Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1026: Không Thể Mang Thai

Cập nhật lúc: 2026-03-28 00:56:54
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Mạt Nhi bước phòng tắm và ngâm trong bồn sữa tắm rắc đầy cánh hoa hồng.

làm việc cật lực phim trường suốt mấy tháng qua nên giờ đây kiệt sức. Khi ngâm trong làn nước sữa ấm áp, cô cảm thấy vô cùng dễ chịu; cô khẽ ngân nga một điệu nhạc nhắm mắt để thư giãn.

Lúc Cố Mặc Hàn bước phòng tắm, cô chìm giấc ngủ tự lúc nào. Mái tóc dài bồng bềnh của cô xõa trong làn nước, vài lọn tóc vương vấn quanh chiếc cổ ngọc ngà. Cả căn phòng tắm ngào ngạt hương thơm, tràn ngập mùi hoa hồng quyến rũ; làn da của cô cũng trắng mịn và mượt mà hệt như dòng sữa . Thật là một cảnh tượng tuyệt mỹ, một giai nhân tuyệt sắc đang ngâm trong bồn tắm.

Vầng trán đang nhíu của Cố Mặc Hàn dần giãn . Anh vốn định dạy cho cô một bài học nhớ đời, nhưng nào ngờ cô ngủ dễ dàng đến thế.

Con nhóc ranh , đúng là vô tâm thật.

Anh đưa tay lên, tháo chiếc cà vạt đang thắt quanh cổ. Sau khi cởi bỏ chiếc áo gile, cũng bước chiếc bồn tắm rộng lớn ...

Đường Mạt Nhi chìm một giấc mơ.

Cô mơ thấy đang bãi cỏ xanh mướt, ngước bầu trời xanh thẳm với tâm hồn vô cùng thảnh thơi, bỗng nhiên một tảng đá khổng lồ từ rơi xuống đè lên cô, khiến cô cảm thấy ngạt thở, khó lòng hít thở nổi.

Chuyện gì đang xảy thế ? Hàng mi cô khẽ rung động, và ngay lập tức, Đường Mạt Nhi mở bừng mắt.

Một gương mặt tuấn tú hiện ngay mắt cô, tựa một tác phẩm nghệ thuật hảo chút tì vết.

Cố Mặc Hàn!

Đồng t.ử của Đường Mạt Nhi co rút , cô sững sờ và bối rối. Sao thể đây chứ?

Cô định cất lời, nhưng chẳng thể gì. Đôi môi cô chặn .

Cố Mặc Hàn đang hôn cô.

Một tay ôm lấy vòng eo cô, kéo sát cô lòng; tay còn nâng nhẹ cằm cô lên, giúp nụ hôn thêm sâu đậm.

- Ưm...! - Đường Mạt Nhi cuối cùng cũng hồn; cô dùng cả hai tay ấn mạnh n.g.ự.c , đẩy xa.

- Khoan… Khoan !

Cô cúi mắt xuống kiểm tra. Cô vẫn đang ngâm trong bồn tắm.

rốt cuộc đây bằng cách nào chứ?

- Sao… Sao đây? Rõ ràng em nhớ là khóa cửa mà.

Cố Mặc Hàn chăm chú cô, ngắm vẻ mặt ngơ ngác đầy bối rối của cô nàng, cùng đôi mắt chớp chớp trông thật ngây thơ vô tội. Anh vươn tay , kéo cô gần.

- Anh trèo qua cửa sổ đấy.

"..."

Ông chủ Cố thực sự trèo cửa sổ ? Anh đúng là đồ đê tiện mà!

- Tại… Tại đây?

Cố Mặc Hàn nhướng mày. Chiếc áo sơ mi trắng dính chặt ướt sũng, để lộ lờ mờ khuôn n.g.ự.c vạm vỡ cùng những thớ cơ săn chắc. Dù đồ sộ như Lục Yến, vóc dáng của vẫn chuẩn; cũng giống như con - tinh tế và hảo tì vết.

Anh mỉm .

- Vì em chứ còn gì.

"..."

Đường Mạt Nhi cảm thấy tim đập thình thịch. Cô tỏng là đến để hỏi cô về cái bảng xếp hạng mà.

- Haha, xem em xong việc ở đây . Ông chủ Cố, cứ tự nhiên tắm nhé. Em xin phép đây. - Đường Mạt Nhi cố gắng trèo khỏi bồn tắm.

tất nhiên là cô chẳng thể nào thành công . Một bàn tay to lớn vươn tới, ấn chặt cô xuống sát thành bồn tắm.

- Ồ? Con ranh con giờ nhát gan thế ? Em xếp ở vị trí thứ ba ư? Tại em cân nhắc đến chuyện chính mới là khiến em lóc giường chứ?

Đường Mạt Nhi vùng vẫy hết sức bình sinh, nhưng bàn tay của đàn ông cứng như thép, ghì chặt lấy eo cô. Sợ chìm xuống, cô vội chống hai chân lên thành bồn để giữ thăng bằng. Gương mặt cô đỏ bừng, trông thật quyến rũ khêu gợi.

- Ông chủ Cố , rõ ràng chẳng bằng , thế mà chạy đến đây trút giận lên đầu em ? Hơn nữa, em xin nhắc nữa: em là “con ranh con”! - Cô bĩu môi phản đối đầy bất mãn.

Chuyện làm tổn thương lòng tự trọng của cô ghê gớm. Cô là "con ranh con"!

Cố Mặc Hàn sừng sững phía cô, khẽ c.ắ.n nhẹ lên vai cô, giọng khàn khàn đầy vẻ nguy hiểm.

