Cơ thể Phó Thanh Luân cứng đờ khi cô nép vòng tay .
Họ ôm chặt lấy , chỉ một lớp quần áo mỏng ngăn cách hai . Anh cần cúi đầu cũng ngửi thấy mùi hương quyến rũ của cơ thể cô.
Cô luồn tay trong áo và cảm nhận ấm từ bụng .
Anh nhướng mày cô, cô uốn éo trong vòng tay như một con rắn.
- Bà Phó, em thấy ấm ? - Anh khẽ hôn lên mái tóc mềm mượt của cô và hỏi.
Lâm Thi Vũ nhắm mắt và gật đầu đáp .
- Ừ, thấy ấm .
Cơ thể ấm áp và khi ở trong vòng tay , cô còn cảm thấy lạnh nữa.
- Bà Phó, còn một bộ phận khác cơ thể còn ấm hơn nữa, em thể đưa tay xuống và thử xem…
“…”
Lâm Thi Vũ véo mạnh da thịt .
Thật trơ trẽn.
Phó Thanh Luân khẽ rên lên khi cảm thấy đau, vùi mặt cổ cô và bằng giọng khàn khàn.
- Bà Phó, em đúng là một sinh vật nhỏ bé sinh để hành hạ khác.
Sau đó, kéo chân cô gần, đặt chúng quanh chân để cùng chia sẻ ấm.
Lâm Thi Vũ cảm thấy như đang ôm một cái lò sưởi, cô ngủ ngay khi nhắm mắt.
Phó Thanh Luân thì ngược , thể ngủ khi thấy tiếng thở nhẹ nhàng của cô. Cô ở ngay trong vòng tay nhưng thể làm gì cô, đó là một thử thách thực sự đối với sự tự chủ của .
Anh cúi đầu xuống và cảm thấy bản năng nguyên thủy trỗi dậy khi thấy làn da trắng mịn ở phía n.g.ự.c cô.
Nó ở quá gần.
Anh cúi đầu xuống, trộm bên trong chiếc áo ngủ của cô nhưng thể thấy gì hơn thế.
Anh chỉ thể nhắm mắt và ôm cô ngủ.
…
Sáng hôm .
Mi mắt cô khẽ rung rinh, cô mở mắt , điều đầu tiên cô thấy là khuôn mặt điển trai của Phó Thanh Luân.
Anh vẫn còn đang ngủ.
Anh đối mặt với một trong những vấn đề khó khăn nhất đời và đơn giản là kiệt sức, chỉ vì cô ở bên cạnh mà cuối cùng mới thể ngủ ngon giấc mà gián đoạn.
Họ sát và giữ nguyên tư thế đó suốt đêm.
Lâm Thi Vũ còn cảm thấy lạnh nữa, cơ thể cô ấm áp và cô cảm thấy thoải mái, và nếu thành thật mà , là mãn nguyện trong vòng tay . Cô đưa ngón tay lên, vuốt ve những đường nét khuôn mặt .
tỉnh dậy khi cô kịp làm .
Anh vỗ nhẹ lên đầu cô, giọng vẫn khàn và quyến rũ.
- Em dậy ? Chào buổi sáng, bà Phó.
Đó là điều xa xỉ nhất trong cuộc đời, khi thể thấy cô ngay khi mở mắt buổi sáng và lời chào buổi sáng với cô.
- Chào buổi sáng, Phó thiếu gia. - Lâm Thi Vũ đáp , và khi định dậy, cô nhận thấy chiếc áo ngủ của ướt.
Cô sờ váy, thấy cũng ướt. Cảm thấy khó hiểu, cô hỏi.
- Sao quần áo của ướt thế?
Mặt Phó Thanh Luân cứng đờ, nhanh chóng bật dậy khỏi giường và lao phòng tắm.
Lâm Thi Vũ liếc nhận thấy quần ướt sũng.
- Phó Thanh Luân! - Mặt cô đỏ bừng, cô chộp lấy một cái gối ném mặt . Cô tiếp tục mắng mỏ .
- Anh thật đáng khinh!
Anh né tránh, chiếc gối đập mặt khi rơi xuống sàn trải thảm. Anh ngừng cử động, chằm chằm cô và đáp bằng giọng điệu dâm dục.
