Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 548: Phó Thiếu Gia Và Lâm Mỹ Nhân Nhận Giấy Ly Hôn

Cập nhật lúc: 2026-02-09 10:37:27
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

- Thiếu gia. - Người hầu gái chào một cách cung kính.

Phó Thanh Luân mặc áo sơ mi trắng và áo vest đen, khoác ngoài áo khoác đen. Anh bước phòng khách và đưa cặp cho hầu gái, ánh mắt dán chặt những gì đang diễn trong phòng khách.

Anh liếc Song Song, vẫn đang sàn trải thảm, và cả Phó phu nhân. Có lẽ linh cảm điều gì đó bất thường nên cau mày, khi ánh mắt dừng Lâm Thi Vũ.

Anh quan sát cô từ đầu đến chân, nhận thấy những vết đỏ cổ tay cô. Mặt trở nên u ám và bước đến chậm rãi.

- Có chuyện gì ? - Anh đưa tay và nắm lấy tay Lâm Thi Vũ khi hỏi.

Lâm Thi Vũ lắc đầu đáp .

- Không gì nhiều.

Ánh mắt sắc bén hơn và trừng mắt Song Song đầy thách thức.

Song Song gục sàn trải thảm, móng tay cắm sâu lòng bàn tay, lòng tràn ngập hận thù đến nỗi còn cảm nhận nỗi đau.

thất bại trong âm mưu biến Lâm Thi Vũ thành kẻ ác.

Lâm Thi Vũ thể phản công và dễ dàng lôi kéo Phó phu nhân và Phó Thanh Luân về phe , cô dễ đối phó.

Lâm Thi Vũ tỏ lạnh lùng và đến những gian khổ của thế gian, nhưng thực chất cô quá quen thuộc với những mặt trái của xã hội và loài . Cô thể thấu bản chất thật của , chỉ là dám phơi bày mà thôi.

Nếu ai dám làm hại cô, chắc chắn cô sẽ trả đũa gấp đôi.

Song Song suy sụp, và giờ Phó Thanh Luân đối xử lạnh lùng với cô, thậm chí còn cảnh cáo bằng ánh mắt sắc bén, khiến cô càng thêm ấm ức.

- Anh Thanh Luân. - Cô với giọng đáng thương.

Phó phu nhân đoán Song Song đang âm mưu điều gì. Cô giả vờ ngã để vu oan cho Thi Vũ, nhưng bà nỡ vạch trần Song Song vì cô là con gái duy nhất của bà. Bà sang Phó Thanh Luân.

- Thanh Luân, con về ?

nuôi nấng đứa con trai suốt 27 năm qua, dù con ruột, nhưng họ xây dựng mối quan hệ thiết hơn cả huyết thống.

Nghe thấy bà Phó gọi, Phó Thanh Luân nhanh chóng thu ánh mắt và chào bà.

- Mẹ.

Lâm Thi Vũ rụt tay , ánh mắt hướng về phía bà Phó. Cô đột nhiên hỏi.

- Mẹ, đây nhắc đến việc Thanh Luân biệt danh nữ tính, đó là biệt danh gì ?

Lâm Thi Vũ hỏi thẳng thừng, vòng vo.

Cơ thể Phó Thanh Luân cứng đờ, ngờ cô hỏi như , nhất là khi đang ở mặt .

- Thi Vũ, con tự nhiên hỏi ? Biệt danh của Thanh Luân là T.ử Tuấn. – Phó phu nhân trả lời với giọng điệu khó hiểu.

T.ử Tuấn.

Phó Thanh Luân Lâm Thi Vũ, quan sát phản ứng của cô với vẻ lo lắng ngay khi Phó phu nhân những lời đó.

Lâm Thi Vũ khẽ chớp mắt, cô hề ngạc nhiên chút nào. Thì đúng là T.ử Tuấn.

một lời mà chỉ , chuẩn rời .

- Thi Thi…- Anh gọi cô từ phía .

- Anh Thanh Luân, em đau quá, giúp em dậy ? - Song Song nài nỉ Phó Thanh Luân.

Lâm Thi Vũ hề nao núng, cô bước khỏi dinh thự nhà họ Phó và chỉ trong vài giây đến đường phố.

Cơn gió đêm lạnh thổi tung mái tóc gợn sóng của cô khi chuông điện thoại đột nhiên reo. Cô cuộc gọi đến.

Cô lấy điện thoại máy.

- Alo.

-Thi Thi, em đang ở ? Anh sẽ đến tìm em ngay. - Giọng đầy sức hút của Phó Thanh Luân vang vọng bên tai cô, vẻ hoảng loạn.

