Bên ngoài văn phòng.
Trương Bân và vài Trần Gia Mộc bên cạnh, chút khó hiểu: "Thư ký Trần, Thẩm tổng bảo chúng lên đây một chuyến ?"
Họ lên , nhưng thư ký Trần mau thông báo chứ!
Trần Gia Mộc liếc Trương Bân: " ."
"Vậy thì—"
Trương Bân là nóng tính, đưa tay lên gõ cửa .
vẫn kiêng dè Thẩm Cận Châu, dám gõ cửa dễ dàng: "Thư ký Trần, gần sáu giờ , chúng còn đây bao lâu nữa?"
Trần Gia Mộc họ đang vội gì, nhưng trạng thái của Thẩm Cận Châu lúc nãy khỏi phòng họp, Trương Bân và họ lúc , ngoài việc mắng thì tác dụng gì.
Lúc mà gõ cửa, làm phiền Thẩm tổng và Thẩm phu nhân, thì mắng còn là nhẹ đấy.
Anh tự nhiên thể với Trương Bân rằng, lúc gõ cửa, là vì Thẩm phu nhân đang ở bên trong.
Chỉ trong vòng hai giây, Trần Gia Mộc nghĩ lời lẽ: "Giám đốc Trương, chiều nay tổ chức cuộc họp dự án B2, chắc cũng chứ?"
Trương Bân đương nhiên , nhưng dự án do phụ trách, liên quan gì đến , nên cuộc họp , mới tham gia.
Trần Gia Mộc tự nhiên sẽ vô cớ nhắc đến một cuộc họp mà họ tham gia, , chắc chắn ý đồ riêng.
Trương Bân làm việc trong công sở nhiều năm như , đương nhiên kẻ ngốc, nhanh, hiểu ý của Trần Gia Mộc.
Vừa họp xong, Thẩm Cận Châu bảo Trần Gia Mộc gọi họ lên.
Theo kinh nghiệm đây, những lúc như thế đều là chuyện .
Toàn Trương Bân căng lên, lập tức hiểu , vội vàng mở lời: "Là quá vội vàng , chúng cứ đây đợi chỉ thị của Thẩm tổng !"
Tan làm muộn một chút, luôn hơn là mất chén cơm!
Trần Gia Mộc gật đầu, thẳng ở cửa.
...
Khương Duy Ý uống xong nước, cúi đầu thời gian: "Anh còn bận ? Không bận thì bây giờ chúng tan làm ?"
Đã hẹn là tối nay cùng ăn tối mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chu-re-bo-tron-toi-ket-hon-voi-ke-dich-cua-anh-khuong-duy-y-tham-can-chau/chuong-687-vay-toi-ra-ngoai.html.]
"Còn một chút chuyện cần với phụ trách một dự án."
Nghe , Khương Duy Ý vội vàng về phía cửa lớn.
Thấy cửa đóng chặt, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
May quá, may quá, cửa đang đóng!
"Vậy ngoài?"
"Không cần, đợi ở bên cạnh một chút là ."
Anh đưa tay xoa đầu cô, chỉ chiếc sofa.
Khương Duy Ý ngượng nghịu: "Như ảnh hưởng đến công việc của quá, lắm."
Cô nghĩ một lát: "Tôi phòng nghỉ nhé."
Thẩm Cận Châu nhướng mày: "Được."
Khương Duy Ý đưa cốc tay trả cho , quên cầm lấy túi xách của : "Vậy đây, mau làm chuyện chính !"
Đã gần đến giờ tan tầm !
Cô sợ làm lỡ việc chính của Thẩm Cận Châu, xách túi chạy phòng nghỉ.
Thẩm Cận Châu dựa mép bàn làm việc, bóng lưng cô, nhẹ một tiếng, đó mới đưa tay cầm lấy điện thoại nội bộ bên cạnh.
Người điện thoại là Trần Gia Mộc, mà là trợ lý của : "Thẩm tổng?"
Giọng mở lời cẩn thận.
"Bảo thư ký Trần đưa ."
Nói xong, Thẩm Cận Châu trực tiếp cúp điện thoại.
Anh đến ghế bàn làm việc xuống, khôi phục vẻ lạnh lùng lúc mới bước cửa.
Rất nhanh, cửa văn phòng mở .
Trần Gia Mộc dẫn Trương Bân và vài : "Thẩm tổng, giám đốc Trương và họ đến ."
Trương Bân bước văn phòng, thấy Thẩm Cận Châu, cả run lên một cái.
Hèn chi thư ký Trần nãy bảo họ ngoài cửa!