Thanh nhận lấy chiếc túi, mở xem qua một lúc, vẻ mặt lộ rõ sự hài lòng. Anh ngẩng đầu trao đổi vài câu với Bạch Minh, xách theo chiếc túi, thong thả bước trong khuôn viên công viên giải trí.
Bạch Giản tức giận đến mức trong văn phòng như một con thú nhốt trong lồng.
Vài phút , tiếng gõ cửa vang lên đều đều. Bạch Giản trở về chỗ , cố gắng kìm nén cơn giận đang sục sôi: "Vào ."
Thanh đẩy cửa bước , tay vẫn xách theo chiếc túi quen thuộc.
Bạch Giản giữ vẻ mặt nghiêm nghị, cố tỏ quan tâm: "Có chuyện gì ?"
Thanh tiến gần, lấy từ trong túi một chiếc hộp và đẩy về phía Bạch Giản: "Thưa Trưởng Đội Vệ Binh, món để ăn ạ."
Bạch Giản: "..."
Cậu đang cố tình chọc tức đấy ?
Thấy Bạch Giản phản ứng gì, Thanh đẩy chiếc hộp về phía một chút nữa: "Thưa Trưởng Đội Vệ Binh, món ngon lắm ạ."
Bạch Giản mặt , dứt khoát từ chối: "Tôi ăn, mang ."
Cho dù là Bạch Giản, hôm nay c.h.ế.t gục tại đây, nhảy từ sân thượng công viên giải trí xuống đất, thì cũng nhất quyết bao giờ nếm thử dù chỉ một miếng đồ ăn của cái tiệm ăn vặt c.h.ế.t tiệt bên cạnh!
Đôi mày thanh tú của Thanh khẽ nhíu , trong ánh mắt ánh lên sự khó hiểu, hoang mang.
Một món ăn ngon lành đến , tại Trưởng Đội Vệ Binh từ chối cơ chứ?
Trưởng Đội Vệ Binh quả thực kỳ quặc.
Thảo nào trong công viên giải trí đều xa lánh, cô lập Trưởng Đội Vệ Binh. Ngay cả khi ăn ở tiệm ăn vặt, họ cũng chẳng bao giờ rủ rê cùng.
Bạch Giản còn định buông thêm vài lời cay nghiệt để khẳng định sự kiên định của , nhưng Thanh nhanh tay mở nắp hộp thức ăn .
Hương thơm ngào ngạt, quyến rũ của món mì thịt bò xộc thẳng mũi, như thể trang một cái móc nhỏ, cứ thế len lỏi, lôi cuốn khứu giác của Bạch Giản.
Đôi mắt thon dài của Bạch Giản mở to hết cỡ, chằm chằm bát mì thịt bò bốc khói nghi ngút, mất vài giây mới định thần , lời bỗng trở nên lộn xộn, ấp úng: "Tôi... ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-94.html.]
Thanh khẽ gật đầu, quả quyết: "Ngon lắm ạ."
Giao bát mì xong, Thanh thêm lời nào, bước , trở về văn phòng của để chuẩn thưởng thức món ngon.
Trong chiếc túi mà Thanh mang theo còn những món điểm tâm mới toanh của tiệm ăn vặt do Bạch Minh gửi tặng: bánh su kem bơ và pudding bơ cà phê. Nghe tên thôi thấy thèm thuồng , làm thể nỡ lòng chia sẻ chúng cho Trưởng Đội Vệ Binh cơ chứ.
Trong văn phòng giờ chỉ còn một Bạch Giản. Sống lưng căng cứng, ánh mắt thể nào cưỡng sự hấp dẫn của bát mì thịt bò đặt bàn.
Đây là món ăn của tiệm ăn vặt đó ?
Nó vẫn còn nóng hổi, và tỏa một mùi hương vô cùng đặc biệt.
Hoàn khác biệt với những món ăn tạo bằng ảo thuật.
Tại đây từng ai kể cho về những điều ?
Bạch Giản dường như quên mất một sự thật rằng, thái độ chán ghét, ác cảm của đối với tiệm ăn vặt bao giờ che giấu.
Lần đầu tiên sai nhóm ba Phao Phao đến gây rối, khi trở về họ báo cáo về hương vị tuyệt hảo của những món ăn tại tiệm, nhưng chẳng mảy may bận tâm.
Lần thứ hai, phái Bạch Lộc và Bạch Hà đến đó. Hai bọn họ vốn dĩ thông minh, nhạy bén. Chắc chắn họ phát hiện những điều đặc biệt của tiệm ăn vặt, nhưng chọn cách giữ im lặng, báo cáo cho .
Về , khi thêm vài nhân viên của công viên giải trí nộp đơn từ chức để sang làm việc tại tiệm ăn vặt, nỗi uất hận của đối với cửa hàng càng thêm sâu sắc. Kể từ đó, một ai dám hé răng nhắc đến hai chữ "tiệm ăn vặt" mặt nữa.
Cho đến khi Thanh xuất hiện.
Trưởng Đội Vệ Binh trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm vô cùng giằng xé. Mãi cho đến khi làn khói bốc lên từ bát mì sắp tan biến , mới rụt rè vươn tay cầm lấy đôi đũa.
Ừ thì, chỉ nếm thử một miếng nhỏ thôi.
Chỉ một miếng duy nhất thôi.
Sau khi nếm thử bát mì thịt bò buổi sáng, Bạch Giản trải qua một ngày dài với tâm trạng bồn chồn, yên.
Sợi mì dai ngon, trơn tuột, bao bọc bởi một lớp nước hầm xương đậm đà, óng ánh sắc đỏ của sa tế. Khi húp một ngụm, hương vị cay nồng, đậm đà bùng nổ trong khoang miệng. Cùng với đó là những miếng thịt bò với tỷ lệ nạc mỡ hảo, hầm nhừ vặn. Phần thịt nạc mềm mại nhưng hề khô xác, phần gân thì dai giòn sần sật, béo ngậy nhưng hề gây cảm giác ngán ngẩm. Từng miếng thịt tan chảy nơi đầu lưỡi, mang đến một hương vị thơm ngon, quyến rũ khó cưỡng.