Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 561: Em Thiếu Đàn Ông Đến Thế Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-10 14:08:09
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đó là Cố lão gia.
Cảm giác như thể một gáo nước lạnh dội thẳng Đường Mạt Nhi từ đầu đến chân. Chỉ trong vài giây, cô nhanh chóng lấy tỉnh táo.
Thấy Cố lão gia gọi điện, chắc chắn ông đang âm mưu gì đó.
- Cô Đường, bây giờ cô định ? Mặc Hàn đang ở phòng điều trị tâm thần. Nó cố gắng lấy trí nhớ, và chất độc tình yêu kích hoạt. Bây giờ nó đang chảy m.á.u ngừng và chỉ nhớ một cảnh duy nhất, đó là cảnh nó đang chuẩn món… thịt lợn xào măng cho cô…
Cố lão gia khẽ khi nhắc đến món ăn, như thể đó là chuyện trẻ con và tầm thường.
Chân tay Đường Mạt Nhi lạnh cóng và cô đông cứng . Cố lão gia rõ chuyện. Ông cử theo dõi họ.
Cảm giác theo dõi giống như một đôi mắt luôn chằm chằm trong bóng tối, khiến tóc cô dựng , da gà nổi lên khắp .
- Lão gia, ông gọi điện để thông báo cho chuyện ? Thật giống ông chút nào.
- Ha. - Cố lão gia khẽ.
- Cô Đường, Mặc Hàn cô đến đó. Tôi khuyên cô đừng tối nay, vì nếu cô đến đó, đảm bảo ở Diệp Thành sẽ bác sĩ nào chữa trị cho Mặc Hàn. Tôi sẽ để nó… c.h.ế.t vì đau đớn.
Đường Mạt Nhi thở hổn hển, hít một lạnh. Cô nắm chặt điện thoại, run rẩy.
- Ông đang cái gì ? Lão gia, Cố Mặc Hàn là cháu ruột của ông. Sao ông thể làm thế?
Chẳng Cố Mặc Hàn là cháu ruột của ông ? Sao ông thể nhẫn tâm đến thế?
Ông cho phép các bác sĩ điều trị cho Cố Mặc Hàn. Ông sẽ để Cố Mặc Hàn c.h.ế.t vì đau đớn.
Trái tim ông làm bằng đá ? Làm ông thể chịu đựng điều đó?
Cố lão gia vẫn bình tĩnh.
- Cô Đường, việc chịu đựng tùy thuộc cô. Tùy thuộc việc cô chịu đựng . Cô thể chịu đựng khi thấy Mặc Hàn c.h.ế.t vì đau đớn ? Suy cho cùng, đừng quên rằng đó là vì cô.
Những giọt nước mắt lớn tuôn rơi khuôn mặt cô. Đường Mạt Nhi cong đôi môi đỏ mọng giữa những giọt nước mắt.
- Lão gia, ông đang lợi dụng tình yêu của dành cho Cố Mặc Hàn để chống ! Ông yêu và bao giờ thể chịu đựng điều đó!
- Cô Đường, cô quả là một hiểu chuyện.
Đường Mạt Nhi nhấc hàng mi dày lên và cố kìm nước mắt. Cô lau khô nước mắt bằng bàn tay trắng ngần của và bình tĩnh .
- Được , sẽ thăm nữa. Xin đừng để chuyện gì xảy với !
Cô gần như phát điên.
- Nếu ông dám để chuyện gì xảy với , hứa sẽ hủy diệt cả gia tộc họ Cố!
Cô lập tức cúp điện thoại.
Về đến phòng, cô gục xuống giường trong tuyệt vọng. Với đôi mắt vô hồn, cô chằm chằm chiếc đèn chùm phía , tay vuốt ve bụng .
Con yêu, bố sẽ thôi, ?
Bố sẽ vượt qua chuyện , cho dù… chúng ở bên cạnh bố.
…
Trong bệnh viện.
Cố Mặc Hàn từ từ mở mắt và thấy trần nhà phía . Vài giây , đôi mắt sâu thẳm của lấy sự tỉnh táo. Anh đang ở bệnh viện.
Anh cảm thấy khỏe.
Anh cử động và dậy, nhưng đau nhức và cổ họng khô khốc. Dưới làn da tái nhợt là một màu xanh tái nhợt. Anh thể dậy .
- Mặc Hàn, con tỉnh ! - Lúc , Hoắc Diễm Mai chạy đến và đỡ Cố Mặc Hàn dậy.
- Mẹ sẽ lấy nước cho con.
Đôi mắt sâu và hẹp của Cố Mặc Hàn đảo khắp phòng bệnh.
- Mẹ, Đường Mạt Nhi ?
