Anh cô rời và sẽ xuống tìm cô.
Chân An An nặng trĩu, cô thể nhúc nhích.
Ầm!
Một tia chớp khổng lồ lóe lên bầu trời và tiếng sấm vang dội.
Một cơn bão lớn đang nhanh chóng ập đến.
- Tướng quân. - Lý Tư bước lên phía và .
- Cơn bão sắp đến , chúng đừng lãng phí thêm thời gian nữa.
Sau một trận chiến dữ dội, cuối cùng họ cũng bắt thư ký riêng và Trần Kim đưa thư ký riêng về để trình báo với cấp . Rốt cuộc thì đó là vấn đề mà ông để .
Nhóm Huyết Quân đang ở những chiếc xe Jeep phía . Tổng cộng 12 , ngoài Thạch Đầu, g.i.ế.c ba năm , còn ai vắng mặt.
Họ xuống xe Jeep, trang đầy đủ. Ánh mắt họ sáng rực khi chào An An một cách phấn khích.
- Chị dâu!
Mặc dù danh nghĩa Lục Yến là chỉ huy, nhưng khi làm nhiệm vụ, giống như cả của họ.
- Chị dâu, cứ yên tâm, chúng nhất định sẽ đưa dì ngoài!
- Chị dâu, mau . Ở đây nguy hiểm lắm, lời cả !
Người lính thế Thạch Đầu tên là Kiếm Đạo. Anh là một chiến binh tinh nhuệ, vượt qua nhiều kỳ thi khi gia nhập Huyết Quân. Anh là một thẳng thắn, trung thực và nhiều kinh nghiệm với phụ nữ. Kiếm Đạo gãi đầu ngượng ngùng.
- Chị dâu, em từng thấy cô gái nào xinh như chị. Chị giống như… một nàng tiên .
Lục Yến tiến lên, đá m.ô.n.g Kiếm Đạo.
Kiếm Đạo nghiến răng đau đớn.
- Thưa tướng quân, em hiểu. Em làm gì sai?
Thấy Kiếm Đạo thẳng thắn như , cả Huyết Quân bắt đầu nhạo .
- Kiếm Đạo, chị dâu như thế.
Kiếm Đạo tự nghĩ, tại chị dâu? Tại ? Anh thể hiểu nổi cách cư xử của tướng quân.
Lính tráng là những dễ thương nhất đời. An An nở một nụ nhạt, bắt đầu khúc khích.
Tiếng sấm vang lên, cành cây xung quanh gần như gãy vì gió mạnh và trời bắt đầu mưa. Cơn bão đến, đúng như dự đoán.
Phó Thanh Luân che ô cho An An. Anh .
- An An, ngoài Lục tướng quân , ai ở đây khả năng đưa dì về. Chúng thôi, đừng làm phiền Lục tướng quân.
Quả thật đó là cách tiếp cận thực tế nhất.
An An ô, che chắn bởi chiếc áo khoác đưa cho. Tay cô giấu áo khoác, mưa như trút nước nhưng cô che chắn đến nỗi một giọt mưa nào rơi xuống .
tại , tại cô cảm nhận chút ấm nào?
Cô về phía , Lục Yến khoác một chiếc áo mưa màu xanh quân đội. Mưa rơi xối xả, làm nhòe những đường nét khuôn mặt .
- Phó thiếu gia, xin giao An An cho chăm sóc. - Lục Yến Phó Thanh Luân.
Phó Thanh Luân gật đầu.
- Đừng lo.
Lục Yến An An, dường như điều gì đó nhưng một lời nào dù môi mấp máy. Anh chỉ mỉm với cô.
Anh mỉm với cô một cách dịu dàng đến .
An An đột nhiên cảm thấy tim đau nhói, như thể lồng n.g.ự.c cô xé toạc.
Lục Yến , chuẩn rời . Anh sải bước, từ từ biến mất mắt cô. Mắt An An ngấn lệ, những giọt nước mắt lớn bắt đầu tuôn rơi khuôn mặt cô.
Cô luôn nghĩ rằng dũng cảm.
thực tế thì .
Cô thể để .
- A Yến!
