Trước khi nước mắt kịp rơi, An An nhanh chóng ngẩng đầu lên bầu trời xa xăm.
Nước mắt cô trào .
Cô sẽ .
Trước khi A Yến trở về, cô sẽ .
Cô sẽ mạnh mẽ.
An An ăn ngon miệng, ăn hết một bát cơm và một bát canh sườn lớn. Từ khi tin mang thai, cô luôn ăn hết một bát cơm mỗi bữa, đảm bảo cả cô và em bé đều hấp thụ đủ chất dinh dưỡng.
Ban đêm, cô ngủ giường.
Cô thấy một giọng quen thuộc, dịu dàng bên tai.
- An An.
An An từ từ mở mắt, đang một bãi cỏ xanh mướt. Xung quanh là cây xanh tươi .
- An An.
Người đó tiếp tục gọi tên cô.
An An ngước mắt , một dáng oai vệ mặt. Đó là Lục Yến.
A Yến.
A Yến của cô.
Lục Yến mỉm với cô, từ từ dang rộng hai tay và vẫy cô gần.
- Lại đây, để ôm em.
Anh , đây, để ôm em.
An An nhích chân, bước về phía . Cô ngơ ngác những đường nét góc cạnh khuôn mặt .
- A Yến, đó… thật là ?
Lục Yến gật đầu.
- Là đây.
- A Yến, về ?
- Ừ, về nhà.
Mắt An An rưng rưng và cô chạy đến, lao vòng tay rộng lớn của . ngay lập tức, Lục Yến biến mất, giống như một làn khói.
Anh .
Anh rời .
An An tại chỗ, tìm kiếm khắp nơi. Hoa nhanh chóng héo tàn và bầu trời xanh thế bằng những đám mây đen. Cả thế giới của cô chìm bóng tối trong chớp mắt.
Cô thể tìm thấy A Yến.
Cô thể tìm thấy .
An An tỉnh dậy.
…
Mặc dù tỉnh dậy, cô vẫn mở mắt.
Bên ngoài vọng tiếng tập luyện thể d.ụ.c buổi sáng. Lúc đó là năm giờ sáng và cô tỉnh giấc khỏi giấc mơ.
Suốt 16 đêm qua, ngày nào cô cũng chờ đợi , chờ đợi mặt ngay khi thức dậy.
ngày nào cô cũng thất vọng.
Cô thất vọng hết đến khác, thậm chí dám mở mắt . Cô sợ rằng sẽ thất vọng một nữa.
Cảm giác như con d.a.o đ.â.m tim, đau đến nỗi cô nghẹn thở. Vươn bàn tay run rẩy, cô chạm chỗ giường.
Trống rỗng, lạnh lẽo vô cùng.
Không, trở .
Mím môi run lên bần bật, cô c.ắ.n chặt môi đến chảy máu. Nỗi đau ập đến, những giọt nước mắt lớn bắt đầu tuôn rơi má.
16 ngày.
Cô kiên cường suốt 16 ngày.
Sáng ngày thứ 17, cô gục ngã.
16 ngày trôi qua thật dài, như thể cả một đời .
Em xin , A Yến.
Cô tự nhủ rằng mạnh mẽ và . ai ở đây thấy cô, những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn rơi kiểm soát. Cô nức nở yếu ớt.
A Yến, ?
A Yến, thể ?
A Yến, em nhớ những cái ôm của . Em nhớ .
Trái tim cô đau nhói, như thể cô sẽ c.h.ế.t ngay lập tức.
Nằm đó, cô dang rộng vòng tay ôm lấy vai , thầm trong sự bất lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1018-a-yen-tro-ve.html.]
…
Trong phòng tắm. An An bồn rửa mặt và trong gương. Mắt cô sưng húp và đỏ hoe.
Cốc cốc.
Cô thấy giọng Lý Tư từ bên ngoài.
- An An.
Anh Lý về sớm ?
An An một linh cảm chẳng lành trong lòng. Cô nhanh chóng bước khỏi phòng tắm để mở cửa cho .
- Anh Lý, chuyện gì ?
- An An, một t.h.i t.h.ể nam phát hiện trong tình trạng nguy kịch. Thi thể ngâm trong nước biển và phân hủy .
An An sững sờ lời của .
…
Một giờ .
