Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 560: Cố Mặc Hàn, Anh… Đã Lấy Lại Trí Nhớ Rồi Sao?
Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:10:01
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tốt, . Lời của cô thành công phá vỡ bộ lý trí của .
Người phụ nữ chịu khuất phục bất kỳ áp lực nào, dù mạnh nhẹ. Anh nên làm gì với cô đây?
- Em bàn về những điều kiện khác ? Được thôi, em gì? Anh thể cho em bất cứ thứ gì em nếu em làm hài lòng, hử? - Cố Mặc Hàn buông khuôn mặt nhỏ nhắn của cô và bàn tay to lớn của giật mạnh chiếc thắt lưng da quanh eo săn chắc, kéo nó trong nháy mắt.
Anh thực sự cô… làm hài lòng.
Hàng mi dày, cong vút của Đường Mạt Nhi run lên. Cô nuốt nước bọt và tiến gần hơn.
Cố Mặc Hàn xuống cô. Làn da mỏng manh khuôn mặt cô đỏ ửng vì véo và trông cô như thể hành hạ, điều càng làm tăng thêm ham thống trị cô của .
Bàn tay rộng của vuốt những sợi tóc mềm mượt gần má cô và đẩy mặt cô về phía .
Lúc , Đường Mạt Nhi nhanh chóng vùng vẫy thoát khỏi và chạy sang một bên. Cô cúi xuống và bắt đầu nôn mửa.
Bàn tay trắng nõn của cô áp n.g.ự.c và cô nôn ngừng.
Đôi mắt đen của Cố Mặc Hàn nheo và nhanh chóng bước tới. Anh đưa lòng bàn tay to vỗ nhẹ tấm lưng mảnh mai của cô và hỏi bằng giọng khàn khàn.
- Chuyện gì xảy ? Sao tự nhiên em nôn?
Đường Mạt Nhi đẩy .
- Có mùi hôi từ .
Thân hình cao lớn và điển trai của Cố Mặc Hàn cứng đờ. Vừa nãy, ấn mặt cô quần , và rõ ràng là mùi hôi đến từ .
“…”
Khuôn mặt điển trai của trở nên tối sầm và tỏa một luồng khí chất nham hiểm và độc ác. Anh xuất từ một gia đình danh giá và cuộc sống khá giả. Anh cũng khuynh hướng giữ gìn vệ sinh. Giờ đây khi cô chế giễu, vẻ mặt của thể phủ nhận là đáng sợ.
- Đường Mạt Nhi, em đang giả vờ ? Anh tin là em từng làm chuyện cho Cố đây. Đàn ông mùi thì coi là đàn ông. Sao bây giờ em ghê tởm thế? - Cố Mặc Hàn khẩy đáp trả.
Mắt Đường Mạt Nhi đỏ hoe vì cảm thấy tồi tệ, nước mắt lưng tròng. Cô đàn ông và bĩu môi đỏ mọng.
- Tôi quan tâm, làm nữa. Anh làm hài lòng, thì nhớ vệ sinh sạch sẽ khi đến nhé!
- Em! - Cố Mặc Hàn bước tới, giơ tay lên, dạy cho cô một bài học.
- Anh đ.á.n.h ? Cố Mặc Hàn, đ.á.n.h . - Đường Mạt Nhi dí mặt mặt .
Ánh mắt Cố Mặc Hàn sâu thẳm như mực đen, đáy. Người phụ nữ vẫn còn trơ tráo và liều lĩnh mặt như .
Sao cô như ? Giá như cô chịu nhận thua và tỏ dịu dàng với , thể bỏ qua chuyện cũ.
cô thích chọc tức , khiến phát điên vì giận dữ.
Cố Mặc Hàn bao giờ đ.á.n.h phụ nữ, và cũng sở thích làm . Anh phụ nữ, trông giống như một con thú hoang cứng đầu với đôi mắt đỏ hoe và ướt đẫm.
Một cảnh tượng thoáng qua trong tâm trí , nhưng nó quá nhanh và biến mất trong tích tắc. Anh đơn giản là thể nắm bắt nó. Anh lập tức nhắm mắt trong đau đớn.
Đường Mạt Nhi kinh ngạc và sắc mặt cô đổi.
- Cố Mặc Hàn, chuyện gì xảy với ?
Nỗi sợ hãi lớn nhất của cô là lấy trí nhớ khi thấy cô, điều đó sẽ khiến chất độc tình yêu hành hạ cơ thể .
Cố Mặc Hàn mở mắt và cô với đôi mắt đỏ ngầu.
- Em còn lo lắng chuyện gì xảy với nữa ?
Những lời của khiến trái tim Đường Mạt Nhi đau nhói. Cô nhanh chóng nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm.
- Chủ tịch Cố, dù chúng thể là yêu, chúng vẫn thể là bạn. Tôi vẫn là bạn với vị hôn phu cũ của , Tô Triết.
