Trần Kim bật .
- Cháu chào đón thứ ba ?
Trần Kim liếc Lục Yến.
An An ông trêu chọc, mặt đỏ bừng. Cô nhanh chóng lấy chìa khóa mở cửa căn hộ.
- Tướng quân, mời . Để cháu xem trong tủ lạnh còn gì . Ông sẽ phiền nếu cháu nấu một bữa đơn giản chứ? Lần , cháu sẽ đãi ông một bữa thịnh soạn!
Tướng quân từng mời cô ăn ở căng tin quân đội ở nước Z, đồ ăn ở đó ngon tuyệt.
- Được, chú sẽ ăn bất cứ thứ gì cháu nấu.
An An nhanh chóng chạy bếp và bắt đầu nấu nướng.
Lục Yến cô từ phía , nhíu mày.
- Lão già, nhà ông đồ ăn ? Sao đến đây làm phiền chúng !
“…”
Trần Kim vỗ vai Lục Yến.
- Tôi thật sự ngờ sành điệu đến thế, đang học hỏi từ giới trẻ và bắt đầu hẹn hò đấy .
“…”
Hai trêu chọc khi phòng khách.
…
Trong phòng khách.
Lục Yến và Trần Kim đối diện .
Trần Kim nhấp một ngụm và liếc Lục Yến.
- Cậu bao giờ nghi ngờ rằng là động hồ sơ của cha ?
Lục Yến khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén, cực kỳ tinh ý.
- Tôi ngờ lão già hạ đến thế.
Trần Kim . Ông đ.á.n.h giá sai đàn ông . Anh bình tĩnh và sắc sảo, khả năng sàng lọc sự thật.
Lục Yến nheo mắt.
- Ông ai chuyện ?
Trần Kim đặt tách xuống.
- Tôi hiểu ý , bất cứ ai động hồ sơ đều quyền lực ngang ngửa . Tôi Thiến Thiến là nghi phạm chính, nhưng con bé đủ khả năng làm việc . Chắc chắn gián điệp ở quanh .
Trần Kim nhướng mày hỏi.
- Cậu bắt gián điệp ?
Lục Yến gục xuống ghế sofa, một lời. An An bước khỏi bếp, đặt một đĩa trái cây thái lát lên bàn cà phê.
- Trong tủ lạnh vài quả cam. Cháu thái , chắc sẽ ngọt.
Lục Yến cúi xuống, nhặt một lát cam lên môi.
ngay lập tức, dừng .
- Có chuyện gì ? - Trần Kim hỏi.
Lục Yến biểu lộ cảm xúc gì. Anh ném lát cam thùng rác.
- Cam hỏng .
- Sao thể chứ. Anh đang đùa em , cho em nếm thử xem. - An An với tay lấy một miếng cam.
Lục Yến khẽ đ.á.n.h tay cô, nhíu mày.
- Em ? Đi nấu ăn ngay!
Thấy vẻ mặt dữ tợn của , An An bĩu môi nhưng vẫn lời và nhà bếp.
An An khỏi, Trần Kim cầm một miếng cam lên, đưa xuống mũi ngửi. Vẻ mặt ông tối sầm .
- Cam bỏ t.h.u.ố.c độc. Có vẻ như ai đó đang nóng lòng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-thieu-gia-xin-hay-nhe-nhang-duong-mat-nhi-co-mac-han/chuong-1000-anh-muon-day-cho-em-mot-bai-hoc.html.]
Lục Yến dùng những ngón tay chai sạn chạm cằm.
- Khi nào tìm tên phản bội , sẽ cho nếm trải địa ngục trần gian!
Sao dám ai động đến An An chứ. Anh nhất định tiêu diệt kẻ đó.
- Bây giờ kẻ thù đang ẩn náu trong khi chúng đang ở thế yếu. An An thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Lục Yến, ý tưởng gì ?
Lục Yến nhướng mày. Anh chắc chắn vài ý tưởng.