Cô hét tên và chạy khỏi ô. Cô lao tới, ôm chầm lấy vòng eo thon gọn của từ phía .
Lục Yến dừng bước, với tay nắm lấy tay cô và cố gắng kéo chúng .
- Anh thể rời nếu em cứ tiếp tục như thế .
Giọng bất lực đầy yêu thương.
- A Yến, quỳ xuống và cầu hôn em ! - Cô đột nhiên trong tiếng nức nở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1012-a-yen-em-co-thai-roi.html.]
Lục Yến sững sờ, từ từ .
An An kéo sợi dây đỏ quanh cổ xuống, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Cô dúi sợi dây đỏ lòng bàn tay . Cô liệu đó là do mưa do nước mắt làm nhòe tầm . Cô ngẩng đầu lên, đàn ông.
- Cầu hôn em . Nhanh lên, làm ngay bây giờ. Em chờ đợi quá lâu , em chờ đợi thêm nữa.
Vẻ mặt Lục Yến trở nên phức tạp, làm gì lời đề nghị đột ngột của cô.
- C.h.ế.t tiệt!
Ngay lập tức, cầm chiếc nhẫn kim cương và quỳ xuống một gối.
- An An, em sẽ lấy chứ? Anh sẽ làm thứ để em hạnh phúc. Nếu em dám đồng ý, hãy xem dạy cho em một bài học!
Đó là lời cầu hôn của Lục tướng quân. Không lời lẽ ngọt ngào, tất cả những gì chỉ là thái độ áp đặt.
là .
An An mỉm , nước mắt vô thức trào . Cô thường xuyên mơ thấy trở thành vợ . Cuối cùng cô kết thúc hành trình . Cuối cùng cô một kết thúc hậu.
- Vâng, em đồng ý!
Ba từ đơn giản khiến cô cảm thấy mãn nguyện với cuộc sống.
Lục Yến đeo chiếc nhẫn ngón tay cô.
An An rụt tay , cho đeo .
- Cứ giữ chiếc nhẫn kim cương nhé, em giúp em đeo nó khi về.
Lục Yến nhướng mày.
- Cũng thôi.
Anh dậy, bỏ chiếc nhẫn kim cương túi.
- Đi ngay .
- Ừm, em đây.
An An khuôn mặt điển trai của , những ngón tay cô đan . Cô thực sự ước thể vuốt ve khuôn mặt , nhưng cô làm .
Cô , bước .
Anh , về phía , đừng ngoảnh .
Phó Thanh Luân đích mở cửa . Lục Yến An An cúi xuống, chuẩn lên xe.
- A Yến. - An An đột nhiên gọi .
Lục Yến nhướn mày, vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng trong lòng cảm thấy chút vui. Cô gái cứ mãi phí thời gian.
Anh gì, nhưng ánh mắt hướng xuống khi thấy cô đặt tay lên bụng.
Tim Lục Yến đập thình thịch, yết hầu nhấp nhô.
Sao cô chạm bụng?
Có lẽ nào…?
An An , chỉ khẽ .
- A Yến, em quên với một chuyện. Em t.h.a.i .
Vừa xong, đồng t.ử Lục Yến giãn , tim như ngừng đập. Cô gì ?
Có thai? Cô t.h.a.i ?
Mắt đỏ hoe, cơ bắp căng cứng như thép. Anh bắt đầu chạy theo cô.
- A Yến, em và em bé sẽ đợi ở ngoài. Anh .
An An lên xe và họ phóng .
Lục Yến đuổi theo chiếc xe nhưng thể bắt kịp. Anh chỉ thấy cô rời xe.
C.h.ế.t tiệt, cô sớm hơn!
Cô đang m.a.n.g t.h.a.i con của .
Con của . Con của họ.
Anh , đưa tay vỗ trán trong sự nghi ngờ. Cô t.h.a.i ?
Họ chỉ mới qua đêm với vài đêm. Cô yếu đuối và mỏng manh, thậm chí làm chuyện đó thêm một nào nữa.
cô thai!
Anh 40 tuổi. Anh nghĩ rằng nếu cô thể con, việc yêu thương chiều chuộng cô như con gái cũng tệ.
Anh ngờ cô khiến tự hào đến .