Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g khét lẹt quyện cùng mùi m.á.u tươi đặc quánh trong gian kín của phòng thí nghiệm lòng đất. Trong vòng đầy năm phút, Ma Sói Đường quét sạch lực lượng kháng cự bên ngoài. Xác c.h.ế.t của lính đ.á.n.h thuê Abyss la liệt khắp các lối , minh chứng cho sức mạnh hủy diệt của Kỷ Hàn Tiết khi thực sự nổi điên.
Kỷ Hàn Tiết đá văng cánh cửa của tuyến phòng thủ cuối cùng, tiếng kim loại va đập vách đá vang lên chói tai. Anh theo Trình Dịch ở bên trái và các thành viên đội đặc nhiệm ở bên , lao thẳng hành lang tròn bên trong phòng thí nghiệm—nơi chứa đựng những bí mật đen tối nhất của tổ chức . Đôi mắt đỏ rực, quét qua từng căn phòng kính với hy vọng tìm thấy bóng dáng nhỏ bé của Lâm Kiến Sơ.
lúc , Hoắc Chính đang phía để bọc lót, đột nhiên dừng một xác c.h.ế.t ngay lối đường hầm kỹ thuật sụp đổ một phần.
"Đội Kỷ! Đó là Lục Chính Thành!"
Hoắc Chính hét lên một cách hoài nghi. Âm thanh khiến bước chân của Kỷ Hàn Tiết khựng . Anh phắt , về phía t.h.i t.h.ể gầy guộc, nhuốm đầy m.á.u và bụi đá đang chân Hoắc Chính.
Trong suốt thời gian qua, của Kỷ Hàn Tiết ráo riết tìm kiếm cha của Lục Chiêu Dạ — Lục Chính Thành. Mọi manh mối từ các bản danh sách nội bộ cho đến các tín hiệu mã hóa đều hướng đến bờ biển Tam Giác . ai ngờ rằng, một vốn cho là ngoài cuộc chơi quyền lực từ lâu, thực sự xuất hiện và bỏ mạng tại phòng thí nghiệm lòng đất trong một tình cảnh bi t.h.ả.m đến thế.
Hoắc Chính nhanh chóng xổm xuống, vươn tay thăm dò động mạch cảnh của Lục Chính Thành. Lông mày nhíu chặt , cảm nhận chút tàn cuối cùng đang lịm dần. Anh ngước Kỷ Hàn Tiết, lao đến với gương mặt lạnh lùng nhưng đầy rẫy sự căng thẳng.
"Vẫn còn thở, nhưng vết đạn và dư chấn từ vụ nổ ông quá nặng. Đội Kỷ, ... n.g.ự.c ông một thiết truyền tin phá hủy."
Kỷ Hàn Tiết xuống đàn ông đang hấp hối. Đây chính là bí mật gửi tọa độ của Lâm Kiến Sơ cho , dùng mạng sống để chặn đường truy đuổi của Lục Chiêu Dạ. Sự hối muộn màng của một cha trả giá bằng một cái giá đắt nhất.
Lục Chính Thành khẽ động đậy, đôi mắt mờ đục thấy bóng dáng của Kỷ Hàn Tiết. Ông thều thào qua thở đứt quãng: "Cứu... cứu cô ... Phía Tây... bờ biển..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-chzs/chuong-1562-toi-van-chua-tim-thay-co-ay.html.]
"Ông Lục, Lâm Kiến Sơ đang ở ?!" Kỷ Hàn Tiết quỳ xuống, siết chặt vai ông . Giọng khản đặc, sự kiên nhẫn chạm đến giới hạn cuối cùng. "Tôi vẫn tìm thấy cô ! Phòng thí nghiệm sắp sập , cho cô thực sự thoát ngoài ?!"
Lục Chính Thành thể trả lời thêm nữa. Cánh tay ông buông thõng xuống sàn đá lạnh lẽo, đôi mắt nhắm nghiền, mang theo bí mật về những tội ác của nhà họ Lục xuống mồ sâu. Sự hy sinh của ông để một trống kinh hoàng trong lòng Kỷ Hàn Tiết.
"C.h.ế.t tiệt!" Kỷ Hàn Tiết gầm lên, nện nắm đ.ấ.m xuống bức tường đá. Anh bật dậy, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đáng sợ. Nếu Lục Chính Thành c.h.ế.t ở đây khi giúp cô trốn thoát, tại radar tầm nhiệt vẫn thấy dấu vết rõ ràng của Lâm Kiến Sơ bãi biển?
"Trình Dịch! Chia ! Một toán ở thu thập dữ liệu từ ổ cứng trung tâm, những còn theo phía bờ biển Tây!" Kỷ Hàn Tiết lệnh, giọng lạnh lẽo như băng từ địa ngục. "Bất kể lật tung từng hòn đá san hô, cũng tìm thấy vợ !"
Trình Dịch thấy sự điên cuồng trong mắt đội trưởng, Kỷ Hàn Tiết đang bờ vực của sự sụp đổ tâm lý. "Rõ! Hoắc Chính, mang t.h.i t.h.ể Lục Chính Thành về tàu cứu hộ để khám nghiệm, thể ông còn manh mối khác. Những khác, theo Đội Kỷ!"
Cả đội đặc nhiệm lao như những cơn lốc đen giữa hành lang đang rung chuyển. Những tiếng nổ phụ từ hệ thống tự hủy của căn cứ bắt đầu vang lên, đất đá rơi xuống rào rào. Kỷ Hàn Tiết hề sợ hãi, lao qua làn khói bụi, tâm trí chỉ tràn ngập hình ảnh Lâm Kiến Sơ đang cô độc giữa biển đêm lạnh giá.
"Kiến Sơ, đợi ... em nhất định đợi !"
Anh lao khỏi cửa hầm, gió biển phía Tây thổi bạt mạng mặt. Trước mắt là bãi đá ngầm lởm chởm và biển cả đen kịch. Tiếng sóng vỗ rạn san hô như tiếng nhạo báng của định mệnh. Kỷ Hàn Tiết giơ đèn pin quân dụng, ánh sáng mạnh mẽ x.é to.ạc màn đêm nhưng chỉ thấy bọt sóng trắng xóa và những mỏm đá cô liêu.
Nỗi sợ hãi lớn nhất trong hai kiếp tràn về, bóp nghẹt trái tim . Ở kiếp , để mất cô trong cô độc. Kiếp , thề sẽ bảo vệ cô bằng cả sinh mạng, mà bây giờ, giữa vùng biển c.h.ế.t chóc , vẫn thét lên trong tuyệt vọng:
"Tôi vẫn tìm thấy cô !"
Tiếng thét của Kỷ Hàn Tiết tiếng sóng biển nuốt chửng. Anh rằng, ngay lúc , cách đó vài trăm mét một rạn san hô khổng lồ, Lâm Kiến Sơ đang kiệt sức chống chọi với cơn đau và cái lạnh, đôi môi tái nhợt của cô đang mấp máy gọi tên trong vô vọng. Cuộc chạy đua với t.ử thần bước giai đoạn khốc liệt nhất, nơi mà chỉ cần chậm một giây, sự hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa.