Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1172: Nằm Trên Giường Anh
Cập nhật lúc: 2026-04-07 16:58:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
A Kiều ngã vòng tay của Lục Dạ Minh. Cô như say lịm mùi hương nam tính đang bao trùm lấy khứu giác .
- Thiếu gia. - Cô khẽ gọi bằng giọng dịu dàng. Đôi mắt cô sáng long lanh, ướt át.
Lục Dạ Minh cúi gương mặt tuấn tú xuống khuôn mặt xinh đang gọn trong lòng . Khóe môi từ từ cong lên.
Vừa tà mị, đầy vẻ dâm đãng.
…
Quân Hi Thanh vẫn đang ở trong phòng . Cô lấy một tờ giấy và phác họa sơ đồ tổng thể của bộ Tây Cung.
Anh Cả hiện đang giam giữ ngục tối và sẽ xử b.ắ.n ngày mai. Cô cần dấu vân tay của Lục Dạ Minh để mở cửa ngục tối đó; nếu nó, cô sẽ chẳng thể nào bước .
Cô nhất định gặp Cả ngục khi hành quyết ngày mai.
Đồng thời, cô cũng nơm nớp lo sợ rằng đây thể là một cái bẫy.
Làm cô thể lấy dấu vân tay của đây?
Bàn tay của buộc chạm cơ thể cô.
Lớp y phục mà Quân Hi Thanh đang mặc khả năng lưu giữ dấu vân tay của đối phương. Chính nhờ điều mà đây cô dễ dàng lấy dấu vân tay của Lôi Trạch. Thế nhưng, mà cô đối mặt lúc là Lục Dạ Minh. Chỉ cần nghĩ đến đôi mắt sâu thẳm, khó lường của thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy nghẹt thở.
Chẳng hiểu vì lý do gì, kể từ khi rời khỏi Quốc gia Z, bỗng trở nên trầm lặng một cách lạ thường.
Một sự trầm lặng đến mức khiến bất an.
Quân Hi Thanh hít một thật sâu bước khỏi phòng.
Tại hành lang, Quân Hi Thanh gọi với theo một nữ hầu đang ngang qua.
- Chị gái, chị định phòng của Thiếu gia ?
- Vâng, tối nay tại buổi tiệc, Thiếu gia uống chút rượu. Tôi đang mang bát canh giải rượu đến cho .
- Chị , chị cứ tiếp tục làm công việc của . Cứ để em mang bát canh cho . - Quân Hi Thanh đón lấy bát canh từ tay cô gái .
- Được thôi.
…
Quân Hi Thanh bước về phía phòng ngủ chính, giơ nắm tay nhỏ nhắn lên gõ cửa. Vài giây , một giọng trầm ấm, thong thả nhưng đầy vẻ quyến rũ vang lên từ bên trong.
- Vào .
Quân Hi Thanh đẩy cửa bước .
Lục Dạ Minh sừng sững trong phòng, dáng vẻ cao lớn tuấn tú; những ngón tay đang nới lỏng nút thắt cà vạt. Nghe thấy tiếng động, đầu .
Đôi mắt sâu thẳm của vẫn trong veo, hề lộ chút dấu hiệu nào của men say. Ánh mắt lạnh lùng tuyệt mỹ.
Khi nhận bước là ai, ngừng tay nới cà vạt; chiếc cà vạt tuột xuống, buông lỏng hờ hững quanh cổ . Vẻ của thật sự hảo đến mức bất kỳ góc c.h.ế.t nào. Trong căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo, chỉ cần thấy bóng dáng thôi cũng đủ khiến trái tim đối diện đập loạn nhịp.
Thế nào mới gọi là một đàn ông thuộc tầng lớp tinh hoa?
Dĩ nhiên, đó là nắm trong tay quyền lực, thế lực và khối tài sản khổng lồ thể đong đếm. Thậm chí, còn trời phú cho một gương mặt đến ngạt thở ngay từ khi mới lọt lòng. Lục Dạ Minh chính là định nghĩa hảo cho một đàn ông thuộc đẳng cấp thượng thừa.
