Đường Mạt Nhi cảm thấy đau nhói ở môi. Anh mạnh tay ấn môi cô. Trên khuôn mặt điển trai của vẫn nở nụ , nhưng khí chất tỏa lạnh lẽo đến mức khiến rùng sợ hãi.
Cô đưa bàn tay trắng nõn đẩy bàn tay to lớn của .
- Cố Mặc Hàn, của khi sinh xinh . Tôi cũng thể kiểm soát việc Hoắc Bắc Thần kích thích. Để ngăn diễn cảnh, trút giận lên môi . Anh đang quá trẻ con ?
Trẻ con?
Biểu cảm của Cố Mặc Hàn đổi khi thấy lời . Anh nhướn một bên lông mày trai.
- , em nhắc đấy, Mạt Nhi. Hôn lên đôi môi sưng tấy của em quả thật là quá trẻ con. Anh một ý tưởng để ngăn em diễn cảnh hôn.
- Cố Mặc Hàn, … định làm gì? - Nét mặt thanh tú, tinh tế của Đường Mạt Nhi trở nên bối rối và cô nhíu mày.
Cố Mặc Hàn trả lời. Anh rụt tay và nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô.
- Chúng về nhà thôi, Mạt Nhi.
Anh định đưa cô về nhà.
Đường Mạt Nhi bóng lưng điển trai của , mắt cô đỏ hoe. Cô dừng bước và rụt tay khỏi lòng bàn tay .
- Cố Mặc Hàn, chúng chia tay .
Chúng chia tay. Đó là kiểu "chúng chia tay thôi".
Cô đang thông báo cho , chứ hề bàn bạc gì với cả.
Cố Mặc Hàn dừng bước và . Ánh mắt lạnh lùng của chằm chằm phụ nữ, cởi chiếc áo khoác cashmere của và khoác lên đôi vai mịn màng của cô.
- Ở đây lạnh lắm. Mặc áo nhé. Anh em nấu cho ăn khi về nhà. Anh đói lắm …
- Cố Mặc Hàn. - Đường Mạt Nhi ngắt lời.
- Anh đang gì mà.
Bàn tay to lớn của Cố Mặc Hàn nắm lấy bờ vai mịn màng của cô và bước ngoài.
- Em cũng đang gì mà. Anh đói lắm …
- Cố Mặc Hàn! - Đường Mạt Nhi đẩy mạnh .
đàn ông rụt bàn tay to lớn của và đẩy cô tường. Đôi mắt trai của đỏ rực.
- Mạt Nhi, thực sự đói lắm, hửm? Anh thể bỏ qua việc em đến thăm khi ở bệnh viện. Anh cũng thể bỏ qua việc Hoắc Bắc Thần em thu hút. bây giờ, làm ơn hãy rút lời chia tay của em. Anh đồng ý.
Anh đồng ý chia tay với cô.
Anh mới khỏi bệnh viện và mặt vẫn còn tái. Đôi môi quyến rũ của khô nứt nẻ. Anh thậm chí còn kịp uống một ngụm nước khi vội vàng tìm cô. Anh cô về chuyện chia tay.
Anh thích những lời như .
- Cố Mặc Hàn, còn yêu nữa.
- Không còn yêu nữa ? - Đôi môi mỏng lạnh lẽo của Cố Mặc Hàn nhếch lên khẩy, bàn tay to lớn của nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, ép cô đối diện với . Anh chằm chằm cô, sôi sục giận dữ.
- Đường Mạt Nhi, những lời đó xem?
Đôi mắt sáng ngời của Đường Mạt Nhi sắp trào nước mắt, nhưng khuôn mặt thanh tú của cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
- Cố Mặc Hàn, làm tổn thương nhiều ở thủ đô. Anh nghĩ rằng sẽ tiếp tục ở bên ? Tôi dụ đến căn hộ Champagne để ở bên , mà là để chia tay với . Đó là Cố mà yêu, nhưng là Cố. Anh những ký ức của Cố, là mà yêu. Tôi thể yêu nữa.
Ầm!
Cú đ.ấ.m nặng trịch của Cố Mặc Hàn giáng mạnh tường.
Cú đ.ấ.m suýt trúng đầu cô và một lỗ thủng xuất hiện tường. Các khớp xương của Cố Mặc Hàn bắt đầu chảy m.á.u ngay lập tức.
