Cùng giây phút đó, họ lao khỏi cổng pháo đài và đặt chân lên bãi cát trống bên ngoài.
"Bùm——!!!"
Mặt đất chân tạo một tiếng động lớn buồn tẻ và đáng sợ. Phòng thí nghiệm lòng đất phía phá hủy từ bên trong trong một loạt các vụ nổ dây chuyền. Sức ép từ hàng tấn t.h.u.ố.c nổ C4 cài đặt sẵn để tự hủy biến bộ cơ đồ của tổ chức Abyss thành cát bụi chỉ trong tích tắc.
Ngọn lửa khổng lồ bốc lên bầu trời, nhuộm đỏ rực cả một vùng biển đêm vốn dĩ u tối. Toàn bộ ngọn núi nơi đặt căn cứ sụp đổ, tạo thành một miệng núi lửa khổng lồ đáy. Nước biển xung quanh ngay lập tức chảy dọc theo bức tường vách đá sụp đổ và đổ đó một cách điên cuồng, tạo thành những vòng xoáy t.ử thần hút tất cả thứ lòng đất. Vô đống đổ nát, xác c.h.ế.t và những tội bẩn thỉu của nhà họ Lục nuốt chửng thương tiếc bởi dòng nước đục ngầu .
May mắn , Kỷ Hàn Tiết và những em Ma Sói Đường chạy đủ nhanh để rút khỏi phạm vi sóng xung kích của vụ nổ, vì họ ảnh hưởng trực tiếp. Tuy nhiên, luồng nóng và bụi mịn vẫn thổi thốc lưng khiến bộ quân phục của họ sém đen.
Kỷ Hàn Tiết khựng bãi cát, thở dồn dập. Anh thèm đống đổ nát phía – nơi t.h.i t.h.ể Lục Chính Thành chôn vùi mãi mãi. Ánh mắt xoáy sâu màn đêm hướng về phía rạn san hô phía Tây. Trong lòng lúc chỉ còn một mệnh lệnh duy nhất: Tìm thấy cô.
"Đội Kỷ! Nhìn kìa!" Trình Dịch hét lớn, tay chỉ về phía một đốm sáng mờ nhạt lóe lên tắt lịm bên cạnh rặng dừa đổ nát.
Đó là đèn pin quân dụng, mà là ánh phản quang từ một chiếc vòng tay inox – thứ mà Kỷ Hàn Tiết tự tay đeo tay Lâm Kiến Sơ khi cô bắt . Trái tim nảy lên một nhịp điên cuồng. Anh đợi thêm một giây nào, đôi chân như lắp động cơ lao vút bãi cát mịn.
Ở phía bên , Lâm Kiến Sơ trườn khỏi khe đá khi tiếng nổ kinh hoàng. Cô chấn động bởi sóng xung kích khiến tai ù đặc, tầm nhòe vì khói bốc lên. Trong cơn mê sảng và đau đớn, cô thấy một bóng cao lớn đang lao về phía . tác động của PTSD và nỗi sợ hãi kéo dài suốt hai kiếp , tâm trí cô đột ngột xuất hiện ảo giác.
Cô tưởng đó là Lục Chiêu Dạ đang để xiềng xích thêm nữa.
"Đừng... đừng gần đây..." Lâm Kiến Sơ thều thào, đôi tay run rẩy quờ quạng cát, cố gắng lùi phía dù bụng đang quặn thắt từng cơn. "Lục Chiêu Dạ... tha cho ... tha cho con ..."
Kỷ Hàn Tiết thấy tiếng thều thào đau đớn đó, lồng n.g.ự.c như một bàn tay khổng lồ bóp nát. Anh khựng cách cô vài mét, hạ thấp giọng xuống mức dịu dàng nhất thể, dù thở vẫn còn hỗn hển:
"Kiến Sơ! Là , Kỷ Hàn Tiết đây! Đừng chạy trốn, ... Em an !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-chzs/chuong-1563-dung-chay-tron.html.]
