Văn Tê lầu, gì, cũng lên đây.
Sau một hồi lâu, em mới lên tiếng: "Tôi sẽ kiềm chế."
"Tốt nhất là em giữ lời đấy."
"Ừ."
"Còn nữa," em, "Tào Dã là em của , là cái gì khác, đừng nổi cáu với ."
Văn Tê im lặng một lúc, khẽ đáp .
Tôi em, đột nhiên cảm thấy chuyện thật rắc rối.
Tôi bắt đầu quen với sự hiện diện của em, cũng bắt đầu học cách xoa dịu em.
Người và ma cùng chung sống thế , chừng chút vô lý.
Thế nhưng lòng hiểu rõ, chẳng hề dừng .
12
Chuỗi hạt bàn tính bằng gỗ chu sa bà để chính là tìm thấy trong những lúc như thế .
Hôm đó về quê lấy quần áo theo mùa, sắp xếp tủ đồ trong phòng một nữa.
Đồ đạc của bà nhiều, mấy bộ quần áo cũ, một hộp kim chỉ, một cuốn lịch vạn niên và một túi vải nhỏ ép ở đáy ngăn kéo.
Tôi mở xem, bên trong chính là xâu chuỗi hạt tính toán đó.
Nó làm bằng gỗ cây chu, các hạt mài nhẵn mịn, dây kết cũng cũ sờn.
Tôi nhớ lúc lâm chung, bà nhét nó tay , nắm chặt lấy tay và một câu kỳ lạ.
"Thật sự gặp thứ nên thấy thì hãy đeo nó , đừng mềm lòng."
Lúc đó cứ tưởng bà già nên lẩm cẩm, chỉ gật đầu nhét bừa túi, đó cũng chẳng lấy nữa. Bây giờ nhớ câu , lòng bỗng thấy nghẹn .
Có lẽ bà sớm điều gì đó.
Tôi mang xâu chuỗi về tiệm, đặt ngăn kéo quầy thu ngân, ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đeo cổ tay.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Nhiệt độ trong căn bếp phía đổi.
Mùi tro bếp vốn luôn vương vấn thoang thoảng bỗng nhạt , như thể thứ gì đó đè xuống.
Làn trắng tỏa từ chiếc bếp cũ cũng tan mất, cả tiệm yên ắng đến lạ thường.
Lòng chùng xuống, rảo bước bếp.
Văn Tê thấy nữa.
Thật sự thấy nữa.
Căn bếp sạch đến rợn , như thể từ đầu đến cuối chỉ cặm cụi ở đây.
Tôi chôn chân tại chỗ, giơ tay lên, chằm chằm xâu chuỗi cổ tay.
Những hạt gỗ đang dần nóng lên.
Hỏa Thối đang cuộn tròn bên cửa, liếc bếp hai cái, đôi tai cũng dần cụp xuống.
Trong lòng bỗng hẫng một nhịp.
Rõ ràng đây là việc nên làm mà? Thứ bà để thể áp chế cô , chứng tỏ xâu chuỗi vốn để bảo vệ tính mạng. Cô là ma, là , giữ cách với cô mới là lẽ tự nhiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chu-tiem-com-la-mot-con-ma-dep-trai/chuong-8.html.]
Thế nhưng ngay khoảnh khắc thứ trở bình thường, chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào.
Ban ngày khi đang bán bánh bao, vô thức gọi vọng bếp: "Cho thêm một chậu nhân bánh nữa."
Thốt , chính cũng sững sờ.
Chẳng tiếng đáp .
Tôi đành tự trộn nhân, hấp bánh, xay đậu nành. Các thao tác vẫn , nhưng cứ thấy gì đó sai sai.
Nhân nêm mặn, sữa đậu nành cũng loãng.
Làm xong một lượt, mồ hôi nhễ nhại trán, thẫn thờ thớt gỗ một lúc lâu.
Đến đêm, tiệm càng vắng lặng hơn.
Không còn bóng cô bên bếp, cũng còn cảnh cô lặng lẽ làm hết công việc của ngày mai.
Ngay cả chiếc giường cũ lầu cũng trở nên trống trải. Tôi đó, xâu chuỗi tay cọ da thịt, trong lòng cứ trăn trở suy nghĩ mãi.
Tại bà dặn đừng mềm lòng?
13
Tôi cố tình đeo xâu chuỗi suốt cả một ngày.
Ban ngày bận rộn thì , khách nườm nượp, chân tay chẳng lúc nào nghỉ.
cứ đến đêm, thứ lắng xuống, còn thanh âm thứ hai trong tiệm, sự trống trải càng rõ rệt.
Hỏa Thối cũng quen.
Nó từng thích phục bên cửa bếp, đôi khi chằm chằm bếp lửa, đôi khi vẫy đuôi, như thể đang canh giữ cùng ai đó.
Giờ nó chỉ quanh quẩn trong tiệm, cuối cùng xuống chân , cái mũi cứ hếch về phía chiếc bếp cũ mà hít hà.
Tôi xoa đầu nó, lầm bầm: "Không tìm thấy đúng ?"
Nó khẽ rên một tiếng đầy buồn bã.
Đêm đó, ngoài sảnh lướt điện thoại, màn hình bỗng chớp một cái.
Tôi tưởng điện thoại hỏng, định khởi động thì màn hình tắt ngấm.
Trên màn hình đen, thứ phản chiếu là .
Mà là khuôn mặt của Văn Tê.
Cô trông như đang cách một lớp nước, đường nét nhạt nhòa, ngay cả ánh mắt cũng nhạt nhẽo hơn ngày thường.
Thế nhưng cô vẫn , như thể sợ chớp mắt một cái là sẽ biến mất.
Lồng n.g.ự.c thắt , bàn tay run rẩy: "Văn Tê?"
Giọng cô khẽ khàng truyền từ điện thoại, trầm đến khản đặc: "Thẩm Tri Nghiễn, thấy nữa ."
Cổ họng như thứ gì chặn .
Cô : "Cũng ngửi thấy mùi của nữa."
Nghe hai câu đó, chút lý trí gồng gánh bấy lâu trong đầu tan vỡ, cúi đầu xâu chuỗi cổ tay, ngón tay chạm nút thắt.
Bóng hình Văn Tê màn hình chao đảo, như thể sắp tan biến đến nơi.
Tôi chần chừ thêm nữa, tháo phăng xâu chuỗi xuống.
Giây tiếp theo, mùi tro bếp quen thuộc bỗng ùa về.
Tôi xoay thật nhanh.