Ngực vạm vỡ của đàn ông bắt đầu phập phồng. Đôi mắt hẹp đỏ ngầu của chằm chằm cô với vẻ hung ác, trông thật đồi trụy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-557-co-co-thai-roi-sao.html.]
Đột nhiên, dùng bàn tay to lớn của giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô và hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô.
Ưm!
Đường Mạt Nhi mở to mắt ngay lập tức.
Cố Mặc Hàn hề nhẹ nhàng trong nụ hôn. Miệng ấn mạnh lên đôi môi mềm mại của cô, hết đến khác, và răng c.ắ.n môi cô, giống như một con thú hoang.
Đường Mạt Nhi nghiến răng để ngăn lưỡi xâm nhập.
Anh cô đang định làm gì và bật một tiếng khinh bỉ từ cổ họng, c.ắ.n mạnh môi cô.
Hít.
Anh thực sự c.ắ.n cô và lớp da ở khóe môi cô rách. Vị m.á.u tanh nồng lan miệng cô.
Đau quá, cô nghiến răng. Chiếc lưỡi dài của luồn miệng cô và ngấu nghiến cô ngừng.
Anh hôn cô mãnh liệt, mùi hương nam tính, sạch sẽ của chiếm trọn tâm trí cô. Anh dùng lưỡi móc đầu lưỡi cô, cảm giác như thể đang kéo linh hồn cô .
- Bỏ… Bỏ ! - Cô lập tức dùng nắm đ.ấ.m đấm mạnh , đẩy .
Lúc , Cố Mặc Hàn đè bộ hình nặng nề của lên thể mỏng manh của cô. Anh buông môi cô , vùi đầu cổ mềm mại của cô và khàn khàn.
- Mạt Nhi, xin , cố ý làm em đau. Đừng chọc tức nữa nhé?
Đường Mạt Nhi đè bẹp. Thân hình vạm vỡ của như một bức tường, hề nhúc nhích. Cô thể thấy nhịp tim của , lúc thì mạnh mẽ, lúc thì hỗn loạn.
Cô ngừng cử động và im, để ép cô tường.
- Mạt Nhi, Cố của em chiều chuộng em đến thế? Anh nuông chiều em đến mức em trở nên ương bướng như . Em nghĩ rằng em thể bước cuộc đời và rời tùy ý ?
- Nếu em còn yêu nữa, tại em điều đó khi em đến thủ đô tìm ? Lúc đầu, thích em lắm, nhưng bây giờ, yêu em điên cuồng, còn em nữa ?
- Anh xin , nhớ gì cả. Anh bất kỳ ký ức nào về Cố của em, nhưng , vì sẽ chăm sóc em, giống như Cố từng làm. Giờ thì đừng đùa nữa. Anh là Cố. Chúng về nhà thôi, đói lắm .
Anh vài rằng đói. Quả thật đói.
Đường Mạt Nhi vùi đầu lồng n.g.ự.c rộng lớn của . Cảm giác ấm áp và dễ chịu đến nỗi cô rời xa .
Cố Mặc Hàn buông cô . Anh nắm tay cô và bắt đầu bước .
Đường Mạt Nhi dừng . Cô .
- Cố Mặc Hàn, nếu thực sự là Cố, thì khi bảo chia tay, Cố chắc chắn sẽ đồng ý. Thấy ? Tất cả những điều đó chứng tỏ là .
Cố Mặc Hàn c.h.ế.t lặng. Đôi mắt sâu thẳm và hẹp của u buồn đến mức suýt rơi nước mắt.
Thấy chùn bước, Đường Mạt Nhi đẩy và bỏ .
…
Trong chiếc xe tải lớn.
Kỳ Hy đưa một tách cà phê cho Đường Mạt Nhi.
- Mạt Nhi, uống chút cà phê nóng .
Đường Mạt Nhi rời mắt khỏi cửa sổ xe và nhận lấy tách cà phê từ tay Kỳ Hy. Tay cô lạnh cóng, nóng của cà phê dần làm ấm đôi tay mềm mại của cô.
Cô cúi đầu xuống, uống một ngụm cà phê.
lúc , cô ngửi thấy mùi thơm của cà phê và dịch vị dày trào ngược lên. Cô nhanh chóng đẩy tách cà phê tay Kỳ Hy, ôm n.g.ự.c nôn.
Cô cảm thấy tệ.
cô ăn gì cả, chỉ nôn dịch vị dày và mật.
Giọng Kỳ Hy ngập ngừng.
- Mạt Nhi, cô t.h.a.i ?