Lâm Kiến Sơ thấy cái tên quen thuộc, cơ thể cô khẽ run lên. Cô dụi mắt, cố gắng định thần giữa làn sương khói mờ ảo. Dưới ánh lửa bập bùng từ pháo đài đang cháy, gương mặt cương nghị, đôi mắt đỏ rực vì lo lắng và bộ quân phục đẫm mồ hôi của đàn ông dần hiện rõ. Không con quỷ Lục Chiêu Dạ mang mặt nạ cáo, mà là chồng, là ánh sáng cứu rỗi cuộc đời cô.
"Hàn... Tiết?" Giọng cô nghẹn ngào, sự phòng thủ cuối cùng đổ sụp.
Kỷ Hàn Tiết lao đến, quỳ thụp xuống cát và ôm chặt lấy hình mảnh mai, lạnh ngắt của cô lòng. Anh áp mặt mái tóc rối bời đẫm nước biển của cô, lầm bầm như một kẻ tâm thần: "Anh đây, đến . Xin em, đến muộn... Đừng chạy trốn , đừng bao giờ biến mất khỏi tầm mắt nữa."
Lâm Kiến Sơ vùi đầu lồng n.g.ự.c ấm áp của , ấm từ lồng n.g.ự.c Kỷ Hàn Tiết như xua tan cái lạnh thấu xương của biển đêm Neria. Cô bấu chặt lấy vạt áo , nức nở: "Hàn Tiết, em cứ ngỡ... em sẽ bao giờ gặp nữa. Lục Chính Thành c.h.ế.t để cứu em... ông ... hãy kết thúc sự điên cuồng ..."
"Anh , thấy ông ." Kỷ Hàn Tiết siết chặt vòng tay, nhưng ngay lập tức nhận sự bất thường. Cơ thể Lâm Kiến Sơ run rẩy dữ dội, và đôi tay cô đang ôm chặt lấy bụng với vẻ mặt vô cùng đau đớn.
"Kiến Sơ, em ?"
Cô ngước , đôi môi trắng bệch mấp máy: "Con... con của chúng ... em đau quá..."
Sắc mặt Kỷ Hàn Tiết lập tức biến đổi, trở nên lạnh lùng và khẩn trương hơn bao giờ hết. Anh đầu , gầm lên với Trình Dịch đang chạy tới: "Trình Dịch! Gọi trực thăng cấp cứu y tế ngay lập tức! Chị dâu động t.h.a.i nặng, nhịp tim yếu! Nhanh lên!"
Trình Dịch dám chậm trễ, lập tức kích hoạt tín hiệu khẩn cấp cấp độ cao nhất. Cả đội Ma Sói Đường bao quanh lấy hai , tạo thành một bức tường thép bảo vệ giữa bãi cát đầy mảnh vỡ.
Kỷ Hàn Tiết bế thốc Lâm Kiến Sơ lên, bước chân vững chãi nhưng trái tim thì đang run rẩy. Anh phụ nữ trong lòng , thầm thề với bản : Dù lật tung cả thế giới, dù đối đầu với thần c.h.ế.t, cũng sẽ để em và con gặp chuyện gì.
Lục Chiêu Dạ và tổ chức Abyss sụp đổ theo tiếng nổ , nhưng cuộc chiến để giành giật sự sống cho con Lâm Kiến Sơ chỉ mới chính thức bắt đầu. Dưới ánh bình minh đang dần nhú lên từ phía chân trời xa xăm của biển Tam Giác, Kỷ Hàn Tiết bước đầy kiên định, mang theo hy vọng duy nhất của đời thoát khỏi vùng đất c.h.ế.t.
"Đừng ngủ, Kiến Sơ. Nhìn , chúng sắp về nhà . Đừng chạy trốn khỏi cuộc đời một nào nữa, ?"
Lâm Kiến Sơ mệt mỏi tựa đầu vai , cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của Kỷ Hàn Tiết. Trong khoảnh khắc đó, cô rằng, dù quá khứ tăm tối đến , tương lai của cô chính thức bắt đầu từ vòng tay .