọn 2: Tình cũ rủ cũng tới - Thái t.ử gia.
Các fan hâm mộ thi bỏ phiếu cho vị " rể" lý tưởng trong lòng , trong lúc nhất thời, phiếu của hai thế mà ngang tài ngang sức.
Lúc Thẩm Thư Nghiên thấy bài đăng , là lúc cô đang đường đưa Tiểu Lệ Lệ trở về cô nhi viện.
Cô suýt chút nữa thì tức đến bật .
Cư dân mạng thời nay đúng là bậc kỳ tài, thế mà cũng lấy để xào xáo tạo nhiệt .
Cô lôi điện thoại , quen tay việc chuyển sang tài khoản phụ, để một câu bình luận bài đăng.
[Tôi chọn, chị đây cần đàn ông, một vẫn tỏa sáng rực rỡ.]
Tuy nhiên, câu bình luận nhanh chìm nghỉm giữa biển lời chúc phúc mênh mông.
Thẩm Thư Nghiên cạn lời, dứt khoát vứt điện thoại sang một bên.
Thôi kệ .
Cư dân mạng thích làm gì thì làm, cứ coi như là thêm chút mắm dặm chút muối cho cuộc sống tẻ nhạt của .
Sau khi đưa Tiểu Lệ Lệ về đến cô nhi viện an , trời cũng tối mịt.
Thẩm Thư Nghiên lập tức bắt taxi về nhà.
Tuy nhiên, chân cô mới bước qua cửa, thấy bố đang sầm mặt chình ình ghế sofa.
Vừa thấy cô, ông liền lạnh lùng lên tiếng: "Chẳng bố bảo con phép gặp gỡ Yến Úc nữa ?"
Thẩm Thư Nghiên giày xong, từ từ bước tới.
"Chỉ là tình cờ gặp thôi mà bố. Hơn nữa, chỉ là cùng ăn bữa cơm trong nhà ăn nhân viên thôi, chuyện gì to tát ạ."
"Không gì to tát?" Khương Hữu Vi tức giận đập mạnh điện thoại xuống bàn , "Con tự xem cư dân mạng gì kìa, họ bảo hai đứa tình cũ rủ cũng tới đấy!"
Thẩm Thư Nghiên liếc mắt màn hình, giọng điệu vẫn tỏ vẻ quan tâm.
"Cư dân mạng thích gì thì kệ họ, thèm để ý là ."
Khương Hữu Vi vẫn còn mắng thêm, nhưng Tần Liên Liên cạnh kéo tay : "Thôi , con gái vất vả cả ngày trời, chắc cũng đói lả , chuyện gì ăn cơm xong hẵng ."
Khương Hữu Vi lúc mới chịu nhượng bộ tạm thời.
Tuy nhiên, bữa tối mới kết thúc, ông tiếp tục lôi chủ đề , hơn nữa còn trực tiếp tối hậu thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-vo-be-bong-cua-yen-gia-sieu-ngau-tham-thu-nghien-co-diep/chuong-680-cau-thay-shu-hop-voi-ai-hon.html.]
"Tóm , bố cho phép con tự làm cái trò phim chụp ảnh vớ vẩn gì đó nữa. Muốn , thì bảo Viện trưởng , hoặc là cử nhân viên . Anh cả con chẳng cử cho con sáu , đám đó cũng hạng ngu ngốc gì, dư sức làm ."
Từ khi nhận tổ quy tông, Thẩm Thư Nghiên hiếm khi cãi bố .
, cô thỏa hiệp.
Cô buông đũa xuống, thẳng mắt bố, thần sắc là sự nghiêm túc từng .
"Viện trưởng tuổi cao, chịu nổi sự giày vò như ạ. Chuyện đối với cô nhi viện mà ý nghĩa vô cùng quan trọng, cho dù khó tránh khỏi việc chạm mặt Yến Úc, con cũng bắt buộc đích ."
"Cô!" Khương Hữu Vi tức đến mức râu ria dựng ngược, trừng mắt lườm cô.
Tần Liên Liên vội vàng đá khéo chân chồng một cái gầm bàn, mỉm hòa giải: "Ông Khương , ông cứ từ từ nào, nóng nảy làm gì? Ông yên tâm về con gái, thì cử theo con bé chẳng là . Thư Thành chẳng đang rảnh rỗi đó , bảo Thư Thành cùng con bé là xong."
Khương Lâm Xuyên vẫn luôn im lặng nãy giờ đang định lên tiếng bảo để , cần làm phiền khác, thì Khương Hữu Vi vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái.
" ! Sao nghĩ cơ chứ!
Có Thư Thành cùng, cái thằng ranh Yến
Úc đừng hòng mà mon men gần
Nghiên Nghiên nửa bước!"
Ông , đầu sang cô con gái rượu, giọng điệu mang ý cho phép từ chối.
"Con , thì chỉ cách thôi. Nếu , con cứ ở nhà cho bố."
Thẩm Thư Nghiên cảm thấy đau đầu: "Anh Thư Thành lúc nào cũng rảnh rỗi bố."
Khương Hữu Vi nào quan tâm đến chuyện đó.
"Chuyện con cần lo, con chỉ cần trả lời bố là con đồng ý thôi."
Thẩm Thư Nghiên còn cách nào khác , đành gật đầu thỏa hiệp.
"Con đồng ý. Buổi chụp tiếp theo là ngày mốt, xuất phát từ cô nhi viện đến Tập đoàn Yến thị buổi sáng. Bố cứ tự sắp xếp nhé, con mệt , con lên lầu tắm rửa ngủ đây."
Nói xong, cô dậy, thẳng một mạch lên lầu.
Khương Lâm Xuyên theo bóng lưng rõ ràng đang mang theo vài phần bực dọc của em gái, nhíu mày bố: "Bố , bố đừng lúc nào cũng cố tình đẩy em về phía Thư Thành nữa. Em thích Thư Thành , tình cảm em dành cho , chỉ đơn thuần là tình em thôi."
Khương Hữu Vi thèm lọt tai, còn liếc xéo một cái đầy mỉa mai.
"Anh thì cái quái gì, cái đồ ế chỏng ế chơ vạn năm nhà ?"
Nói xong, ông liền lôi điện thoại gọi cho Thẩm Thư Thành, thẳng ngoài sân.
Khương Lâm Xuyên bất lực theo bóng lưng bố, sang đang bên cạnh.
"Mẹ , khuyên bố , em gái thực sự thích Thư Thành ."
Tần Liên Liên cũng những toan tính ích kỷ của riêng , bà qua loa đáp lời: "Bố con cái gì cũng , chỉ mỗi cái tính là thôi, cứ để ông làm gì thì làm, ai mà quản ông ."
Khương Lâm Xuyên hết cách.
Em gái , cố gắng hết sức .