Anh chạy khỏi dinh thự để tìm cô.

Phó Thanh Luân thẳng đường phố, tay nắm chặt điện thoại di động, mắt xung quanh. Thành phố rực rỡ ánh đèn neon và đông đúc khắp nơi, nhưng vẫn tìm thấy phụ nữ đang tìm.

Anh tiếp tục tìm kiếm, ý định bỏ cuộc.

giọng du dương của cô vẫn vang lên.

- Phó Thanh Luân, thật sự là T.ử Tuấn ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-548-pho-thieu-gia-va-lam-my-nhan-nhan-giay-ly-hon.html.]

Phó Thanh Luân, là T.ử Tuấn ?

thật sự là T.ử Tuấn, bạn thư tín ba năm của cô, gửi cho cô những câu hỏi luyện tập đó?

là T.ử Tuấn, mà cô sáng tác bài ca “Huyền thoại” dành tặng?

Phó Thanh Luân chậm , tim chùng xuống và mặt trở nên ủ rũ. Anh ngờ hai họ nhận trong cảnh cấp bách như . Đây là thời điểm và địa điểm thích hợp.

- Ừm, là . - Anh gật đầu xác nhận.

trả lời im lặng. Không ai thể cô đang nghĩ gì.

- Thi Thi. - Anh gọi khẽ tên cô. Anh hồi hộp và gì, quá nhiều suy nghĩ đang nhảy múa trong đầu .

- Anh…

- Phó Thanh Luân. - Cô ngắt lời .

- Ngày mai, lúc 8 giờ, sẽ đợi ở ngoài Tòa thị chính. Chúng sẽ làm thủ tục ly hôn lúc đó.

Làm thủ tục ly hôn…

Những lời của cô như khắc sâu tâm trí Phó Thanh Luân, thể cứng đờ, tuyệt vọng. Cô vẫn quyết tâm ly hôn với .

Ngay cả khi cô là T.ử Tuấn.

- Thi Thi, chúng thực sự sẽ ly hôn ? Em thể cho thêm một cơ hội nữa ? - Anh cầu xin.

Cô im lặng vài giây khi .

- Phó Thanh Luân, cuộc hôn nhân của chúng là một sai lầm ngay từ đầu. Chúng hãy chấm dứt chuyện một và mãi mãi.

Phó Thanh Luân c.h.ế.t lặng, mặt tối sầm , nắm chặt điện thoại đến nỗi các khớp xương trắng bệch. Cô quyết định , còn làm gì nữa?

Chính trói cô bên cạnh một cách cưỡng bức, nghĩ rằng thể giữ cô bên cạnh mãi mãi. rõ ràng là điều đó hiệu quả, cô tiếp tục ở bên .

Anh sự bất lực chế ngự, cổ họng khô khốc, chỉ thể thốt một từ.

- Được.

Được , chúng ly hôn thôi.

Anh sẽ trả tự do cho em.

Sáng hôm , bên ngoài Tòa thị chính.

Lâm Thi Vũ ngoài cửa và thấy một chiếc Bentley dừng mặt. Cửa xe mở và Phó Thanh Luân bước xuống.

- Anh mang theo giấy tờ ? - Lâm Thi Vũ hỏi.

Ánh mắt Phó Thanh Luân dán chặt quyến rũ mặt, gật đầu đáp .

- Anh mang theo .

- Vậy thì chúng trong thôi. - Lâm Thi Vũ duỗi chân và bước lên bậc thang.

Phó Thanh Luân chỉ thể cô từ phía và cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Cô còn gì để với ngoài chuyện ly hôn.

Anh sắp mất cô ?

Như thế ư?

Một khi họ bước Tòa thị chính, cô sẽ bao giờ còn là bà Phó của nữa.

Phó Thanh Luân đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay cô.

Lâm Thi Vũ giật hỏi.

- Phó thiếu gia, đang làm gì ?

Phó Thanh Luân mỉm , khuôn mặt điển trai trở nên dịu dàng.

- Thi Thi, nhớ là chúng chuyến trăng mật. Sao chúng nhân cơ hội trăng mật bù khi ly hôn nhỉ?

Trăng mật?

Lâm Thi Vũ nhíu mày.

- Thi Thi, đồng ý ly hôn, nhưng đó, em trăng mật với . Chỉ cần cho ba ngày, ba ngày là đủ. Chúng sẽ để lấy quyết định ly hôn đúng ba ngày đó.

Loading...