- Con ranh con , tất cả là tại ông chồng của em đấy thôi. Lục tướng quân trụ bao lâu chứ? Một tiếng đồng hồ ư? Hôm nay để dạy cho em một bài học nhé; sẽ chứng minh cho em thấy rằng chắc chắn chẳng hề kém cạnh chút nào !

- Á!

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1026-khong-the-mang-thai.html.]

Tại Lâu đài Cố Đình.

Sắc mặt của Phó Thanh Luân đen sầm như than. Cố Mặc Hàn cái quái gì thế ? Bản Cố Mặc Hàn thì hạng nhất, trong khi chót bảng ư?

Mang trong dòng m.á.u cao quý như thế, tuyệt đối thể nào chịu đựng nổi nỗi sỉ nhục . Chẳng thể dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng lúc . C.h.ế.t tiệt!

Cạch.

Cánh cửa phòng tắm mở , một làn hương thơm mát ùa tới. Lâm Thi Vũ bước khỏi phòng tắm. Cô tắm xong và một chiếc váy ngủ lụa mềm mại. Hơi nước từ phòng tắm khiến khuôn mặt cô ửng hồng, trông vô cùng quyến rũ.

- Em xong , tắm . - Cô dùng khăn lau khô mái tóc.

Phó Thanh Luân vẫn bất động. Ánh mắt dán chặt khuôn mặt cô khi cất tiếng hỏi.

- Anh hạng chót ?

Lâm Thi Vũ sững . Anh chuyện đó ư?

Anh gần ban công, một tay đút túi quần, tay nắm chặt chiếc điện thoại. Ánh sáng lúc đó khá mờ ảo, khiến biểu cảm gương mặt thể rõ.

- Em…

Gương mặt Phó Thanh Luân lạnh tanh, vô cảm.

- Đây chính là lý do khiến em ân ái với ?

“…”

Không vì chuyện đó.

Cô mãi vẫn thể mang thai, và những lời An An lúc nãy khiến cô suy nghĩ về nguyên nhân đằng chuyện . Phụ nữ chu kỳ rụng trứng; nếu quan hệ quá thường xuyên, cơ hội thụ t.h.a.i sẽ giảm sút.

Lâm Thi Vũ hiểu rằng chuyện trở nên tồi tệ. Cô vô tình làm tổn thương lòng tự trọng của — một đàn ông.

- Phó Thanh Luân, em giải thích

Cô còn kịp mở lời thì tiếng gõ cửa vang lên. Cô hầu hốt hoảng báo tin.

- Thiếu gia, thiếu phu nhân ơi, tin dữ ! Tiểu thư ngất xỉu!

Tiểu Chanh ngất xỉu.

Đồng t.ử Lâm Thi Vũ co thắt , cô bỗng chốc lạnh toát. Cô rằng điều mà cô sợ hãi nhất bấy lâu nay cuối cùng cũng ập đến. Tiểu Chanh thể cầm cự thêm nữa .

Tiểu Chanh vốn là một cô bé vô cùng kiên cường. Con bé cố gắng chống chọi suốt bốn tháng trời. Thế nhưng, cô vẫn nhận bất kỳ tin vui nào về chuyện mang thai.

Cô vẫn cứ mãi thể m.a.n.g t.h.a.i .

Lâm Thi Vũ vội vàng phắt dậy, lao nhanh khỏi phòng.

Lâm Thi Vũ chạy đến cửa phòng Tiểu Chanh. Tiểu Chanh đang bất tỉnh tấm t.h.ả.m trải sàn êm ái.

Trong suốt mấy tháng qua, Tiểu Chanh trải qua quá trình hóa trị. Dù Tư Không dốc hết sức để giảm thiểu các tác dụng phụ của liệu pháp điều trị, Tiểu Chanh vẫn sụt cân nghiêm trọng.

Khi Tiểu Chanh đó tấm thảm, gương mặt cô bé tái nhợt đến mức Lâm Thi Vũ thể rõ những mạch m.á.u xanh hằn lên lớp da mỏng manh. Một dòng m.á.u đỏ tươi bắt đầu rỉ từ mũi Tiểu Chanh.

Không! Tiểu Chanh đang chảy m.á.u cam.

Tai Lâm Thi Vũ ù , cô cảm thấy như thể ai đó xuống một vực sâu tăm tối. Cô chầm chậm quỳ xuống, đưa tay chạm nhẹ gương mặt Tiểu Chanh.

Cô cảm thấy lạnh buốt.

Lạnh đến thấu xương, tựa như cô đang lạc một hầm băng giá lạnh . Những ngón tay lạnh buốt của cô dừng ngay bên khuôn mặt của Tiểu Chanh; cô thể nhúc nhích thêm nữa. Bỗng nhiên, cô thấy những giọng văng vẳng bên tai.

- Lâm Thi Vũ, đây là sự kiên trì của cô ? Cô thậm chí còn chẳng thể m.a.n.g t.h.a.i nữa là!

- Lâm Thi Vũ, nếu bất trắc gì xảy đến với Tiểu Chanh, hãy nhớ kỹ điều : chính cô là kẻ gây cái c.h.ế.t của con bé!

- Lâm Thi Vũ, cô thật ích kỷ. Cô còn sống một cuộc đời hạnh phúc với cái xác tàn phế đó !

- Lâm Thi Vũ, cô chính là ích kỷ nhất đời !

Lâm Thi Vũ cảm thấy đầu óc đau như búa bổ, nỗi đau thật sự giày vò cô, còn trái tim thì như vỡ vụn. Những ngón tay cô lạnh toát, thậm chí hàm răng cũng bắt đầu va lập cập. Toàn cô bắt đầu run lên bần bật.

Đột nhiên, một bàn tay to lớn vươn tới, nắm lấy những ngón tay lạnh giá của cô.

Bàn tay cô bàn tay to lớn, ấm áp nắm chặt lấy.

Loading...