Quân Hi Thanh bước và đưa bát canh giải rượu cho .
- Tây Công tước, canh giải rượu của đây.
Một tay đút túi quần, Lục Dạ Minh chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn, bình thường của cô.
- Cậu uống thử một ngụm .
- Hả? - Quân Hi Thanh ngơ ngác, hiểu ý .
Lục Dạ Minh đôi mắt ngây thơ của cô từ từ nhướng mày lên.
- Làm liệu bỏ t.h.u.ố.c bát canh giải rượu của ? Cậu uống thử một ngụm .
"..."
Quả thực, khi bước phòng , Quân Hi Thanh từng nảy ý định bỏ chút t.h.u.ố.c an thần bát canh giải rượu đó. Giờ đây, cô bỗng cảm giác như thể thấu tâm can cô một cách trọn vẹn.
Quân Hi Thanh cúi đầu, nhấp một ngụm canh.
- Anh xem, canh bình thường, chẳng vấn đề gì cả. Làm dám hạ độc Tây Công tước chứ?
- Làm ? Có bao nhiêu kẻ ngoài thèm khát leo lên giường của . Làm liệu bỏ t.h.u.ố.c canh chỉ để cưỡng bức ?
"..."
Sao thể tự tin đến mức đó chứ?
quả thực, lý do để tự tin như .
- Tây Công tước ... thực sự khao khát... làm “Tiểu Thụ” đến thế ? - Quân Hi Thanh chớp chớp đôi hàng mi.
Lục Dạ Minh mím chặt đôi môi mỏng .
- Ý là ?
- Nếu bỏ t.h.u.ố.c và cưỡng bức , chẳng sẽ là “cho ”, còn là “nhận ” ?
“…”
Đôi mắt sâu thẳm của Lục Dạ Minh trở nên lạnh lẽo. Anh vươn cánh tay rắn chắc , ôm lấy vòng eo thon thả của cô.
Lần , Quân Hi Thanh hề né tránh cái chạm của . Cô chờ đợi đặt tay lên - chính xác là lên lớp y phục nhạy cảm với dấu vân tay mà cô đang mặc bên trong. Khi , nhiệm vụ của cô sẽ tất.
Ngay cả khi vị Tây Công tước trứ danh Lục Dạ Minh thực sự là đồng tính, thì chắc chắn cũng là kẻ ở thế chủ động. Cô thật khó mà hình dung nổi cảnh cam chịu làm một “Tiểu Thụ”.
Lục Dạ Minh định đặt ngón tay lên cô thì bỗng khựng .
Tim Quân Hi Thanh đập thình thịch. Có chuyện gì ?
Lúc , khẽ mỉm , đưa tay lên chạm khuôn mặt cô.
Anh đang chạm mặt cô.
Quân Hi Thanh sững . Anh nhận điều gì ?
Một nửa khuôn mặt cô gọn trong tay , và dùng những ngón tay thô ráp của khẽ vuốt ve làn da cô. Một luồng cảm giác lạ lẫm dâng trào từ cái chạm , khiến cô cảm thấy như thể vùng da đang chạm đang bỏng rát.
- Tây Công tước, đừng làm thế. - Quân Hi Thanh đẩy .
chẳng hề xê dịch. Những ngón tay trượt xuống, khẽ bóp lấy cằm cô, buộc cô thẳng .
Đôi mắt sâu thẳm và dài hẹp của vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng ánh trở nên đầy vẻ mưu mô.
- Cậu rõ tình cảm dành cho , thế mà vẫn cứ khăng khăng tự dâng đến mặt . Cậu cố tình làm , nhưng nhất quyết chịu cởi y phục. Uyển Uyển , thật quá giả tạo.
Uyển Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1172-nam-tren-giuong-anh.html.]
Cô cảm thấy tai như tê dại khi cất giọng trầm ấm gọi tên gọi mật của cô.
Hàng mi của Quân Hi Thanh khẽ run lên. Phải , cô sớm về thứ tình cảm hời hợt mà dành cho cô.
Anh chiếm hữu cô.