Chiếc xe Jeep đậu đồn cảnh sát và An An bước nhà xác.
- Chúng phát hiện t.h.i t.h.ể sông sáng nay. Người c.h.ế.t gần hai tuần . Mời cô đến nhận dạng thi thể. - Viên cảnh sát .
Hai tuần.
Thời gian trùng khớp.
Lý Tư và Kiếm Đạo t.h.i t.h.ể phủ bằng tấm vải trắng. Đó là một cao lớn, vạm vỡ, giống Lục Yến.
Quả thực giống Lục Yến.
An An bước đến bên cạnh thi thể. Viên cảnh sát vươn tay , định nhấc tấm vải trắng lên thì An An đột nhiên .
- Không cần . Không .
- An An. - Lý Tư hạ giọng .
- Chúng hiểu cảm xúc của cô nhưng, cô ít nhất cũng kiểm tra, nếu như…
- Nếu như? - An An đầu Lý Tư, ánh mắt lóe lên vẻ giận dữ.
Lý Tư sững .
Viên cảnh sát nhận thấy bầu khí trở nên căng thẳng nên vội vàng .
- Chúng thu thập mẫu ADN của c.h.ế.t , thể làm xét nghiệm.
Lý Tư với tay lấy tập hồ sơ.
Ngay lập tức, An An với tay hất tập hồ sơ xuống đất.
- Chị dâu! – Kiếm Đạo thốt lên, nước mắt bắt đầu trào .
Mắt Lý Tư cũng rưng rưng.
- Tôi xin . - An An lấy tay ôm trán, giọng nhỏ nhẹ đầy xin . Cô cảm thấy choáng váng.
- An An, cô ?
- Tôi . Tôi hề kích động, nhưng chắc chắn . Nếu các tin, các thể mang mẫu ADN về kiểm tra.
Nói xong, An An sải bước .
- Tôi ngoài hít thở khí trong lành. Đừng theo .
…
An An rời khỏi đồn cảnh sát và lang thang đường phố. Đó là Lục Yến, cô thể nhận ngay cả khi cần kiểm tra. Cô cũng quan tâm đến việc Lý Tư và Kiếm Đạo tin.
Cô đột nhiên cảm thấy bụng đau. Con của cô.
Mặt An An tái mét. Cô mặc một chiếc váy maxi hoa kết hợp với áo khoác len màu vàng nhạt, bộ vẻ ngoài nữ tính nhưng cô cảm thấy khỏe cả ngày.
Tầm của cô dần tối sầm , và cô gần như ngất xỉu.
- Này, cô gái trẻ, cô ? - Hai phụ nữ trung niên xuất hiện kịp thời và đỡ An An dậy để cô thể vững.
An An lấy thăng bằng, cơn chóng mặt biến mất chỉ vài giây, nhưng cô dám bước thêm bước nào nữa.
- Tôi , cảm ơn các chị.
Sau đó, An An xuống một chiếc ghế đá ở trạm xe buýt và đợi Lý Tư đến đón.
Hai phụ nữ trung niên chỉ lưng rời khi chắc chắn An An . Họ bắt đầu chuyện trong khi bộ.
- Tôi ông của cô cứu một cách đây hai tuần.
- Vâng, chỉ hai tuần ông hoảng sợ. Cơn bão mới qua và ông rừng hái nấm thông. Rừng ngập lụt gần như khắp nơi và các cô ông thấy gì ? Nước dâng cao vài mét và một đàn ông mắc kẹt giữa một tảng đá. Nước tràn dữ dội, nhưng cuốn trôi. Anh chỉ mắc kẹt ở đó!
- Trời ơi, đó thật sự định c.h.ế.t! Nếu cuốn trôi biển, chắc chắn sẽ c.h.ế.t.
- , thật may mắn. Khi cha đưa về, đầy thương tích và chúng nghĩ rằng sẽ thể sống sót, thế nhưng, chỉ mất hai tuần hồi phục và thể tự do. là một phép màu.
- Bây giờ đang ở ?
- Ở đó! - Người phụ nữ trung niên chỉ tay về phía con đường đối diện. Một chiếc xe buýt chạy qua và một bóng oai vệ với những đường nét khuôn mặt sắc sảo, sâu thẳm xuất hiện.
Lục Yến!
Sau bao nhiêu gian khổ, cuối cùng cũng trở về.