Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1020: Không Gì Sánh Bằng Em (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:44:51
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim An An đập thình thịch khi ném cô lên giường. Hai tay vòng quanh cổ , cô ôm chặt lấy .
- Bụng em! A Yến, bụng em!
Anh mạnh tay quá, cô lo lắng sẽ vô tình làm đau Tiểu Yến.
Lục Yến thích thú cô, dùng một tay ôm eo cô, còn đắp thêm một tấm chăn lớn giường, cô sẽ thương chút nào.
Ít nhất, ở bên cạnh, cô sẽ thương.
Làm thể chịu đựng việc làm đau con trai quý giá của chứ?
- Em cứ rên rỉ mãi, sắp c.h.ế.t vì cố gắng kìm nén ham ! - Lục Yến sừng sững cô, vùi mặt cổ cô và hít một thật sâu, ngửi mùi hương của cô để tạm thời giải tỏa ham của .
Cuối cùng An An cũng thể thả lỏng, hai tay vẫn vòng quanh cổ . Cô hôn lên má vài cái và .
- A Yến, cố gắng kìm nén chứ. Ngoan nào.
Cô giơ tay lên, vuốt tóc .
- Dừng ! - Lục Yến dậy và mắng cô.
Cô đang quá giới hạn , thậm chí còn chạm đầu nữa. Cô coi là ch.ó ?
An An lè lưỡi trêu chọc. Anh thật sự đang trở nên kiêu ngạo khi nghĩ là một con ch.ó ngao Tây Tạng. Xét cho cùng, ch.ó ngao Tây Tạng vẫn chỉ là một con chó!
- Đã bao lâu kể từ cuối chạm em? - Lục Yến sừng sững cô, khuôn mặt xinh của cô với ánh mắt đầy ẩn ý.
An An chỉ tay, phần hả hê sự bất hạnh của .
- Hai tháng.
C.h.ế.t tiệt!
Lục Yến hít một thật sâu, đè cô xuống mà màng đến hậu quả.
- Này, dậy . Anh đang bụng em!
- Nhóc con, sẽ tha cho nó vài tháng . Sau khi thời gian trôi qua, sẽ dạy cho nó và nó một bài học! - Anh cảnh cáo.
An An cảm thấy cả trái tim tan chảy, cô vuốt ve mái tóc .
Lục Yến dụi mặt cổ cô, nhưng vẫn đủ, tiếp tục áp mặt tai cô.
- An An, thực sự em.
Toàn An An như tan chảy. Ôi , dùng giọng đó để quyến rũ cô.
Cám dỗ c.h.ế.t tiệt!
Lục Yến tiếp tục dụi mặt thêm một lúc nữa khi dậy. Anh kiềm chế bản , đây là đứa con đầu lòng ở tuổi , càng căng thẳng hơn bao giờ hết.
Xuống giường, sải bước phòng tắm để tắm nước lạnh.
An An bóng lưng , thể rời mắt. Anh đổi ?
Đã một tháng kể từ khi trở về. Anh ôm hôn cô ru ngủ, và dù họ thể mật, cũng hề bất kỳ yêu cầu nào khác.
Trước đây như .
Hít.
An An ôm bụng và rên rỉ.
Lục Yến dừng bước, lập tức . Anh trở về và đặt bàn tay to lớn của lên cái bụng nhỏ của cô, xoa nhẹ nhàng theo hình tròn với vẻ lo lắng.
- Vừa nãy làm em đau ?
An An giường, mái tóc xõa tung tấm ga trải giường trắng. Cô một lời, chỉ với khuôn mặt đỏ bừng.
Lục Yến là một tinh ý, chỉ cần một cái là thể nhận điều gì đó với cô. Cô trông thật quyến rũ với vẻ e thẹn của .
Với yết hầu nhấp nhô và lông mày nhướn lên, đôi mắt Lục Yến nheo thành nụ , thể hiện vẻ quyến rũ trưởng thành của .
- Em đang diễn kịch ?
An An gật đầu, nở một nụ tinh nghịch.
- Em gì? - Anh hỏi.
An An cảm thấy ngượng ngùng, tim đập thình thịch khi cô chống tay dậy, hôn nhẹ lên môi .
Lục Yến nhíu mày, giữ lấy gáy cô và hôn cô. Lưỡi luồn qua kẽ răng cô, khám phá từng ngóc ngách.
Mặc dù cô là chủ động hôn, nhưng đáp nồng nhiệt đến mức gần như nuốt chửng cô. Căn phòng tràn ngập âm thanh của những nụ hôn ướt át của , nhiệt độ trong phòng bắt đầu nóng lên.
Lục Yến đặt cô xuống, hôn cô cởi cúc áo. Giọng khàn khàn đầy vui sướng và âu yếm.
- Em nhớ chồng em ?
An An ôm lấy vòng eo thon gọn của một cách ngại ngùng, gọi bằng giọng dịu dàng.
