Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) - Chương 1015: Trở Về Nhà!
Cập nhật lúc: 2026-03-27 06:57:54
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh sống .
Lục Yến ngước bầu trời tối đen, bỗng khao khát sống. Bóng tối bao trùm, nhưng liệu ánh sáng đến ?
Anh ở trong bóng tối thêm nữa!
Anh về nhà!
Anh vợ con. Anh gia đình. C.h.ế.t tiệt, nếu c.h.ế.t, con trai sẽ sinh và vợ sớm muộn gì cũng sẽ đàn ông khác cướp mất.
Anh sẽ hồi sinh và trồi lên từ nấm mồ nếu điều đó xảy .
Anh trở về!
Khát vọng sống lớn dần lên với tốc độ điên cuồng, giơ đôi tay đẫm m.á.u lên, cố đẩy cái cây đang đè bẹp .
thành công.
Phần của đè bẹp gốc cây và còn cảm giác gì nữa.
Làm thể đẩy cái cây khổng lồ ?
Một cơn lốc xoáy bất ngờ ập đến, cuốn theo tất cả những cành cây gãy rụng mặt đất. Cây cổ thụ cũng bắt đầu chuyển động theo cơn lốc.
C.h.ế.t tiệt, thế là xong!
Anh chờ đợi cơ hội vàng !
Một cơn lốc xoáy khác ập đến và Lục Yến khó nhọc dậy. Anh chớp lấy cơ hội, đặt tay lên cây cổ thụ khổng lồ, dùng hết sức đẩy nó .
Trong nháy mắt, các cơ bắp khắp cơ thể căng phồng, khuôn mặt méo mó đáng sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trán.
Anh dồn hết sức lực còn và rên lên một tiếng thật lớn.
- Aa!
Ầm!
Anh đẩy cây .
Anh ngã xuống đất, thở hổn hển.
Anh thành công.
Cuối cùng, cũng thành công.
Anh cuối cùng cũng thể về nhà!
Lục Yến cố gắng dậy, nhưng bộ phần của tê cứng. Anh còn cảm giác gì ở phần , thể dậy .
Chân đang chảy m.á.u và thể lên.
Tuy nhiên, điều sẽ ngăn cản trở về nhà.
Về nhà.
Anh bắt đầu bò mặt đất.
Lòng bàn tay lún sâu nền đất lầy lội nhưng vẫn tiếp tục bò, để một vệt m.á.u phía .
Cơn mưa lạnh vẫn tiếp tục trút xuống nhưng cơ thể nóng rực. Trong đầu chỉ một mục đích duy nhất, đó là về nhà!
Anh bao giờ sợ bóng tối và cái c.h.ế.t. Không ai thể đ.á.n.h bại . Anh một cuộc sống cứng đầu và ngay cả khi đ.â.m tim, vẫn thể tiếp tục chiến đấu.
Anh là ai?
Anh là Huyết Đại Bàng!
Anh là Lục Yến!
Toàn bộ tâm trí tràn ngập hình ảnh khuôn mặt quyến rũ , khuôn mặt cô đặt tay lên bụng và đôi mắt nheo thành nụ với .
Giọng dịu dàng của cô vang vọng bên tai .
- A Yến, mau trở về . Anh làm cha , em và con đang đợi .
Khóe môi nhếch lên.
- An An.
An An.
Anh gọi tên cô.
Cô là tình yêu của đời , bao giờ nỡ rời xa cô. Anh thể hy sinh cả đời cho đất nước, nhưng cũng sẽ cố gắng sống tiếp chỉ vì cô.
Anh đột nhiên thấy những âm thanh bất thường. Lục Yến ngẩng đầu lên, thứ gì đó đang ập xuống. Đó là một con đập vỡ.
Những con sóng giống như một con rồng khổng lồ đang lao về phía .
Ầm!
Dìm c.h.ế.t ngay lập tức…
Bóng tối.
Anh bóng tối nuốt chửng.
Với hàng mi rung rinh, khó mà mất tập trung, thứ đều mờ ảo. Anh dường như thấy một vệt sáng trong nước.
Cha đang bước về phía , phía con đường ánh sáng . Họ : Con trai, con thể về nhà .
Nhà.
Lục Yến từ từ nhắm mắt .
…
Mặt khác.
Chiếc xe sang trọng đậu một ngôi nhà. An An dựa cửa xe, ngoài cửa sổ xe về phía khu rừng. Cô cảm thấy lạnh.
Mặc dù cô khoác áo khoác của Lục Yến lên , nhưng chiếc áo mất hết ấm còn của . Cô vươn tay ôm lấy để giữ ấm.
- Sao Lục tướng quân và Huyết Quân vẫn về? Nhìn phía kìa, cơn bão thiêu rụi cả khu rừng .