Anh thấy cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-561-em-thieu-dan-ong-den-the-sao.html.]
Hoắc Diễm Mai khựng khi đang rót nước.
- Mặc Hàn, Đường Mạt Nhi đến.
Cô đến.
Cố Mặc Hàn giật ống truyền dịch tay và xuống giường.
- Mặc Hàn, con ?
- Vì cô đến, thì con sẽ tìm cô . - Giọng khàn khàn của Cố Mặc Hàn biểu lộ cảm xúc nào.
- Mặc Hàn, con điên ? Sao con thể khỏi bệnh viện lúc ? Con trải qua thôi miên để lấy trí nhớ và suýt c.h.ế.t. Con thực sự hiến dâng mạng sống của cho Đường Mạt Nhi ?! - Hoắc Diễm Mai hét lên trong sự kích động.
Cố Mặc Hàn với lấy áo khoác và mặc .
- Đừng lo, cô sẽ lấy mạng sống của con. Chừng nào con còn sống, con sẽ đảm bảo cô c.h.ế.t mặt con.
Nói xong, Cố Mặc Hàn liếc Hoắc Diễm Mai và một nụ thoáng qua đôi môi khô khốc của .
- Nếu con c.h.ế.t, cô nhất định sẽ rơi vòng tay của đàn ông khác. Vì , đừng lo, con sẽ để c.h.ế.t.
Cố Mặc Hàn rời .
Hoắc Diễm Mai sững sờ theo bóng lưng Cố Mặc Hàn khuất dần. Chiếc cốc trong tay bà rơi xuống thảm. Con bà ám ảnh bởi Đường Mạt Nhi!
Con trai bà thừa hưởng nhiều từ Cố Thiên Linh, nhưng một điều nó thừa hưởng chính là sự tận tâm ngoan cố trong tình yêu.
…
Đường Mạt Nhi bộ một phố. Cô trong chiếc xe van to lớn. Cơn gió đêm lạnh lẽo làm rối tung mái tóc cô khi cô cúi đầu. Cố Mặc Hàn khá hơn ?
Đột nhiên, một bóng cao lớn và điển trai bước đến. Anh trông quen thuộc. Đôi mắt sáng ngời của Đường Mạt Nhi bừng lên và cô chạy lên phía .
- Cố…
Người đàn ông phía và đó là một khuôn mặt xa lạ.
Anh là Cố.
Ánh sáng trong mắt Đường Mạt Nhi nhanh chóng tan biến. Cô tại chỗ và bĩu môi một cách tự ti. Chắc hẳn cô nghĩ về Cố quá nhiều, đến mức ảo tưởng.
Lúc , cô thấy tiếng còi xe. Đường Mạt Nhi và thấy một chiếc xe sang trọng đậu mặt . Cửa kính xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt điển trai, lịch lãm của Quân Chu Lâm.
- Quân thiếu gia, lâu gặp.
- Mạt Nhi, lên xe . Tôi đưa cô về nhà. - Quân Chu Lâm mỉm dịu dàng.
- Không , nhà chỉ cách vài bước chân thôi. - Đường Mạt Nhi lịch sự từ chối.
Lúc , Quân Chu Lâm mở cửa xe và bước ngoài.
- Mạt Nhi, bộ về nhà với cô nhé.
- Vâng.
…
Cả hai trò chuyện một lúc đường về nhà. Vài phút , họ đến khu căn hộ Champagne.
- Quân thiếu gia, đến . Cảm ơn đưa về.
- Mạt Nhi, cô định mời lên lầu uống ?
- Cái … - Đường Mạt Nhi ngượng nghịu. Cô mời lên lầu.
Lúc , tiếng còi xe vang lên. Đường Mạt Nhi liếc sang bên cạnh và cô sững .
Một chiếc Rolls-Royce Phantom đậu ngay bên cạnh cô. Cửa kính xe hạ xuống, để lộ một khuôn mặt điển trai, góc cạnh.
Đó là Cố Mặc Hàn.
Cố Mặc Hàn ghế lái và xuống xe ngay. Anh rút một điếu t.h.u.ố.c từ bao t.h.u.ố.c và bật lửa. Ngọn lửa đỏ nhảy múa vui vẻ. Anh cúi đầu châm t.h.u.ố.c và bắt đầu hút.
Anh mở cửa xe và bước đến. Một tay đút túi quần, tay cầm điếu thuốc, với Đường Mạt Nhi.
- Mạt Nhi, khi viện, em đang cảnh hôn với Hoắc Bắc Thần. Lần , viện và em hẹn hò với Quân thiếu gia. Chuyện là ? Sự tồn tại của yếu đuối đến mức em dám biến thành kẻ cắm sừng ? Hay đúng hơn, em thiếu đàn ông đến thế ?