Chu Thanh Yểu cầm một hộp quà nhỏ đóng gói tay, khuôn mặt mang theo vẻ hối và một chút đắc ý khó nhận : “Tiểu thư Hạ, chuyện hôm qua thực sự là hiểu lầm. Tôi sợ cô vẫn còn hiểu lầm Đại Xuyên, cô tổ chức tiệc sinh nhật ở đây nên mới mạo tới, tặng món quà cho cô xem như là lời xin .”
“Hiểu lầm?” Hạ Ninh Vi lạnh, “Ở đây chỉ hai chúng , cô diễn mệt ? Hôm qua hiểu lầm , trong lòng cô tự rõ. Chu Thanh Yểu, quan tâm cô đang ý đồ gì, hãy tránh xa . Nếu , thứ đổ lên cô sẽ chỉ là canh gà .”
Nói xong, cô xoay định bỏ .
“Tiểu thư Hạ!” Chu Thanh Yểu gọi cô .
Hạ Ninh Vi thiếu kiên nhẫn đầu .
Chỉ thấy vẻ mặt ôn hòa đáng thương mặt Chu Thanh Yểu lập tức biến mất, cô nhanh chóng lấy từ trong túi xách một chiếc lọ thủy tinh, giật nút bần, hướng thẳng mặt Hạ Ninh Vi mà tạt tới!
Một mùi hăng nồng xộc mũi, là axit!
Đồng t.ử Hạ Ninh Vi co rụt , trong tích tắc, cô chỉ kịp giơ cánh tay lên chắn mặt !
“A——”
Một cơn đau khó thể diễn tả, như thể bàn là nung đỏ xuyên qua truyền đến từ cánh tay!
Hạ Ninh Vi mắt tối sầm , ngất .
Lúc tỉnh nữa là ở trong phòng bệnh đơn của bệnh viện quân khu.
Cô mở mắt , thấy cánh tay trái quấn đầy băng gạc của , bên ngoài cửa vọng tiếng chuyện thấp thoáng.
“Đại Xuyên, em thực sự cố ý. Lúc đó em xin tiểu thư Hạ nhưng cô chịu tha , trong lúc chúng em tranh chấp cô vô ý va em, hóa chất tay em mới...”
“Đừng lo lắng. Không thương ở mặt, vết sẹo tay dùng loại t.h.u.ố.c nhất sẽ nhanh chóng biến mất thôi. Ninh Vi sẽ trách em .”
“ tính cách của cô ... sẽ chịu để yên .”
“Có ở đây ,” Thẩm Đại Xuyên , “Dù thế nào nữa, sẽ để em thương.”
Hạ Ninh Vi giường bệnh những lời , chỉ cảm thấy trái tim như một bàn tay lạnh lẽo bóp nghẹt, đau đến mức thở nổi.
Sẽ truy cứu? Sẽ để cô thương?
Vậy còn cô thì ? Cô suýt chút nữa hủy dung !
“Rầm——!”
Một tiếng động lớn của kính vỡ làm gián đoạn cuộc trò chuyện ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/chiem-huu-cung-vo-dung/chuong-7.html.]
Rất nhanh đó, cửa phòng bệnh đẩy , Thẩm Đại Xuyên và Chu Thanh Yểu bước .
Thẩm Đại Xuyên thấy Hạ Ninh Vi tỉnh, đang họ bằng ánh mắt lạnh lùng, nhíu mày, Chu Thanh Yểu trốn lưng , vành mắt đỏ hoe như một con thỏ nhỏ hoảng sợ.
“Ninh Vi, em tỉnh ?” Thẩm Đại Xuyên tới bên giường, “Cảm thấy thế nào? Tay còn đau ?”
Hạ Ninh Vi thèm để ý đến , chỉ chằm chằm Chu Thanh Yểu.
Chu Thanh Yểu rụt vai , lùi sâu lưng Thẩm Đại Xuyên, Thẩm Đại Xuyên vỗ vai cô như để trấn an, đó về phía Hạ Ninh Vi: “Ninh Vi, Thanh Yểu cố ý . Cô cũng dọa sợ , hối hận. Chuyện ...”
“Thẩm Đại Xuyên.” Hạ Ninh Vi ngắt lời , giọng khàn đặc, “Anh axit tạt sẽ hậu quả gì ? Chẳng là nghiêm túc chấp pháp nhất ? Chắc cũng hành vi của cô vi phạm hình pháp, lao động cải tạo chứ.”
Chân mày Thẩm Đại Xuyên càng nhíu chặt hơn: “Ninh Vi, chuyện chúng thể hòa giải riêng. Thân thể Thanh Yểu , chịu nổi lao động cải tạo ...”
“Hòa giải riêng?” Hạ Ninh Vi như thấy chuyện gì nực lắm, “Cũng thôi.”
“Nguyên tắc của từ đến nay là gậy ông đập lưng ông, mắt đền mắt. Điều kiện hòa giải đơn giản...”
Cô chỉ tay Chu Thanh Yểu, “Cô, cũng để tạt axit một . Tạt tay cô! Tạt xong, chuyện coi như xóa bỏ.”
Chu Thanh Yểu lập tức sợ đến mặt cắt còn giọt máu, ôm chặt lấy cánh tay Thẩm Đại Xuyên.
Ánh mắt Hạ Ninh Vi lạnh lẽo: “Sao thế? Không dám? Lúc cô tạt chẳng hả hê lắm ?”
“Tôi... cố ý...” Chu Thanh Yểu như hoa lê đái vũ.
“Có cố ý , chính cô tự rõ.” Hạ Ninh Vi lấy từ tủ bên cạnh một lọ axit, cô rút nút bần, về phía Chu Thanh Yểu, “Lại đây, chính cô tự chọn , là để tạt, là chấp nhận quân pháp xử lý, lao động cải tạo?”
Chu Thanh Yểu sợ đến mức cả phát run, đưa mắt cầu cứu Thẩm Đại Xuyên.
Anh hít sâu một , tiến lên một bước, chắn mặt Chu Thanh Yểu.
“Thẩm Đại Xuyên, tránh .” Giọng Hạ Ninh Vi lạnh thấu xương.
Thẩm Đại Xuyên nhúc nhích, chỉ Hạ Ninh Vi, ánh mắt phức tạp: “Ninh Vi, đủ đấy.”
“Tôi là, tránh !”
Chu Thanh Yểu trốn lưng Thẩm Đại Xuyên, cái lọ trong tay Hạ Ninh Vi, ánh mắt lóe lên, bỗng nhiên như hạ quyết tâm, cô run giọng : “Được... tiểu thư Hạ, nếu làm thể khiến cô nguôi giận... ... để cô tạt...”
Cô chậm rãi từ lưng Thẩm Đại Xuyên bước , đưa bàn tay trái của tới, nhắm mắt , làm vẻ sẵn sàng chịu c.h.ế.t.
Hạ Ninh Vi giơ chiếc lọ lên.