- . Nhìn xem, Lục tướng quân và Huyết Quân… thể về ?
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1015-tro-ve-nha.html.]
Họ đột nhiên thấy tiếng ho từ phía . Phó Thanh Luân đến.
Mấy buôn chuyện lập tức cúi đầu áy náy.
- Thiếu… Thiếu gia.
Phó Thanh Luân liếc họ bằng ánh mắt lạnh lùng.
- Đi .
- Vâng.
Mấy đàn ông nhanh chóng chuồn .
Phó Thanh Luân tới , đến bên cạnh An An. Trời mưa to, đường ướt sũng và lầy lội.
- An An, em nên trong . Ở đây lạnh lắm.
An An khu rừng phía .
- Họ sẽ chứ?
Phó Thanh Luân nhướng mày, cũng về phía khu rừng. Vài giây , khẳng định.
- Chắc chắn !
An An mỉm .
- Em cũng tin họ. Chắc chắn họ sẽ , thiếu một nào!
- Nhìn kìa, thấy !
Tim An An đập thình thịch. Họ ?
Cô sang, một nhóm đang ở con đường lầy lội đó, bước từ bóng tối.
Mắt cô sáng lên, họ thật sự !
Họ !
Cô mở cửa xe, chạy ngoài.
Lý Tư và Huyết Quân dừng . Tất cả đều ướt sũng và bẩn thỉu, nước mưa, bùn đất và cả m.á.u vương vãi khắp . Nửa tiếng đồng hồ. Họ mất nửa tiếng để trở về.
Lý Tư đặt Hoắc Diễm Mai xuống.
- Bây giờ chúng điểm danh nào!
Huyết Quân xếp thành hàng. Một, hai, ba, bốn… mười một, mười hai.
Mắt Lý Tư đỏ ngầu, thẳng dậy và chào.
- Báo cáo, Tướng quân, Huyết Quân điểm danh đầy đủ! 12 , thiếu một ai. Chúng trở về an !
An An liếc họ, tất cả đều trở về, thiếu một ai. Cô vui mừng.
Tuy nhiên…
Cô họ kỹ lưỡng. Không … thiếu một ?
A Yến ?
Cô ngẩng đầu lên, phía . Cô bắt đầu tìm kiếm bóng dáng oai vệ đó.
Anh ở đây.
Anh trở về.
- A Yến. - Mặt An An tái mét như tờ giấy. Cô lẩm bẩm một cách hoảng loạn.
- A Yến, A Yến của ?
- Chị dâu, em xin !
Kiếm Đạo quỳ xuống, một tiếng động lớn vang lên. Anh dang rộng vòng tay ôm lấy chân cô, nước mắt tuôn rơi.
- Chị dâu, tướng quân thể trở về vì bảo vệ chúng em!
Không thể trở về?
Những lời như thiêu đốt tâm trí An An. Chân tay cô lạnh toát, m.á.u cô như đông . Cô như rơi trạng thái mơ màng, cảm thấy lạc lõng. Anh gì , cô hiểu.
Không thể trở về? Ý là gì?
- An An. - Hoắc Diễm Mai nắm lấy bàn tay lạnh giá của An An, đưa cho cô những thứ mà Lục Yến bà đưa.
- An An, Lục Yến đưa cho con những thứ .
An An cúi đầu xuống, đó là sợi dây màu đỏ. Cô cầm lấy, chiếc nhẫn kim cương lòng bàn tay.
- An An, cái nữa. Lục Yến tặng con… bông hoa .
An An ngước mắt bông hoa trong tay Hoắc Diễm Mai. Nó nhuốm máu, nhưng một cách lạ thường.
Anh bao giờ tặng hoa cho cô. Người đàn ông lãng mạn và bao giờ tặng hoa cho ai.
Đây là đầu tiên.
An An đưa tay , nhận lấy bông hoa từ Hoắc Diễm Mai.
- An An, xin . Tất cả là của , gây bất hạnh cho Lục Yến. Mẹ xin .
- Chị dâu, tướng quân mất. Tướng quân của chúng mất.
…
Lúc , đều nức nở, vô giọng cùng lúc vang lên. Lời xin , lời chia buồn, cô chẳng thấy gì cả.
Không… A Yến…
An An cảm thấy đầu óc cuồng, bộ tâm trí như nổ tung.
Cô cảm thấy thật hỗn loạn.
- Đủ ! - Nắm chặt chiếc nhẫn kim cương và hoa trong tay đến đau nhức, cô hét lên.
Mọi đều sững sờ, An An với vẻ ngơ ngác.
Mặt An An hề rơi một giọt nước mắt. Cô lướt qua khuôn mặt bằng đôi mắt long lanh và .
- Đừng nữa, thấy xác khi tin rằng c.h.ế.t! Hãy đợi đến khi tìm thấy xác hãy ở đám tang!