Có lẽ cũng thấu rõ tình cảm cô dành cho . Mỗi khi hai ở gần , mỗi khi chạm , nhịp tim cô đập nhanh hơn hẳn.
Đập nhanh một cách dồn dập, một cách phi lý trí.
Hai họ đang thăm dò lẫn , tựa như hai kẻ thù đang giao chiến. Chỉ trong tích tắc đó, lưỡi d.a.o của họ thể kề sát cổ họng đối phương.
Anh mang trong một trái tim hoang dã, còn cô gánh vác những trọng trách nặng nề. Số phận định đoạt rằng họ sẽ bước hai con đường khác biệt.
Thế nhưng, họ vẫn cứ tiếp tục đối phương thu hút.
Dẫu giữa biển mênh mông, họ vẫn thể nhận chỉ qua một ánh .
Hai họ tựa như hai cực đối lập của một thỏi nam châm. Thật dễ dàng để những tia lửa tình bùng lên giữa họ. Anh vẫn cầu hôn, và cô cũng xuất giá. Một cuộc gặp gỡ hảo giữa độ tuổi thanh xuân rực rỡ lẽ thể trở thành khởi đầu cho một câu chuyện tuyệt .
câu chuyện , định mệnh an bài rằng sẽ chẳng bao giờ một cái kết trọn vẹn.
Cô yêu , nhưng chính là kẻ hủy diệt cả gia tộc cô, làm tổn thương cả quốc gia của cô. Cô sẽ chẳng ngần ngại đoạt mạng , hoặc đẩy tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Anh cảm tình với cô, nhưng điều đó chẳng ngăn cản dành sự chú ý cho những phụ nữ khác. Anh còn trẻ, kiêu ngạo và cực kỳ thông minh. Anh luôn mong đợi nhận điều gì đó tương xứng với tình cảm mà bỏ .
tình cảm của quá hời hợt.
Quân Hi Thanh nghiêng mặt sang một bên, thoát khỏi vòng tay . Lục Dạ Minh nhất quyết buông cô . Anh giữ chặt cằm cô, cho cô cựa quậy.
- Đút uống canh giải rượu .
Anh gì thế nhỉ?
Ánh mắt Lục Dạ Minh dừng đôi môi đỏ mọng của cô. Giọng trầm thấp của toát lên vẻ uy quyền.
- Cậu hiểu ? Hãy đút uống bằng chính đôi môi của .
Anh ...
Mặt Quân Hi Thanh đỏ bừng. Anh từng qua với bất kỳ phụ nữ nào đây, thế mà trông vẻ sành sỏi trong chuyện trêu đùa phụ nữ.
- Mơ ! - Cô phản bác.
Lục Dạ Minh rụt tay và .
- Vậy thì thể đấy.
"..."
Làm cô thể chứ?
Cô vẫn lấy dấu vân tay của mà!
Ngay lúc , Quân Hi Thanh chắc chắn rằng nhận phận thật của cô.
Chỉ là vẫn vạch trần cô mà thôi.
Khoảnh khắc vạch trần cô, họ sẽ trở thành kẻ thù của .
Chính cô là khiến trúng đạn ở Quốc gia Z. Sớm muộn thì cũng sẽ báo thù về vết thương n.g.ự.c .
Lục Dạ Minh chẳng thèm liếc cô thêm một nào nữa. Anh , tháo cà vạt ném lên giường. Anh cởi hai cúc áo sơ mi, để lộ một nhỏ nơi lồng ngực.
Làn da màu đồng của dường như đang phát sáng, những thớ cơ săn chắc và cuồn cuộn. Anh sở hữu hình đồ sộ như một bức tường thành, đó, vóc dáng của toát lên một khí chất uy quyền và đầy vẻ thượng đẳng.
Quân Hi Thanh hớp một ngụm canh giải rượu lao về phía . Nhón chân lên, cô áp sát đôi môi môi .
Lục Dạ Minh sững , mặc cho cô hôn .
Môi chạm môi, cô luồn chiếc lưỡi qua kẽ răng . Khi hé miệng, cô liền đút cho ngụm canh hớp.