- Ông già, ông quan hệ gì với An An? Người đàn ông mà An An ngủ cùng cách đây 21 năm, chính là ông ? - Lục Yến hỏi.
Trần Kim phủ nhận, chỉ liếc Lục Yến.
- Chẳng nào đó làm con rể của ? Lần , gọi là bố. Tôi quên với chuyện , nhưng nộp đơn và thậm chí đích báo cáo với cấp . Đơn chấp thuận, thể mặc đồng phục bây giờ. Chức vụ của từ nay về là của !
Ba năm , Lục Yến lui về ẩn cư núi nhưng Trần Kim quên . Ngược , Lục Yến để ấn tượng sâu sắc trong lòng Trần Kim.
Ngay cả khi vụ án của cha lật ngược, vẫn thể mặc quân phục vì cấp chấp thuận.
Cuối cùng, Lục Yến cũng thể mặc quân phục !
Khóe môi Lục Yến cong lên, lộ vẻ vui mừng. Ngày cuối cùng cũng đến.
Không hề dễ dàng.
Hoàn dễ dàng chút nào.
…
Kỹ năng nấu nướng của An An lắm và ở nhà cũng chẳng còn nhiều nguyên liệu. Cô chiên một đĩa lạc và làm món dưa chuột xào tỏi. Trần Kim và Lục Yến ăn xong món ăn trong khi uống một chai rượu vang trắng, họ khá hợp tác với .
Thư ký của Trần Kim đến đưa ông đang say về nhà trong khi An An liếc Lục Yến, đang gục xuống ghế sofa. Anh vẻ say rượu, nhắm mắt nghỉ ngơi im lặng, khác hẳn những đàn ông làm ầm ĩ khi say.
An An cúi xuống dọn bàn, định sẽ đưa phòng nghỉ ngơi khi xong việc.
Bước bếp, cô đặt d.a.o dĩa bồn rửa và bật vòi nước, rửa tay.
Vừa định bắt đầu rửa bát, hai cánh tay vạm vỡ từ trong túi vòng ôm lấy cô.
Cơ thể cô áp sát hình cường tráng của , cô thể ngửi thấy mùi hương nam tính quen thuộc pha lẫn chút mùi rượu.
- Anh say ? Đi nghỉ ngơi , em sẽ .
Lục Yến ôm cô thật chặt, dường như còn say nữa, vùi mặt cổ cô, hít hà mùi hương của cô di chuyển lên tóc cô.
- Sao em thơm thế?
Mặt An An đỏ bừng. Hai ở quá gần , cô thể cảm nhận những múi cơ cuồn cuộn, biểu tượng mãnh liệt cho sự nam tính của .
- A Yến, buông em . Em cần rửa bát.
- Đừng rửa bây giờ, để rửa. Giờ... dọn đồ ăn cho .
"..."
Anh đang gì ?
Lục Yến bế cô lên.
- Chúng về phòng thôi.
Mặt An An đỏ bừng, cô bám chặt bồn rửa bằng cả hai tay, nhất quyết chịu rời .
- Anh... thể lợi dụng em chỉ vì say. Em... em chuẩn gì cả. Lần , ... đặt chỗ .
- Cô gái, em còn dám tiếp tục phí thời gian của ? Anh dạy cho em một bài học lắm đấy! - Lục Yến lầm bầm bên tai cô, kéo cô .
An An vẫn bám chặt bồn rửa mặt, c.ắ.n chặt môi. Cô dễ dàng đồng ý với yêu cầu của .
Anh hề lý lẽ.
Cô đang rửa bát và thậm chí còn tắm. Cô làm việc đó ngay bây giờ!
Lục Yến buông cô , chân cô chạm đất trong khi vẫn ôm chặt eo cô. Anh khẩy.
- Em tự chọn địa điểm , lát nữa, em lóc than vãn!
Anh ý gì?
An An hiểu ý trong giây lát. Cô thấy đàn ông phía cởi thắt lưng…
Đồng t.ử của An An co , cô lập tức hét lên.
- Lục Yến, em thách đấy!