Gã đàn ông lùn tịt, gầy nhom vẻ mặt lấm lét láo liên lên tiếng : "Hôm nay sáu bảy đứa ranh con vác nguyên mấy sọt tài báu cái cửa tiệm đó, cả thị trấn ai cũng thấy. Chỉ cần cướp đống tiền đó thôi là đủ cho em tiêu d.a.o sung sướng cả đời ."
Tên đại hán cao to lực lưỡng, mặt đầy râu ria xồm xoàm hùa theo: "Con mụ chủ tiệm nail đó bình thường liễu yếu đào tơ, chẳng chút ma pháp nào, mà dám khoa trương tiền của như thế. Phải cho ả một bài học."
Một gã thanh niên cao gầy dè dặt lên tiếng: " mà đêm qua chúng tới đó mà, cánh cửa tiệm đó chẳng giở trò quỷ quái gì, làm cách nào cũng mở ."
Một kẻ khác chen : "Tôi thấy chuyện gì đó . Đám ranh con mang tài báu tới đó, cả cái cửa tiệm đều khả nghi. Người bình thường làm gì ai khoa trương lộ liễu thế? Khéo là cạm bẫy gì đó cũng nên."
Tên đại hán râu xồm đập mạnh tay xuống bàn, giọng cũng cao lên vài phần: "Chẳng qua chỉ là mấy đứa tiểu thiếu gia, tiểu thiên kim con nhà giàu sự đời, dám mang theo ngần tiền rêu rao khắp nơi, còn chẳng thèm dẫn theo hộ vệ. Chỉ thiếu nước hẳn hai chữ 'dê béo' lên trán nữa thôi. Đống tiền và châu báu đó là đồ giả. Chúng cướp thì kẻ khác cũng nẫng tay mất. Mày tham gia thì cút cho khuất mắt tao, đừng ở đây làm phí rượu của ông."
Tên thanh niên gã đại hán râu xồm dọa cho xanh mặt, dám ho he lên.
Hắn thừa nếu giờ mà dám bỏ , chắc chắn sẽ trả thù ngay lập tức, nên đành cúi đầu xin tha.
Bọn chúng cử theo dõi, ghi chép thời gian đóng cửa của tiệm nail mấy ngày nay.
Thường thì nếu khách, đến sẩm tối là cửa tiệm sẽ đóng.
Những lúc trong tiệm ai, cánh cửa đó dù làm cách nào cũng thể mở từ bên ngoài .
Đám đạo tặc bàn bạc với , quyết định sẽ hành động buổi chiều, ngay lúc tiệm nail chuẩn đóng cửa.
Lúc đó đường vắng tanh vắng ngắt, cứ xông thẳng tiệm, khống chế bà chủ và đám ranh con , cướp sạch tài báu tẩu thoát.
Bàn bạc xong xuôi, bọn chúng dường như mường tượng cảnh cướp bóc thành công, ôm một đống của cải kết xù ăn chơi trác táng trong tương lai, liền cùng nâng bát rượu lên ha hả.
Tại tiệm nail, Lộ Dao thành xong bộ móng cho con rồng thứ hai. Cô đang vươn vai, vặn vẹo bả vai mỏi nhừ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/cam-nang-kinh-doanh-pho-mua-sam-di-gioi/chuong-145.html.]
【 Đã tiếp đón thành công năm vị khách, tiến độ thu thập sách tranh đạt 4, Tiệm nail Lộ Dao thăng cấp thành cửa hàng một . Phần thưởng: 100 điểm nhân khí, công thức 1 của keo dán đá quý chuyên dụng dành cho cự long, 1 giọt ánh sáng tinh tú. 】
【 Bạn nhiệm vụ mới! Tiếp đón 20 vị khách. Phần thưởng: 500 điểm nhân khí, công thức 2 của keo dán đá quý chuyên dụng dành cho cự long, 3 giọt ánh sáng tinh tú! 】
Lộ Dao sững . Hóa keo dán cũng công thức thật, mà "ánh sáng tinh tú" là cái quái gì ?
Lại còn chỉ một giọt, phần thưởng cũng quá keo kiệt .
Lộ Dao đang tò mò vô cùng, nhưng con rồng thứ ba ngay ngắn chỗ, ánh mắt tràn đầy mong đợi cô chằm chằm.
Thôi bỏ , làm xong việc , phần thưởng cứ để tối đóng cửa từ từ nghiên cứu cũng muộn.
Con rồng thứ ba cũng là một con hồng long, nhưng là một thiếu niên.
Mái tóc ngắn màu đỏ rực xõa dài đến tai, khoe cặp răng nanh nhọn hoắt, lúc lên trông dễ thương.
Cậu nhóc trút cả một túi đá quý màu đen bàn, yêu cầu Lộ Dao thiết kế cho một bộ móng ngầu chất.
Lộ Dao phác họa một bản nháp lên giấy, chú hồng long nhỏ xem xong liền gật đầu hài lòng.
Cô bắt đầu dũa móng cho , sơn lớp nền, vẽ họa tiết. Giờ chỉ còn thiếu bước kết thúc cuối cùng thì đột nhiên cửa tiệm đẩy bật . Một đám tráng hán tay lăm lăm đủ loại vũ khí xông thẳng trong.
Hơn chục gã đàn ông trưởng thành chỉ trong chớp mắt chiếm cứ bộ tiệm nail, dồn Lộ Dao và đám thiếu niên thiếu nữ một góc. Tên cầm đầu vung vẩy thanh đao tay, lớn tiếng đe dọa: "Tất cả im! Giao hết tài báu đây thì bọn tao sẽ tha mạng cho!"
Đây là đầu tiên Lộ Dao đối mặt với tình huống nhường . Không ngờ giữa thanh thiên bạch nhật mà cũng kẻ dám xông nhà cướp bóc. Đứa nào đứa nấy lăm lăm vũ khí lạnh trong tay, bộ dạng như thể hề e sợ bất cứ thế lực nào.
Cô giật phân tâm, tay run lên một chút. Chú hồng long đang làm dở bộ móng lập tức căng thẳng, ngoắt đầu quát lớn: "Các ngươi làm cô sợ đấy!"
Bọn đạo tặc vẫn ý thức mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Bọn chúng chỉ coi chú hồng long là một vị thiếu gia sống trong nhung lụa. Đinh ninh rằng đám ranh con và bà chủ trong tầm kiểm soát của , tên cầm đầu ngửa cổ lớn: "Ha ha ha ha ha, tụi bay thấy gì ? Tiểu thiếu gia nổi giận kìa, lát nữa đừng mà nương tay với nó nhé."