- Chồng ơi, ăn chay ?
- Nói dối! Chồng em nỡ làm em mệt. Anh chiều con trai, nhưng chiều vợ hơn nữa!
"..."
Những lời đường mật của Lục tướng quân, thật là... thô thiển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1020-khong-gi-sanh-bang-em-2.html.]
cũng đủ ngọt ngào !
Mang t.h.a.i thật vất vả, nỡ để cô phục vụ .
…
Nhanh như chớp mắt, An An m.a.n.g t.h.a.i đủ một tam cá nguyệt. Cô đến bệnh viện quân đội để siêu âm.
Đó vẫn là bác sĩ phụ khoa khám cho cô . Khi bác sĩ thấy bụng cô, cô sốc.
- Thưa cô, cô đến đây, thể nhận vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ. bây giờ, thể xác nhận rằng cô đang mang thai… đôi!
Sinh đôi ư?
Từ đó như khắc sâu tâm trí An An. Thảo nào bụng cô to thế!
Cô sững vài giây khi dậy khỏi giường, xỏ giày và chạy khỏi phòng khám.
- Thưa cô, cô ? Đừng chạy nhanh thế! - Bác sĩ nhắc nhở trong khi đuổi theo cô.
An An chạy khỏi bệnh viện quân đội, đến bãi tập.
- Tướng quân đang huấn luyện bên trong, cô việc gì gấp ? - Người lính gác hỏi.
An An gật đầu hào hứng.
- Vâng, việc gấp.
Người lính gác nhanh chóng mở cổng.
An An chạy trong. Một nhóm binh sĩ đang huấn luyện sân. Phần của họ để trần, chỉ mặc một chiếc quần kaki. Họ đang chống đẩy giữa mùa đông, trán đẫm mồ hôi.
Một, hai, một, hai…
Họ đếm to.
An An quanh, Lục Yến đang ở phía , đang chống đẩy cùng với họ. Phần của để trần, để lộ làn da rám nắng hảo và mồ hôi chảy xuống những múi cơ săn chắc, cơ bụng 8 múi.
Anh đeo một chiếc thắt lưng da đen quanh eo thon gọn, hình hảo của thể khiến đỏ mặt.
- A Yến! - An An gọi .
Tất cả các binh sĩ đều về phía cô, nhiều ánh mắt đổ dồn cô.
Lục Yến dậy khỏi mặt đất khi thấy cô, với tay nhặt quân phục lên và mặc , mồ hôi b.ắ.n tung tóe. Tóc mái của cũng ướt đẫm mồ hôi, nhưng trông vẫn nam tính và quyến rũ ngay cả khi ướt đẫm mồ hôi.
Bước đến chỗ An An, nhíu mày tỏ vẻ hài lòng.
- Đồng chí An An, cô việc gấp ?
Đây là bãi tập, đóng vai trò của một vị tướng.
- Ừm, vài việc gấp.
- Nói ngay đây, nếu cô dám linh tinh, sẽ trừng phạt cô!
An An nhanh chóng nghiêm.
- Thưa tướng quân, từ bệnh viện về. Tôi đang m.a.n.g t.h.a.i đôi!
Cô rõ ràng và to tiếng.
Cô đang m.a.n.g t.h.a.i đôi.
Lục Yến sững , ánh mắt dán chặt bụng cô.
- Ý em là ? Sinh đôi? Hai đứa?
- Vâng, hai đứa!
C.h.ế.t tiệt!
Lục Yến đưa tay lên ôm đầu, nhanh chóng bế cô chạy ngoài.
Những lính phía đều reo hò.
Anh va tướng quân Trần Kim khi chạy khỏi khu vực. Khi Trần Kim thấy Lục Yến bế An An chạy khỏi doanh trại, sắc mặt ông trở nên nghiêm nghị và mắng .
Lục Yến thấy ông, cứ thế chạy .
Tên !
Trần Kim bước doanh trại.
- Sao các đùa giỡn thế? Nếu còn dám làm ồn nữa thì tập leo núi vác tạ !
Các binh sĩ đều nghiêm.
- Báo cáo với Trần tướng quân, vợ tướng quân đang m.a.n.g t.h.a.i đôi. Tướng quân vui mừng khôn xiết, bế vợ lên chạy trốn luôn!
Cái gì?
Sinh đôi?
Trời ơi, tên !
Theo như ông , An An và Lục Yến gen sinh đôi.
Khuôn mặt nghiêm nghị vốn của Trần Kim đột nhiên nở nụ , nhưng ông nhanh chóng lấy vẻ nghiêm nghị. Hai tay khoanh lưng, ông tiếp tục giảng giải cho họ.
- Cho dù thế nào nữa, việc huấn luyện vẫn tiếp tục, các lơ là. Nhìn Lục tướng quân xem, giỏi thứ. Cậu thậm chí còn sinh hai đứa con cùng một lúc. Ai thể giỏi giang như chứ?