Cô thể cảm nhận thoang thoảng mùi rượu trong miệng . Trông chẳng vẻ gì là say cả, nhưng thực tế, lúc ngà ngà say .
Quân Hi Thanh mở mắt , khẽ cau mày. Vẻ mặt đầy cảm xúc càng khiến trở nên điển trai lạ thường.
Cô lùi phía .
lúc đó, Lục Dạ Minh vươn tay, vòng cánh tay rắn chắc ôm lấy vòng eo thon thả của cô, kéo cô sát lòng . Chân va thành giường, và thế là cả hai cùng ngã nhào xuống chiếc giường rộng lớn.
Bất chợt, Quân Hi Thanh đè lên . Cô định dậy, nhưng đôi tay giữ chặt lấy gáy cô.
- Vậy là em định bỏ khi đạt điều ? Uyển Uyển , ai dạy em thói trở mặt vứt bỏ ngay khi thỏa mãn ?
Cô dấu vân tay của .
Anh khẽ thì thầm cái tên mật của cô bên tai cô.
Cảm giác nhồn nhột khiến trái tim Quân Hi Thanh dường như tan chảy. Cô rằng tình yêu giữa họ chất chứa bao mưu toan và tính toán, rằng nó chẳng hề chân thực; thế nhưng, điều đó vẫn chẳng thể ngăn cản cô thu hút.
- Uyển Uyển . - Lục Dạ Minh khẽ bằng giọng chỉ đủ cho hai , trong khi hé mở một bên mắt.
- Trước giờ từng chiều chuộng bất kỳ phụ nữ nào nhiều đến thế. Anh sẽ cho em một cơ hội cuối cùng. Hãy ở bên cạnh , và trở thành phụ nữ của .
Hãy làm phụ nữ của .
Quân Hi Thanh ngước đôi mắt ngây thơ .
- Được thôi, thể làm phụ nữ của , nhưng...
Cô thẳng , chậm rãi thốt lên từng lời thật rành mạch.
- Tôi giải tán hậu cung, thiết lập chế độ một vợ một chồng. Tôi thề danh dự của rằng, cả đời sẽ chỉ duy nhất một phụ nữ - chính là .
Lục Dạ Minh cô với đôi mắt đượm buồn khẽ lắc đầu.
- Không .
- Tại ? Anh nỡ rời bỏ Diệp Như Ca - mà dành trọn thâm tình ? Hay sợ rằng sẽ chẳng thể giữ trọn lời thề, rốt cuộc sa ngã những cô gái trẻ bên ngoài?
Lục Dạ Minh cô thật sâu, giữ im lặng đáp.
Một nụ thoáng hiện gương mặt cô.
- Thấy ? Giờ thì hiểu rõ tình cảm mà dành cho sâu đậm đến mức nào đấy.
Ánh mắt Lục Dạ Minh chợt tối sầm . Anh ngẩng đầu lên và đặt một nụ hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Quân Hi Thanh sức giãy giụa, nhưng nắm lấy đôi tay cô, đặt chúng lên lồng n.g.ự.c . Áo tuột xuống một nửa, để lộ những ngón tay mềm mại của cô đang khẽ chạm vết thương n.g.ự.c .
Đó chính là vết tích mà cô để .
Vết thương lành miệng, nhưng một vết sẹo vẫn còn hằn nơi đó.
Quân Hi Thanh sững . Bàn tay cô vẫn đặt n.g.ự.c , cảm nhận rõ nhịp tim mạnh mẽ đang đập dồn dập. Cảm giác chống cự trong cô dần tan biến; cô chậm rãi nhắm mắt và đáp trả nụ hôn của .
Lục Dạ Minh nhanh chóng chìm giấc ngủ. Nằm bên cạnh , Quân Hi Thanh khẽ tựa đầu lên lồng n.g.ự.c . Giữa lúc bão tố đang gào thét ngoài , cô từng dám tưởng tượng rằng đang ngủ chính chiếc giường của - huống chi là ngủ ngay bên cạnh cô như thế .