Ngân Hồ xong, liền chớp mắt Hoắc Thần Ngạo, chờ xem sẽ phản ứng thế nào.
Cô mong rộng lượng một chút, đừng chấp nhặt với cô nữa, kết quả đầu , như cô, đáp một câu, "Làm em ý nghĩa gì? Tôi thiếu em!"
Ngân Hồ khó hiểu nhíu mày, " hôm đó làm em với ?"
"Hôm đó cô cũng cô là les ?" Hoắc Thần Ngạo hỏi ngược , "Cô thể tùy tiện dối, tại thể đổi suy nghĩ đây?"
Ngân Hồ nên lời.
Giản Ngô với cô , khi hai họ ngoài xe bàn bạc đối sách, Hoắc Thần Ngạo trói trong xe ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hết tất cả lời của họ, tự nhiên lời les của cô là dối.
Im lặng một lúc, cô vô cùng thất vọng , "Vậy Hoắc giải quyết thế nào? Anh đến nỗi đưa tù chứ? Dù chúng cũng chút quan hệ họ hàng, mặt sư cũng mặt Phật chứ?"
"Quan hệ họ hàng?" Hoắc Thần Ngạo cợt nhướng mày, "Sao , và cô còn quan hệ họ hàng?"
Ngân Hồ đương nhiên , "Hai tầng quan hệ lận! Từ phía căn cứ tận thế, là sư tỷ của Hoắc Tịch Khiêm, coi như là trai , từ phía Hắc Xà, là bạn của chồng cô , cũng coi như là em gái chứ?"
Hoắc Thần Ngạo trực tiếp lời của cô chọc , nhưng khi xong, liếc cô một cái lạnh lùng, "Bám víu họ hàng cũng vô ích!"
Ngân Hồ cũng mất kiên nhẫn, "Vậy rốt cuộc thế nào?"
Hoắc Thần Ngạo dừng một chút, đó từng chữ rõ ràng , "Tôi thấy đề nghị của Hắc Xà tồi."
"Đề nghị gì?" Ngân Hồ khó hiểu hỏi.
"Nghĩ kỹ xem, đêm qua hai các cô ngoài xe bàn bạc thế nào?" Hoắc Thần Ngạo , "Lúc đó nếu nửa mê nửa tỉnh lời nào, với cô , đề nghị đó tồi."
Ngân Hồ nhíu mày suy nghĩ, khi nhớ đến đề nghị của Hắc Xà bảo cô sinh con trai cho Hoắc Thần Ngạo, cô kinh ngạc trợn tròn mắt, "Hoắc Thần Ngạo, cũng sinh con trai cho ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/chet-tiet-than-phan-co-nhieu-the-anh-treu-lam-gi-gian-ngo-pho-tu-giam-xnji/chuong-729-sinh-con-trai-de-me-duoc-quy.html.]
"Ừm," Hoắc Thần Ngạo đáp, "Sinh cho một đứa con trai, cô sẽ quý con sang, thì thể tha thứ cho hành vi bạo lực cô thực hiện với đêm qua, nếu thể thuyết phục bản nuốt trôi sự ấm ức ."
Ngân Hồ dám tin những gì thấy, ngây vài giây, hỏi, "Anh nghiêm túc chứ?“Nghiêm túc đấy,” Hoắc Thần Ngạo gật đầu, “Không em cũng sinh một cô con gái để bà ngoại em thừa kế ? Anh cũng thể hợp tác với em sinh một cô con gái, con trai thừa kế tài sản nhà họ Hoắc, con gái thừa kế tài sản nhà họ Mộc của em, hảo.”
“Không ,” Ngân Hồ cảm thấy như đang mơ, “Chắc nhiều phụ nữ sinh con cho , tại chọn em?”
Cô nghĩ Hoắc Thần Ngạo sẽ vì cô xinh và tài năng, ngờ Hoắc Thần Ngạo , “Nếu thì trận đòn của chẳng là chịu oan ?”
Ngân Hồ lập tức câm nín.
Chỉ vì chịu oan trận đòn mà sinh một cặp con trai con gái với cô?
Nghĩ thế nào thì quyết định cũng ngốc nghếch ?
Đây là chỉ IQ mà tổng giám đốc tập đoàn Hoắc Thị nên ?
Không chứ, đây cô từng tổng giám đốc tập đoàn Hoắc Thị minh thần võ, thể đưa quyết định nCố ngốc như .
Ngay khi cô đang băn khoăn hiểu, trán cô gõ một cái, đó giọng của Hoắc Thần Ngạo vang lên, “Ngẩn gì ? Chẳng lẽ em ?”
Ngân Hồ lập tức lấy tinh thần, đó dùng ánh mắt dò xét Hoắc Thần Ngạo một lúc.
Sau đó cô như ma xui quỷ khiến mà , “Cũng là , dù cũng tìm một đàn ông để sinh thừa kế, tìm một đàn ông như để sinh, cũng coi như tìm công cụ sinh sản hảo nhất .”
Hoắc Thần Ngạo khỏi giật giật khóe môi, cô coi là công cụ sinh sản?
Ngân Hồ dường như hề để ý đến cảm xúc của , tiếp tục , “Với trí tuệ siêu phàm của em, kết hợp với vẻ nghiêng nước nghiêng thành của , đứa con gái sinh nhất định sẽ thông minh xinh , bà ngoại chắc chắn sẽ thích!”
Nói đến đây, Ngân Hồ phấn khích vỗ tay, với Hoắc Thần Ngạo, “Được thôi, thì sinh! Anh , sinh thế nào?”