Ba tiếng .
Sau khi Khương Khả Hinh lên, Phó Tu Viễn xúc động g.i.ế.c . bản năng cơ thể khiến cách nào kháng cự.
Hắn nghiến răng kéo Khương Khả Hinh xuống giường, trút bỏ lửa nóng trong . Khương Khả Hinh hưng phấn hét lên rên rỉ, trong phòng tràn ngập âm thanh phóng túng.
Cứ như qua bao lâu. Cửa phòng đột nhiên đẩy .
"Các đang làm gì thế?!"
Giọng chói tai của Thôi Lệ vang lên, sắc mặt khó coi hai . Sau lưng bà là nhiều , đối tác của Khương thị, cũng nhân viên Khương thị, còn nhân viên phục vụ khu nghỉ dưỡng.
Mọi đều kinh ngạc họ. Truyền thông thì mắt sáng rực chụp ảnh.
Phó Tu Viễn đầu gặp tình huống , cả ngây dại. Hắn vội vàng kéo chăn che và Khương Khả Hinh: "Mẹ, chuyện là ?"
"Con còn mặt mũi hỏi là ?"
Thôi Lệ hùng hổ , giơ tay tát cho một cái: "Không con cho bảo là con xảy chuyện, bảo đến cứu con ? Kết quả, đây là chuyện con đấy ?!"
Thôi Lệ sắp chọc tức c.h.ế.t ! Bà nhận tin của nhân viên phục vụ, vội vội vàng vàng dẫn chạy tới, kết quả và Khương Khả Hinh đang giường thế !
Phó Tu Viễn mù mờ: "Mẹ rốt cuộc đang gì ?"
Hắn cho gọi Thôi Lệ tới.
Lúc , Khương Khả Hinh từ trong chăn chui , tít mắt : "Dì dì đến đúng lúc lắm, tin báo cho dì, con sắp đính hôn với Tu Viễn !"
"Con thật ?"
Từ Miểu đến cửa thấy câu , lao vọt tới, vui mừng Khương Khả Hinh.
Khương Khả Hinh e thẹn : "Đương nhiên là thật , Tu Viễn mới chính miệng đồng ý với con."
"Cô láo!"
Phó Tu Viễn c.h.ử.i thề một câu, lông mày nhíu chặt: "Tôi từng câu đó, đừng ở đây hươu vượn!"
Khương Khả Hinh tỏ vẻ tủi : "Anh Tu Viễn, lấy xác em , chẳng lẽ định chịu trách nhiệm với em ? Vừa nãy còn gọi em là tiểu yêu tinh mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ca-nha-cuoi-co-ga-thang-ngheo-khong-ngo-ty-phu-den-don-dau-khuong-thanh-y-luc-canh-sam/chuong-193-cho-can-cho.html.]
Cô , cố ý kéo chăn xuống một chút, vai là vết c.ắ.n do Phó Tu Viễn để .
Truyền thông ở cửa điên cuồng chụp ảnh. Thôi Lệ vội vàng ngăn cản truyền thông: "Không chụp!"
"Có gì mà chụp chứ?" Khương Khả Hinh mật dán Phó Tu Viễn, nũng nịu : "Dì , con sắp là con dâu của dì , khéo nhân cơ hội tuyên truyền một chút."
Thôi Lệ tức sắp thổ huyết ! Người phụ nữ đắn thế mà cũng làm con dâu bà ? là mơ!
Bà lạnh lùng : "Con trai , nó từng đính hôn với cô, cô Khương, xin hãy tự trọng!"
Từ Miểu liền vui: "Bà ý gì? Con trai bà bắt nạt con gái thành thế , nhất định chịu trách nhiệm!"
Thôi Lệ khẩy: "Thế cũng gọi là bắt nạt? Tôi thấy con gái bà hưởng thụ lắm mà! Ngủ một giấc liền nhà chúng chịu trách nhiệm, bà tưởng con gái bà là vàng ngọc gì chắc? Nực !"
"Bà!"
Từ Miểu tức giậm chân, liều mạng hiệu cho Khương Khả Hinh: "Khả Hinh con một câu ! Có Phó Tu Viễn ép buộc con !"
Phó Tu Viễn coi như hiểu, cái nhà định nhân cơ hội ăn vạ .
Hắn lạnh một tiếng: "Bà Khương, bà e là rõ tình hình, là con gái bà bỏ t.h.u.ố.c , chủ động leo lên giường ."
"Hay lắm! Hóa là con hồ ly tinh tính kế Tu Viễn nhà chúng !"
Thôi Lệ nổi trận lôi đình, xông lên túm tóc Khương Khả Hinh, tát bôm bốp mặt cô : "Tao cho mày quyến rũ! Cho mày lẳng lơ! Hôm nay tao sẽ lột da con hồ ly tinh nhà mày!"
"Á! Đau quá, hu hu hu..."
Mặt Khương Khả Hinh đ.á.n.h sưng vù, hơn nửa lộ ngoài, tủi rơi nước mắt.
"Dừng tay!"
Từ Miểu đau lòng xông lên che chắn cho con gái, phẫn nộ trừng mắt Thôi Lệ: "Con trai bà gì bà tin cái đó ? Khả Hinh nhà đơn thuần lương thiện, mới loại đó! Tuyệt đối là Phó Tu Viễn ép buộc nó!"
Thôi Lệ lạnh: "Đừng con gái bà như đóa bạch liên hoa! Năm xưa Khương Khả Hinh nhân lúc Khương Thanh Y nước ngoài, cả ngày nghĩ cách quyến rũ Tu Viễn, chuyện là do bà chỉ đạo đúng ? Từ Miểu, , bà tưởng thật sự ai chuyện ? Đào góc tường của cháu gái ruột , mặt mũi bà để ?"
"Cứ như nhà các , còn làm thông gia với ? Cũng đái một bãi soi gương xem xứng ! Tôi phi!"
Miệng Thôi Lệ như s.ú.n.g máy, b.ắ.n liên thanh c.h.ử.i ngừng, cuối cùng nhổ toẹt bãi nước bọt mặt Từ Miểu.