Bạn bè?
Cố Mặc Hàn khẩy. Anh bước khỏi cửa mà thèm liếc cô lấy một giây.
Ầm!
Cánh cửa đóng sầm .
Cơ thể Đường Mạt Nhi rã rời trong bể nước nóng. Cô quá mệt mỏi. Đối phó với đàn ông làm cạn kiệt bộ sức lực của cô.
Cô vươn bàn tay trắng nõn , chạm bụng phẳng của .
- Con yêu, xin , đuổi bố .
Mẹ thực sự để bố ở , nhưng thể.
…
Tại phòng khám tâm thần.
Cố Mặc Hàn chiếc ghế mây, bụng trải một tấm chiếu. Anh nhẹ nhàng nhắm mắt .
- Bắt đầu thôi.
- Chủ tịch, thể! - Nhan Đông vội vàng ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-560-co-mac-han-anh-da-lay-lai-tri-nho-roi-sao.html.]
- Chủ tịch, thực sự thể ép lấy trí nhớ, nếu , chất độc tình yêu trong cơ thể sẽ kích hoạt.
Cố Mặc Hàn cong môi mỏng, giọng trầm thấp như từ xa xăm.
- Tôi chỉ xem qua.
- Xem cái gì?
- Xem cách Cố đối xử với cô như thế nào, đến nỗi cô vẫn thể quên .
- Chủ tịch!
Cố Mặc Hàn khẽ mở mắt, liếc bác sĩ tâm thần.
- Bắt đầu thôi.
Bác sĩ tâm thần dậy, tay cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi.
- Được , Chủ tịch Cố, bắt đầu thôi.
…
Căn hộ Champagne.
Đường Mạt Nhi tắm nước nóng xong, mặc áo ngủ và bước . Cô cầm máy sấy tóc sấy khô tóc.
Một tiếng chuông điện thoại du dương vang lên. Cô cuộc gọi đến.
Đó là Cố Mặc Hàn.
Đường Mạt Nhi nắm chặt điện thoại, chạm màn hình để nhận cuộc gọi.
- Alo, Chủ tịch Cố, việc gì quan trọng ? Sao gọi cho muộn thế ? Nếu gì, xin phép cúp máy…
- Mạt Nhi. - Một giọng khàn khàn vang lên từ đầu dây bên .
- Thịt heo xào măng…
Thịt heo xào măng?
Bàn tay trắng nõn của Đường Mạt Nhi nhanh chóng nắm chặt điện thoại. Đó là món ăn mà Cố từng nấu cho cô trong đầu tiên nấu ăn cho cô.
Làm ?
- Cố Mặc Hàn, … lấy trí nhớ ?
- Anh nhờ bác sĩ thôi miên . Anh lấy trí nhớ. Anh thấy, thấy… nấu ăn cho em…
Đường Mạt Nhi thở hổn hển.
- Cố Mặc Hàn, điên ? Sao thể ép lấy trí nhớ? Anh đang ở ? Anh cảm thấy thế nào?
Giọng gì đó . Nó yếu ớt và đứt quãng.
- Mạt Nhi, bây giờ lắm. Người đau quá. Em thể đến tìm ? - Giọng yếu ớt của đàn ông pha lẫn chút yêu thương tha thiết.
Ngay lúc đó, giọng Nhan Đông vang lên.
- Cô Đường, tình hình tệ. Chủ tịch hiện giờ thực sự . Anh chảy m.á.u mũi và m.á.u chảy khắp nơi. Xin hãy đến nhanh lên.
- Chủ tịch đến bệnh viện. Anh đợi cô. Anh chỉ khi cô đến! – Nhan Đông gần như gào lên khi van xin cô.
Lời của như cứa tim Đường Mạt Nhi, khiến cô đau đớn vô cùng. Mỗi thở đều đau đớn.
Anh còn sống nữa ?
Anh ở trong tình trạng mà vẫn chịu đến bệnh viện.
Anh gì?
Đường Mạt Nhi lấy bàn tay trắng nõn che miệng. Những giọt nước mắt lớn tuôn rơi khuôn mặt cô.
- Mạt Nhi, sẽ đợi em. Lần , em đến…
Điện thoại ở đầu dây bên cúp máy.
Tíc tít.
Đường Mạt Nhi thấy tiếng cúp máy và nhanh chóng dậy. Cô khoác vội áo khoác chạy ngoài.
Cô thể nghĩ đến điều gì khác ngoài việc tìm Cố.
Anh đang đau đớn như , cần cô!
đúng lúc , điện thoại di động của cô reo. Cô một cuộc gọi đến khác.
Cô nhanh chóng bấm điện thoại để máy mà cần .
- Alo.
- Chào cô Đường. - Một giọng già dặn nhưng sắc sảo vang lên từ đầu dây bên .
Đó là Cố lão gia.