Cố Lên Đường Đường - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-27 15:11:29
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Với cái trình độ mà đòi ngày ngày tụng kinh cùng Phật nữ.

Phật nữ nhịn tẩn cho một trận là nể mặt Đức Phật lắm .

A di đà phật.

Đêm hôm đó, cuối cùng cũng toại nguyện.

Được chung giường với Tạ Lâm Việt.

Điều hối tiếc duy nhất là cái giường nhà rộng tới tận tám trăm mét vuông.

Tôi đầu đông, đầu tây.

Muốn nắm lấy bàn tay nhỏ của một chút chắc gọi Grab cho nhanh.

Tôi cố gắng hết sức để nhích gần làm tỉnh giấc.

Kết quả là còn kịp gần thì lăn ngủ say như c.h.ế.t.

Tôi cạn lời trời.

Thôi thì lén sờ cơ n.g.ự.c của một cái chuẩn lùi về chỗ cũ.

công nhận, cảm giác chạm đúng là thích thật.

Săn chắc, đàn hồi, còn trắng trắng hồng hồng nữa chứ.

là giang sơn gấm vóc, tả xiết.

Tôi sờ một cái, sờ thêm cái nữa.

Sờ tới sờ lui gần hai tiếng đồng hồ thì cũng bắt đầu thấy buồn ngủ.

Đang định ngủ thì chợt thấy Tạ Lâm Việt mớ.

"Ông nội... Tống Đường... thích..."

"Phải đối xử ... với Tống Đường... ừm..."

Nghe thấy tên , lập tức tỉnh cả ngủ.

Tạ Lâm Việt bảo sẽ đối xử với ?

Xem mấy vị tổ tiên nhà bắt đầu âm thầm tay .

Mừng quá, lập tức mở điện thoại lên thắp vài nén hương điện tử.

Nhiệt tình dâng hương cho tổ tiên nhà Tạ Lâm Việt.

Sáng hôm , Tạ Lâm Việt tỉnh rượu.

Thấy đang ở đầu của chiếc giường rộng tám trăm mét vuông.

Anh hốt hoảng thất sắc.

"Sao cô ở đây?"

Tôi bắt chước mấy cô nữ chính trong phim truyền hình, vờ như kinh hãi cuống cuồng kéo chăn che kín .

Sau đó nghẹn ngào : "Đêm qua ..."

Tôi bỗng khựng .

Bởi vì lúc say rượu, Tạ Lâm Việt chẳng làm gì cả.

Ngược còn ngừng động viên .

Nói rằng chắc chắn sẽ tìm một tấm chồng như ý.

giờ chắc quên sạch sành sanh .

Lúc , điệu bộ lóc giả vờ của khiến tự nghĩ một kịch bản tình một đêm khi say rượu.

Anh lộ rõ vẻ mặt đầy hối ôm lấy : "Xin , tất cả là của , em đồng ý làm bạn gái ? Sau sẽ yêu thương em thật ."

?

Tổ tiên báo mộng hiệu nghiệm đến ?

Tôi gật đầu ngay tắp lự.

Thế là kể từ hôm nay, chính thức trở thành "Thái t.ử phi của giới Kinh thành".

87 chú ch.ó nuôi cũng thăng cấp, trở thành "Chó của Thái t.ử giới Kinh thành".

Chao ôi!

Lúc bỗng thấy nhớ chú ch.ó Becgie nuôi hồi nhỏ thế.

Giá mà nó còn sống đến tận bây giờ, thì kiểu gì cũng là "Vua của các loài chó" .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/co-len-duong-duong/chuong-3.html.]

10

Ngày hôm làm như bình thường.

Thế nhưng phát hiện công ty thu mua .

Lão sếp bụng phệ thích treo một xâu chìa khóa lủng lẳng bên hông đây mở quán bar .

Sếp mới bây giờ là một trai vô đối, cao 1m90, vai rộng eo thon.

Kiểu mà chỉ cần thêm một cái thôi là đỏ mặt .

Vì lý do bàn giao công việc, gọi văn phòng báo cáo.

Anh còn tới bên cạnh , cúi đầu màn hình máy tính.

Gần quá mất.

Tôi thậm chí thể xuyên qua khe hở giữa các cúc áo sơ mi của ...

Thấy khối cơ n.g.ự.c đầy đặn.

Toang , là màu hồng thế ?

Nhìn mà chỉ "Yes" với sự cám dỗ đầy tội thôi.

Bởi vì cứ nuốt nước miếng ừng ực, giọng chỉ đạo công việc của sếp cũng khựng một nhịp.

Anh hỏi: "Cô uống chút nước ?"

Nói đoạn, đích rót cho một ly nước.

là Thái t.ử phi thật đấy...

thể để sếp rót nước cho ?

Tôi sợ hãi định đón lấy ngay.

Kết quả là ai trong hai đứa cầm chắc.

Ly nước đầy ắp đổ sạch lên n.g.ự.c áo của .

Chiếc áo sơ mi trở nên trong suốt và dính chặt .

Cơ ngực, cơ bụng, đường nhân ngư...

Sếp đúng là mạnh mẽ giỏi giang mà.

Haiz! Tôi mới làm Thái t.ử phi một ngày thôi.

"tư thông với thị vệ" .

11

Tôi cảm thấy họng khô khốc, vội vàng rót cho một ly nước.

Sếp khẽ ho một tiếng.

Tôi lập tức nhận sai quá sai.

Làm Thái t.ử phi lâu quá nên quên mất bản vốn dĩ là một đứa chuyên nịnh bợ .

Sao thể chỉ lo cho nhu cầu của bản cơ chứ?

Đương nhiên phục vụ sếp cho thật .

Tôi vội đặt ly nước xuống, cầm lấy tờ giấy ăn định giúp lau áo.

Kết quả trong lúc hoảng loạn làm đổ luôn cả ly nước của .

"Ào" một cái, bộ nước đổ hết lên váy .

Sếp trân trân một giây, đột nhiên mặt và tai đỏ bừng lên.

Anh vội vàng mặt chỗ khác, chạy rót nước uống.

Tôi cứ thế lóng ngóng tay chân, lau xong cho lau cho .

Lau tới lau lui, giấy ăn vương vãi đầy sàn.

Sắc mặt sếp càng lúc càng đỏ, đó đỏ lan xuống tận cổ.

Cuối cùng, tóm lấy cổ tay .

Giọng khàn đặc:

"Đừng lau nữa."

Tôi ngơ ngác: "Hả?"

Tôi sờ đủ múi bụng của !

Tư bản đúng là keo kiệt!

Loading...