Cánh cửa đóng kín, chỉ để một khe hở nhỏ. Sau khi cởi quần áo, bắt đầu tắm.
Nước lạnh làm ướt sũng từ đầu đến chân và im lặng, còn im lặng hơn cả thường ngày. Anh chỉ chăm chăm tắm rửa.
Chỉ thấy tiếng nước nhỏ giọt.
An An cảm thấy gì đó ấm nóng má, hóa nước mắt cô vô thức chảy xuống. Cô c.ắ.n chặt môi , cố gắng hết sức để kiềm chế bản và phát tiếng động nào.
Trong lòng cô căm ghét vô cùng, lăng nhăng với gái điếm nhưng cô thể nào kìm lòng . Cô cảm thấy nhói đau trong n.g.ự.c khi thấy trong tình trạng như , trái tim cô đau nhói vì .
Cảm giác như một mũi kim đ.â.m xuyên tim cô, cô thể kìm mà chỉ cuộn tròn và vì quá đau đớn.
Anh làm ?
Chuyện gì xảy với ?
Sao nhiều vết thương đến thế?
Anh vẫn đang thụ án tù mà? Sao ở đây, Miêu Giang?
Không thể nhận thấy cảnh sống hiện tại của . Anh chỉ đang thụ án tù, tòa án thậm chí còn tịch thu tài sản của ; và cho dù tịch thu chăng nữa, vẫn cách kiếm tiền riêng. Sao sống t.h.ả.m hại như ?
Anh đang cố tỏ đáng thương ?
Anh chắc… rằng trái tim cô sẽ đau nhói nếu thấy như thế .
An An đóng cửa phòng và bước . Cô đặt khay lên bàn xuống giường .
Cuối cùng họ cũng gặp và trở nên khác đến nỗi cô khó mà nhận . dường như đây mới là con thật của , còn đeo mặt nạ nữa.
sự thật phũ phàng khó mà bỏ qua. Cuối cùng, một điều vẫn đổi. Bất chấp tất cả, vẫn thích chơi bời với phụ nữ.
Cô hiểu, tại trăng hoa đến thế?
…
Lục Yến tắm nước lạnh và quấn khăn quanh eo khi bước khỏi phòng tắm. Anh quên mang theo quần áo sạch.
Quần áo sạch đặt cạnh giường.
Anh bước đến lấy quần áo nhưng nhận thấy một dáng mảnh mai đang giường. An An vẫn rời .
Cô vẫn giường, mặc chiếc váy ren sang trọng. Giữa khung cảnh đổ nát như , cô nổi bật như một đóa hồng nở rộ giữa vùng đất hoang.
Mái tóc che khuất đôi mắt đỏ ngầu của , và cúi xuống để lấy quần áo.
một bàn tay nhỏ bé nhanh chóng với tới và lấy quần áo của .
Lục Yến ngẩng đầu lên và yêu cầu.
- Trả quần áo cho !
- Không. - An An liếc hình vạm vỡ của .
- Anh còn cần quần áo nữa ? Tôi nghĩ cần nữa . Một đàn ông như nên lột trần truồng và diễu hành khắp nơi, để nếm trải hình phạt dành cho phụ nữ ngày xưa!
Phụ nữ ngày xưa thường lột trần truồng và diễu hành đường phố khi phạm tội ngoại tình hoặc những tội tương tự.
Lục Yến trừng mắt cô, ánh mắt sắc bén.
Ánh mắt An An chuyển xuống, dừng chiếc khăn quấn quanh eo .
- Anh dám bỏ miếng lá sung và để tự xem chỗ đó của to đến mức nào, đến nỗi phụ nữ sẽ lao ?
Cô nhấn mạnh việc chỗ đó của to đến mức nào.
Lục Yến trừng mắt cô, một lời. Anh chỉ bước tới và xuống ghế, bắt đầu tự băng bó vết thương.
Vì cô cho ăn tối, nên cuối cùng ăn gì cả.
Vì cô cho tự mặc quần áo, nên cuối cùng mặc gì.
Cô trút hết cơn giận dữ dồn nén lên và để mặc cô làm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-649-hay-noi-ve-tinh-yeu-8.html.]
