Trong mắt Tina lóe lên tia sáng rực rỡ: "Cô chủ tiệm giỏi quá! Biến hình thật sự vỡ nữa !"
Ánh mắt Field dán chặt móng vuốt của Tina. Trên những đầu ngón tay hiện rõ những hoa văn ngọn lửa đan xen giữa hai màu vàng kim và đỏ thẫm. Những đường viền sáng nhạt chập chờn lúc tỏ lúc mờ, tôn lên vẻ rực rỡ lóa mắt khi cùng phần móng màu đen. Quả thực là lộng lẫy khí thế ngút trời.
"Hay là cũng làm một bộ nhỉ?" Field buột miệng. Vừa dứt lời, thấy Tina đang mím chặt môi, ả dường như mới nhận lỡ mồm nên ngượng nghịu, nhưng sự cám dỗ quả thực thể chối từ.
Lộ Dao tỏ mấy ngạc nhiên chuyện , cô bình thản hỏi: "Phu nhân ưng ý mẫu nào ?"
Một khi quyết định làm móng, Field còn chút e ngại nào nữa. Cô ả lôi thẳng một chiếc rương báu , đẩy tới mặt Lộ Dao: "Bộ móng châu báu rực lửa. Ta yêu cầu cô dùng hết bộ đá quý trong rương ."
Ả xem qua bộ móng của Tina. Khi giữ hình dạng con thì trông khá tinh tế, nhưng lúc hóa thành vuốt rồng thì đá quý dán lên lèo tèo quá, đủ lộng lẫy, hào nhoáng. Gu thẩm mỹ của Field thiên về sự truyền thống hơn. So với sự tinh tế, cầu kỳ của những thiết kế hiện đại, ả chuộng kiểu đắp trang sức lên thành đống một cách thô bạo. Càng sáng lấp lánh, càng phô trương thì ả mới càng mãn nhãn.
Lộ Dao túm lấy hai bên thành rương định trút hết chỗ đá quý , nhưng nhận nó nặng trĩu, nâng nổi. Cô đành bật dậy định nhấc nó lên nhưng cũng bó tay: "... Đống đá quý nặng quá."
Field tỉnh bơ: "Ta đào tận sâu dung nham mới lấy những viên Sóng Hi Hồng Tinh đấy. Chúng chứa đầy ma lực hệ Hỏa đậm đặc. Cái hộp tính tới năm trăm cân , nặng lắm ?"
Lộ Dao: "..."
Chưa tới năm trăm cân... Dán một cục nặng chừng lên mấy cái móng vuốt thật ? Bọn rồng rốt cuộc cố chấp với sự lấp lánh đến mức nào trời?
Lộ Dao đành gào thét trong lòng, phóng bùa chú "Làm nhẹ" lên đống Sóng Hi Hồng Tinh khi bắt tay công việc.
Bốn tiếng đồng hồ , Field dẫn Tina rời . Trên đường bay về hang, ánh mắt Tina cứ thi thoảng lén lút liếc móng vuốt của Field. Trên những đầu ngón tay đen nhánh của mẫu , những viên Sóng Hi Hồng Tinh đỏ rực xen kẽ cùng những viên ngọc trai tròn trịa to bự. Những đường hoa văn vàng kim tựa hồ như những dòng suối đang róc rách chảy giữa các kẽ hở của những viên ngọc quý. Khi khẽ đung đưa móng vuốt, những hoa văn giống hệt như một dòng suối vàng kim đang róc rách tuôn trào, những mảng sáng tối đan xen phản chiếu thứ ánh sáng chói lòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-177.html.]
Điều khiến rồng lửa nhỏ phát hờn hơn cả là vết bạc mờ đọng đầu mũi vuốt nhọn hoắt của Field. Khi Field giữ nguyên hình dáng con , đầu ngón tay chỉ là một viền bạc mảnh mai, mờ nhạt đến mức gần như vô hình. khi ả hóa thành cự long, vệt bạc tựa như vì ngưng tụ nơi chót vót móng vuốt, tỏa sáng lấp lánh với hình chữ thập.
Dọc đường bay, thi thoảng Field vờ lơ đãng ngắm móng vuốt của . Ả thích nhất vệt sáng lấp lánh như vì chóp mũi . Chỉ một chút chấm phá ngay móng vuốt, lấn át hào quang của đám Sóng Hi Hồng Tinh, điểm tô thêm vài phần độc đáo, phá cách.
Nhìn mẫu phơi phới như , Tina chợt nhớ đến tấm thông báo dán tiệm nail, một ý nghĩ chợt nảy nở râm ran trong lòng.
Bầu trời thị trấn Lục Bảo Thạch trong xanh quang đãng. Cự long màu xanh lơ Dominic và cự long màu tím Amos chạm trán trung.
Amos cất lời: "Dạo em đụng mặt ghê."
Dominic, vẫn giữ bộ mặt rồng uy nghi, nghiêm túc đáp: "Sắp tới ở phía Nam mấy ngọn núi lửa chuẩn phun trào. Ta định kiếm chút Sóng Hi Hồng Tinh."
Amos tỏ vẻ ngạc nhiên. Tên Dominic thế mà chịu chủ động khai báo tung tích cơ đấy. Anh : "Hồ Thúy Y sắp đóng băng . Ta cũng đang tính xuống đáy hồ mò chút đá ngũ sắc."
Hai con cự long năng thì rào đón , hàn huyên vài ba câu đường ai nấy .
Nửa canh giờ , Dominic hướng thẳng về phương Nam, Amos thì trực chỉ Hồ Thúy Y, mà hai ông tướng chạm trán ngay cửa tiệm nail ở thị trấn Lục Bảo Thạch.
Amos: "..."
Dominic: "..."
Ở quảng trường đài phun nước, hai nữ sinh mặc đồng phục Học viện Ma pháp bước khỏi trận pháp truyền tống. Cô nữ sinh tóc vàng kim giữa quảng trường, đưa mắt quanh quất: "Audrey, chắc là cửa hàng đó ở thị trấn nhỏ chứ?"
Audrey gật đầu cái rụp: "Chị họ tớ bảo ở Lục Bảo Thạch mà, hướng Đông —— hướng Đông là đằng ! Đi thôi, tớ hình như thấy cái cửa tiệm đó ."