Chủ Tiệm Cơm Là Một Con Ma đẹp Trai - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-07 07:24:04
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi chống tay dậy, giọng vẫn còn run: "Rốt cuộc cô là ai?"

đáp.

Mùi tro bếp trong phòng nhạt dần, bóng cũng chậm rãi tan biến.

Tôi giường, cứ thế cho đến tận sáng cũng ngủ tiếp .

Sáng hôm , với đôi mắt thâm quầng xuống lầu mở cửa, thấy bàn bếp một bát cháo kê nóng hổi, bên cạnh còn đặt hai chiếc bánh bao nóng.

Trên thớt một dòng chữ.

Không ăn sáng, dày sẽ hỏng đấy.

Tôi đó ngẩn một hồi, cuối cùng vẫn cầm bát cháo lên uống.

4

Đã tránh , thì sẽ dụ cô xuất hiện.

Thay vì mỗi ngày một thứ vô hình chằm chằm, thà rằng đối mặt chuyện còn hơn.

Tính từ nhỏ , sợ thì sợ thật, nhưng khi thực sự dồn đường cùng, chẳng chạy trốn nữa.

Đêm đó, đóng kỹ cửa tiệm, tắt hết đèn ngoài sảnh, chỉ để một bóng đèn nhỏ trong bếp.

Tôi bê ghế xếp bếp cũ, bàn bày nửa đĩa bánh bao sống và một bát nhân thịt trộn.

Tôi chằm chằm cái bếp cũ, cố ý : "Hôm nay nếu cô , sẽ đập tan cái bếp ."

Gian bếp vẫn im lìm.

Tôi đợi nửa tiếng đồng hồ, chân tê dại, đang định tự hỏi khùng thì trong bếp cũ bỗng lóe lên một đốm lửa.

Rất nhỏ, mờ, nhưng định.

Tôi lập tức thẳng .

Tiếp đó, trắng bên miệng bếp dần cuộn lên, như ai đó nhóm lửa bên trong.

Mùi tro bếp đậm hơn bình thường một chút, khí cũng theo đó mà lạnh .

Tôi thấy làn trắng tụ bếp, đầu tiên là hình dáng mờ nhạt của một , tới vai, tóc, tay, tất cả đều dần hiện rõ nét.

Cuối cùng, một phụ nữ cạnh bếp.

mặc bộ váy cũ màu sẫm, ống tay bó chặt, tóc dài, xõa vai.

Gương mặt trắng bệch, cái kiểu trắng bao giờ thấy ánh mặt trời.

Đuôi mắt cô lạnh, đôi môi chút huyết sắc.

Thế nhưng khi một tay cô chống lên bàn bếp, tay chạm nắp lồng hấp, toát một cảm giác thuần thục kỳ lạ.

Như thể vốn dĩ cô nên ở đây, vốn dĩ nên quán xuyến nước trong nồi và lửa bếp.

Tôi , cô cũng .

Đã lâu , cô mới lên tiếng: "Anh gầy ."

Tôi sững .

Câu tự nhiên đến lạ, tự nhiên tới mức cứ như thể chúng quen từ lâu, như thể cô dõi theo suốt bao nhiêu năm trời.

Tôi cau mày: "Cô nhận nhầm ? Tôi quen cô."

vội phản bác, chỉ , ánh mắt thoáng chút mơ màng, như đang suy tư điều gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chu-tiem-com-la-mot-con-ma-dep-trai/chuong-3.html.]

Một lát , cô mới đáp: "Tôi nhớ rõ nữa."

Tôi dậy, bước gần bếp hơn: "Cô tên là gì?"

"Văn Tê."

"Sao cô ở đây?"

"Canh bếp."

"Canh bếp cho ai?"

im lặng một hồi, ánh mắt dán chặt chỗ bánh bao sống thớt, giọng khẽ khàng: "Đợi một trở về ăn cơm."

Sống lưng lạnh: "Người đó là ai?"

Văn Tê ngước mắt lên, , chậm rãi : "Giống ."

5

Đêm đó hầu như ngủ, chỉ dành thời gian để chuyện với Văn Tê.

Chính xác hơn là hỏi, còn cô trả lời.

Có lúc cô đáp ngắn gọn, lúc chỉ im lặng.

Tôi hỏi cô c.h.ế.t thế nào, cô lắc đầu.

Tôi hỏi cô ở đây bao lâu, cô nhớ rõ.

Tôi hỏi cô bà chủ đời , cô bảo .

chỉ nhớ vài chuyện.

Phải canh bếp.

Phải nhóm lửa.

Có một thể để đói.

Ba câu cứ như thể làm làm , còn mà thấy càng lúc càng bất an.

Một nữ quỷ giam cầm trong căn bếp cũ, chỉ nhớ mỗi việc để đói bụng, chuyện nghĩ thế nào cũng thấy .

Tôi chỉ tay hỏi: "Người cô , là ?"

Văn Tê , gật cũng chẳng lắc, chỉ : "Rất giống."

Lòng càng rối bời hơn.

Nửa đêm về sáng, thử nhào bột, cô bên cạnh một lúc bỗng lên tiếng: "Nhiều nước quá."

Tay khựng : "Cô còn cả cái ?"

"Anh làm thế bột sẽ xẹp đấy."

Tôi đẩy cái chậu về phía cô : "Vậy cô bảo, làm ?"

Văn Tê liếc , lưng , thấp giọng tỉ lệ.

gần đến mức cảm nhận lạnh toát từ lưng, nhưng lòng bàn tay chẳng còn hoảng sợ như nữa.

Tôi điều chỉnh theo ý cô , quả nhiên thứ thuận lợi hơn hẳn.

Tiếp đó là xay sữa đậu nành, trộn dưa muối, nêm nhân thịt, cô thi thoảng lên tiếng chỉnh sửa một câu, cứ như thể quá rành rẽ căn tiệm .

Đến lúc trời gần sáng, và cô hình thành một sự ăn ý kỳ lạ.

Loading...