Ngược , An An cảm thấy khó chịu vì hề phản kháng, dù cô cố gắng khiêu khích đến .
Cô chỉ thể tự băng bó vết thương. Ngực đầy những vết thương và đặt các loại thảo d.ư.ợ.c lên đó.
Lưng cũng những vết thương và chỉ xử lý những chỗ thể với tới. Còn những chỗ khác, cứ để mặc.
Ngồi đó, An An thể cơ thể . Những vết thương trông ghê rợn làm cho cơ thể kém hấp dẫn hơn chút nào. Ngược , trông càng quyến rũ hơn.
Chẳng trách nhiều phụ nữ đổ xô đến với , hình đủ sức khiến họ mê mẩn.
Anh giống hệt những đàn ông trong phim nước ngoài, cơ bắp cuồn cuộn và săn chắc. Anh cơ bụng 8 múi và làn da rám nắng hảo càng làm nổi bật chúng, lông n.g.ự.c và đôi chân dài. Anh đơn giản là thể cưỡng và toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Mặt khác, so với những cùng trang lứa, An An yếu ớt và cô cao lắm, chỉ 1,65m. Khi cạnh , cô trông giống như một cô gái nhỏ cạnh một tên gangster cơ bắp.
Tay An An co rúm , cô rằng hình hấp dẫn .
Anh thích những hình đồng hồ cát và vòng n.g.ự.c đầy đặn, gợi cảm hơn.
Đó lẽ là lý do tại luôn tìm kiếm phụ nữ bên ngoài.
Sau khi Lục Yến băng bó vết thương xong, dậy giường xuống bên cạnh cô.
Nhắm mắt , lông mi cụp xuống và chuẩn ngủ.
Anh định ngủ ?
Sao dám ngủ gật chứ?
An An bỏ giày cao gót và đá đùi .
- Tôi cho phép ngủ ? Anh phép ngủ, dậy ngay!
Lục Yến lưng với cô, nghiêng xa khỏi cô. Sau khi cô đá, giọng trầm thấp và chậm chạp.
- Đừng làm ầm ĩ nữa. Tôi mệt, cứ để ngủ.
- Mệt? Sao lúc nãy ở với phụ nữ đó mệt?
Anh trả lời cô.
An An cúi về phía , định kéo chiếc khăn quấn quanh eo xuống.
cô kịp làm, nhanh hơn cô và nắm lấy cổ tay cô.
Anh giật mạnh cổ tay cô và An An ngã n.g.ự.c .
Đôi mắt run rẩy của cô chạm ánh mắt dữ tợn của và đe dọa cô.
- An An, cảnh cáo em . Tốt hơn hết là em nên dừng , hửm?
Một tay cô nắm lấy, nên cô đặt tay lên n.g.ự.c và ngẩng đầu lên.
- Ông chủ Yến, nếu định dừng , thì định làm gì với … ưm!
Lục Yến đột nhiên ngẩng đầu lên và hôn cô thật sâu.
Anh mút lấy môi cô, đẩy chúng trong tích tắc.
Lông mi An An khẽ rung, cô nhanh chóng đầu để tránh nụ hôn của .
Đôi môi ngọt ngào của cô thoát khỏi và bỏ cuộc, hôn cô nữa.
Cổ tay cô giữ chặt nên cô thể thoát , dù làm gì nữa. Cô nhíu mày , râu cạo và trông thật nam tính khi nhíu mày trong lúc hôn cô.
- Lục Yến! - An An hét lên.
Lục Yến dừng việc đang làm, khuôn mặt họ gần và thở của họ hòa quyện . Ánh mắt dán chặt đôi môi xinh của cô và mỉm .
- An An, em học cách làm nũng đấy ? Em phòng , lên giường và thậm chí còn ngăn mặc quần áo. Tất cả những điều chẳng là những lời ám chỉ ? Em đang đùa đấy ?
- Giờ em khiến hứng thú , mà em chịu làm gì ?
An An cảm thấy như thể dội một gáo nước lạnh buốt từ đầu đến chân. Cảm giác thất vọng tràn ngập ập đến như một cơn sóng thần và cô cảm thấy buồn nôn.
Thì đó là những gì nghĩ về cô.