- Đã lâu lắm ngủ với em, và khi ôm em suốt đêm qua, thể kìm mà mơ thấy mộng tinh. Đó là chuyện thường tình của đàn ông mà, đáng khinh chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-551-tai-nan-xe-hoi.html.]
“…”
Sao dám thẳng thừng về chuyện như ?!
Lâm Thi Vũ cúi đầu chiếc áo ngủ ướt sũng, nghĩ đến việc chiếc áo ngủ vấy bẩn bởi… thứ của , khiến cô chỉ nhanh chóng đồ.
- Phó thiếu gia, lẽ là thể nhịn , dùng tay giải quyết trong phòng tắm?
Phó Thanh Luân nhíu mày, đáp hề hổ.
- Anh để dành tất cả cho em.
- Phó Thanh Luân! - Lâm Thi Vũ hét lên khi chạy phòng tắm, đóng sầm cửa .
Phó Thanh Luân cánh cửa đóng kín và gõ cửa. Bằng giọng quyến rũ của , hy vọng thể thuyết phục cô mở cửa.
- Thi Thi, làm ơn mở cửa.
- Anh gì?
- Quần lót của ướt , khó chịu thật. Anh sẽ cởi ngay, em thể giúp giặt ?
Anh cô giúp giặt quần lót của .
Không tiếng đáp , tất cả những gì thấy là một tiếng "bùm" lớn, một vật gì đó đập mạnh cửa.
Có lẽ cô đang cố ném thứ gì đó mặt .
“…”
Trong phòng tắm.
Lâm Thi Vũ một chiếc váy dài khi bắt đầu giặt chiếc váy ngủ của trong bồn rửa mặt.
Một dáng cao lớn xuất hiện cửa, Phó Thanh Luân một bộ quần áo sạch sẽ. Anh mặc một chiếc áo len cổ cao và quần tây đen, trông trẻ trung và dễ mến.
Anh bước đến, ném chiếc quần lót đen bên cạnh cô và .
- Bà Phó, giúp chồng em giặt quần lót nữa nhé.
Anh thực sự ý định ngừng làm phiền cô bằng yêu cầu trơ trẽn đó.
Lâm Thi Vũ chọn cách phớt lờ và tiếp tục công việc của .
Nhận thấy cô buồn giặt giũ gì, Phó Thanh Luân ném quần lót của cùng chậu với chiếc váy ngủ của cô.
Mặt Lâm Thi Vũ vẫn đỏ bừng, khi chịu đựng những hành động thô lỗ của , cô thể kìm nén nữa. Cô tức giận hét lên.
- Phó Thanh Luân, đúng là đồ biến thái!
Khóe môi nhếch lên, tay đặt lên thắt lưng và giả vờ cởi nó .
- Bà Phó, thứ còn biến thái hơn dành cho em, em thử ? Nếu em giặt quần lót của chồng, thì em thể giặt những bộ phận khác cơ thể chồng em!
Lâm Thi Vũ nên lời, cô chỉ thể đành bắt đầu giặt quần lót của .
Cô bao giờ kinh nghiệm giặt đồ của đàn ông khác, huống chi là một món đồ riêng tư như !
Phó Thanh Luân chỉ cần thấy cô ngoan ngoãn cúi đầu giặt đồ lót cho là thấy mãn nguyện.
- Ngoài trời vẫn đang mưa to, hôm nay chúng thể ngoài . Em ăn gì, ngoài mua cho em nhé. - Anh dịu dàng hỏi.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, chuyến trăng mật ba ngày của họ gần kết thúc, là ngày thứ hai .
Lâm Thi Vũ cụp mi mắt xuống.
- Ăn gì cũng .
Phó Thanh Luân bước khỏi phòng.
…
Anh ngoài lâu, một tiếng đồng hồ trôi qua mà vẫn về.
Lâm Thi Vũ ngoài cửa sổ, trời mưa như trút nước, cô thể rõ cảnh vật bên ngoài.
Anh , lâu thế?
Gió lạnh từ bên ngoài thổi , Lâm Thi Vũ cảm thấy lạnh run và cô ôm chặt lấy để tránh rét.
Cô đột nhiên thấy một tiếng rít chói tai và ai đó hét lên.
- Ôi, t.a.i n.ạ.n xe ! Có xe tông. Là một đàn ông!