Gió biển tại vùng duyên hải phía Tây thổi bạt mạng, mang theo nước tanh mặn và cái lạnh thấu xương của đại dương đêm, x.é to.ạc vạt áo mỏng manh của Lâm Kiến Sơ. Sau vụ nổ kinh thiên động địa tại đường hầm bí mật khiến Lục Chính Thành vùi đống đổ nát, Lâm Kiến Sơ chạy trong vô thức. Đôi chân trần của cô giẫm lên những mảnh đá dăm sắc nhọn, cát nóng và cả những bụi gai dại, nhưng nỗi đau thể xác lúc tê liệt sự bàng hoàng. Trong tâm trí cô vẫn còn vang vọng tiếng thét cuối cùng của cha già hối : "Chạy ! Đừng ngoái đầu !". Cô chạy mãi, chạy cho đến khi tiếng s.ú.n.g và tiếng nổ từ khu vườn sinh thái của gia tộc Saka xa dần, đó là tiếng sóng gầm rú đập các rạn san hô cổ đại ven bờ.
Lâm Kiến Sơ loạng choạng lao bãi đá ngầm, dùng chút sức tàn lực kiệt cuối cùng để lách một kẽ hở hẹp giữa những khối đá khổng lồ. Nước biển lạnh ngắt tràn ngập bắp chân, thấm những vết xước khép miệng khiến cô run lên bần bật. Cô nghiến chặt răng, đưa đôi bàn tay run rẩy lên che chặt miệng để nén tiếng thở dốc dồn dập. Trong bóng tối tĩnh mịch của khe đá, cô rõ tiếng tim đập thình thịch hòa cùng tiếng giày quân dụng nện xuống bãi cát chỉ cách đó vài mét. Ánh đèn pin của lính đ.á.n.h thuê Abyss quét loang loáng qua các kẽ đá như những con mắt t.ử thần đang săn lùng con mồi. Tiếng quát tháo của chúng vang lên đầy vẻ sốt ruột: "Nhìn qua đó! Cô thể chạy xa!". Lâm Kiến Sơ nhắm mắt , một tay ôm chặt lấy bụng nơi sinh linh bé bỏng đang cùng cô vượt qua hoạn nạn, thầm khẩn cầu Kỷ Hàn Tiết hãy đến kịp lúc.
Thế nhưng, định mệnh trớ trêu để cô thoát dễ dàng như . Khi đám lính đ.á.n.h lạc hướng bởi các vụ nổ phía xa, một bóng đen cao lớn bất ngờ phủ xuống đỉnh rạn san hô nơi cô đang ẩn nấp. Dưới ánh trăng mờ đục, nửa chiếc mặt nạ cáo vỡ nát để lộ gương mặt vặn vẹo của Lục Chiêu Dạ. Hắn đó, đôi mắt đỏ ngầu sự điên cuồng và oán hận, xuống cô như một món đồ chơi bao giờ phép rời xa. "Kiến Sơ, cô nghĩ cha thể cứu cô ? Ông c.h.ế.t, và bây giờ, đời còn ai thể ngăn cản mang cô !"
Lục Chiêu Dạ lao xuống như một con thú dữ, bàn tay thép của khóa chặt lấy cổ tay mảnh khảnh đang sưng tấy của cô, lôi xếch cô về phía cây cầu cảng cũ nát đang rung bần bật những đợt sóng dữ của vùng biển . Đây là vị trí hiểm yếu nhất của căn cứ, một cây cầu sắt vươn biển với độ cao sáu mươi mét so với mặt nước đầy những rạn san hô sắc nhọn bên . Lục Chiêu Dạ mất trí, Kỷ Hàn Tiết đang đến gần và dùng Lâm Kiến Sơ làm lá bài ngửa cuối cùng trong trò chơi sinh t.ử .
lúc đó, một tiếng rít xé gió vang lên từ bầu trời phía . Chiếc trực thăng chiến đấu của Ma Sói Đường, mang theo uy danh của đội đặc nhiệm tinh nhuệ nhất, xuất hiện như một bóng ma giữa màn đêm. Từ cao, một bóng lao xuống bằng dây thừng với tốc độ kinh hoàng. Kỷ Hàn Tiết đáp đất một cách vững chãi sàn cầu cảng, họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng kẻ đang khống chế vợ . Ánh mắt lúc còn sự điềm tĩnh thường ngày của một lính cứu hỏa, mà là sát khí đặc quánh của một vị vua đặc công đang kẻ dám chạm "vảy ngược" của .
