Cửa đóng .
Lục Chiêu Dã cầm thẳng chiếc kính VR về phía thư phòng.
Cách âm của chung cư lắm.
Bạch Ngu đuổi theo, đột nhiên từ phía ôm chặt lấy eo Lục Chiêu Dã.
“Chiêu Dã, cưới em ?”
“Em gả cho Tần Nghiên, em yêu là , chúng đăng ký kết hôn...”
Lục Chiêu Dã vươn tay, gỡ tay cô .
Hắn xoay , từ cao xuống cô , trong ánh mắt lấy một tia nhiệt độ.
“Bạch Ngu, nếu cô đồng ý với Tần Nghiên, thì nên chung thủy.”
“Chúng là em, lúc cô với xen , cô với , cũng sẽ .”
“Tôi thật lòng chúc phúc cho các .”
Bạch Ngu dám tin , nước mắt tuôn rơi.
“Không... Rõ ràng yêu em, thể những lời như ?”
Bạc môi Lục Chiêu Dã mím chặt.
Yêu?
Yêu là cái gì?
Hắn từng cho rằng yêu yêu Bạch Ngu, vì cô , tiếc tự tay đẩy phụ nữ từng nâng niu trong lòng bàn tay , hung hăng làm tổn thương.
khi Bạch Ngu cứu từ Lang Nhân Đường, khi sự trong sạch của cô hủy hoại, cái gọi là tình yêu sâu đậm của dành cho cô , trong nháy mắt địch nổi thói sạch sẽ ăn sâu xương tủy.
Không chịu nổi một kích.
Huống hồ, một phụ nữ lóc yêu , để Tần Nghiên cưới cô ... thật sự đáng để yêu ?
Hiện tại, chỉ nguyên nhân cái c.h.ế.t thực sự của .
Hắn chỉ , mỗi một bước của kể từ khi trọng sinh, rốt cuộc ... thật sự sai ?
Hắn xoay , đỡ lấy đôi vai đang run rẩy vì của Bạch Ngu.
Sự chán ghét giữa hai hàng lông mày gần như sắp giấu nữa.
“A Ngu, thích cô .”
“Chúng làm chút việc chính .”
Bạch Ngu đột ngột sững sờ.
Làm việc chính?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chong-trong-sinh-khong-chon-toi-ga-cho-linh-cuu-hoa-cuc-pham-lam-kien-so-luc-chieu-da/chuong-395-toi-that-long-chuc-phuc-cho-cac-nguoi.html.]
Là... là chuyện đó ?
Chiêu Dã cuối cùng cũng chịu chạm ?
Cô gần như vì sung sướng, trái tim đập cuồng loạn, trong nháy mắt đinh ninh rằng trong lòng Lục Chiêu Dã vẫn còn .
Câu chúc phúc , sự lạnh lùng , đều là giả vờ!
Tay cô nắm lấy vạt áo, đang định vén lên...
Lục Chiêu Dã cầm chiếc kính VR , đưa đến mặt cô .
“Đeo nó , thuật cho một nữa, vụ t.a.i n.ạ.n xe của .”
Động tác của Bạch Ngu cứng đờ.
Cô từ từ thu tay , trong giọng mang theo sự căng thẳng.
“Chẳng em thuật cho nhiều ? Tại còn nữa?”
Lục Chiêu Dã nhíu mày, sự u ám nơi đáy mắt càng sâu hơn.
“Tôi .”
Bạch Ngu c.ắ.n cắn môi.
Thuật bao nhiêu , quá trình cũng giống thôi.
Vừa , còn thể khiến Lục Chiêu Dã nhớ lúc cô liều cứu như thế nào, cũng thể khiến nhớ sâu sắc hơn, sự hận thù đối với Lâm Kiến Sơ và Thẩm Tri Lan.
Cô định mở miệng thuật , Lục Chiêu Dã .
“Đeo kính VR , hẵng thuật .”
“Vừa , giúp hỏi một chút, bà giúp bà báo thù ?”
Thần sắc Bạch Ngu lóe lên một cái, ngay đó cô vươn tay cầm lấy chiếc kính đeo .
Trước đó cô tạo sẵn nhân vật , trực tiếp tiến là .
cô vẫn giữ một tâm nhãn, khi tiến , thiết lập xóa bộ nhớ đệm.
Cô tự cho rằng hiểu rõ bộ chức năng của chiếc kính , nhưng căn bản rằng, một chương trình bộ nhớ đệm tải ngoài Lâm Kiến Sơ mã hóa, khoảnh khắc cô mở kính lên, lặng lẽ khởi động.
Bạch Ngu bắt đầu thuật , giọng bi thương, miêu tả vụ t.a.i n.ạ.n xe t.h.ả.m khốc một cách vô cùng sống động.
Sau khi thuật xong, cô dừng vài giây, giống như đang đối thoại với một linh hồn ở gian khác.
Một lát , cô tháo kính xuống, hốc mắt đỏ hoe như thỏ.
“Chiêu Dã, dì ... dì dì vô cùng đau đớn.”
“Nếu thể, dì hy vọng giúp dì báo thù.”
“Dì dì còn trẻ như , còn thấy kết hôn sinh con, dì ... cam tâm.”