"Buông cô , Lục Chiêu Dạ!" Giọng của Kỷ Hàn Tiết trầm khàn nhưng mang theo uy lực khiến khí xung quanh như đông cứng .
Lục Chiêu Dạ điên dại, tiếng gió biển át một nửa. Hắn kéo Lâm Kiến Sơ đến sát mép cầu cảng, nơi lan can sắt rỉ sét vì muối biển qua hàng chục năm. "Bắn ! Kỷ Hàn Tiết, nếu dám nổ súng, bàn tay sẽ nới lỏng theo bản năng t.ử thi, và phụ nữ của sẽ thuộc về đại dương mãi mãi!" Hắn cố tình nới lỏng thêm một ngón tay, khiến cả Lâm Kiến Sơ chao đảo giữa hư .
Nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của vợ và sự chần chừ hiếm thấy trong đôi mắt đỏ rực của Kỷ Hàn Tiết, Lâm Kiến Sơ chợt hiểu rằng nếu cô còn là con tin, Kỷ Hàn Tiết sẽ Lục Chiêu Dạ hành hạ cho đến c.h.ế.t. Cô xuống làn nước đen ngòm phía , nơi sóng biển đang gào thét như xé xác bất cứ ai rơi xuống, đàn ông cô yêu nhất. Trong khoảnh khắc đó, sự kiên cường của một phụ nữ trải qua hai kiếp bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô thể để quỳ xuống, thể để sự hy sinh của Lục Chính Thành trở nên vô nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chong-tai-sinh-che-toi-toi-cuoi-linh-cuu-hoa-suong-qua-chzs/chuong-1556-giua-ranh-gioi-tu-than-chim-ung-tung-canh.html.]
"Hàn Tiết, em yêu !"
Lâm Kiến Sơ bất ngờ hét lớn. Thay vì cố gắng vùng vẫy để thoát , cô đột ngột xoay ôm chặt lấy thắt lựng của Lục Chiêu Dạ, dùng bộ trọng lượng cơ thể và chút sức tàn cuối cùng đạp mạnh thanh lan can rỉ sét. Cô dùng chính để kéo con quỷ xuống địa ngục, để giải thoát cho Kỷ Hàn Tiết khỏi thế động.
Kỷ Hàn Tiết chứng kiến cảnh tượng đó, trái tim như ngàn nhát d.a.o đ.â.m , nhưng bản năng chiến đấu và sự tâm đầu ý hợp giữa hai vợ chồng giúp đưa quyết định trong tích tắc. Anh b.ắ.n đầu Lục Chiêu Dạ, vì quán tính rơi tự do sẽ kéo Lâm Kiến Sơ theo. Anh nhắm thẳng cái bản lề lan can sắt đang lung lay bởi sức nặng của hai .
"Đoàng!"
Tiếng s.ú.n.g nổ vang trời, thanh sắt lan can vỡ vụn. Một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên, cả đoạn cầu cảng đổ sập. Lâm Kiến Sơ và Lục Chiêu Dạ cùng rơi tự do khỏi độ cao sáu mươi mét. Tiếng hét của Lục Chiêu Dạ đầy vẻ kinh hoàng vì ngờ phụ nữ tưởng như yếu đuối dám chọn cách đồng quy vu tận.
"KIẾN SƠ!"
Kỷ Hàn Tiết gầm lên một tiếng xé lòng, buông súng, lao thẳng khỏi mép cầu cảng. Thân hình mạnh mẽ như một mũi tên lao trong trung, đôi tay sải rộng cố gắng thu hẹp cách với bóng dáng mảnh mai đang rơi xuống. Giữa màn đêm mịt mù của vùng biển Tam Giác, ba phận đan xen trong một cú rơi sinh tử. Những rạn san hô sắc nhọn, dòng nước xoáy t.ử thần và hận thù của tổ chức Abyss đều lùi phía , chỉ còn ý chí giành giật sự sống mãnh liệt.
Khi mặt nước biển lạnh lẽo x.é to.ạc bởi sức nặng của những cơ thể rơi xuống, một cột nước trắng xóa bốc cao. Cuộc truy đuổi bờ biển kết thúc, nhưng cuộc chiến giành sự sống giữa đại dương đen thẳm mới chỉ bắt đầu. Dưới tầng nước sâu, Kỷ Hàn Tiết điên cuồng bơi về phía Lâm Kiến Sơ, bỏ mặc Lục Chiêu Dạ đang sóng cuốn . Anh nhất định đưa cô trở về, vì cô là cả thế giới của , là bình minh duy nhất mà thấy đêm dài đẫm m.á.u .