Khả năng tự chủ và lý trí bình tĩnh mà Sở Hi từng tự hào, từ khi gặp Tô Uyển, thường xuyên phá vỡ.
Sở Hi rõ ràng, một khi chính thật sự chạm cô, tuyệt đối…… sẽ chỉ dừng ở một cái chạm nhẹ như .
Lòng tham của con đối với sự yêu thích, chính là vô đáy như thế.
Sở Hi khẽ thở dài một tiếng. Cách một cách cuối cùng, đầu ngón tay hư ảo phác họa theo đường nét khuôn mặt Tô Uyển, dừng đôi môi cô.
Môi của cô, qua thật mềm mại.
Hẳn là sẽ ngọt.
Nghĩ như , đầu ngón tay luyến tiếc rời .
Rõ ràng chính làm cái gì, Sở Hi nhắm hai mắt , cưỡng ép bản đem điểm chú ý dừng ở môi Tô Uyển nữa.
"Cô đồng ý với mày ."
Câu giống như đang tự an ủi chính . Sự toan tính của thương nhân trỗi dậy, đang suy nghĩ làm thế nào mới thể thật sự nếm vị ngọt một cách danh chính ngôn thuận.
Lý trí gắt gao khống chế d.ụ.c vọng, Sở Hi cái gì cũng làm, chỉ im lặng xuống sàn nhà.
Cuộn tròn thể, Sở Hi dựa bên chân Tô Uyển.
Giống như con ác long đang bảo vệ kho báu, cố chấp canh giữ biên giới thuộc về chính , dám vượt rào, cũng cho phép bất luận kẻ nào tới gần.
*
"Đây đúng là si hán hàng thật giá thật a, chỉ thèm thuồng, thế nhưng cái gì cũng làm." Hệ thống chậc chậc lấy làm lạ.
Sáng sớm hôm , Sở Hi chủ động rời khỏi phòng Tô Uyển.
Không để bất cứ dấu vết nào.
Nếu Hệ thống theo dõi theo thời gian thực cả đêm, chuyện Sở Hi nửa đêm lẻn phòng, Tô Uyển vĩnh viễn cũng sẽ phát hiện .
"Giống hệt một chú cún con, ghé bên chân cô ngủ một đêm."
Hệ thống cảm thán: [Nhìn xác thật si tình.]
[Cũng Nguyễn Tư Tư nghĩ cái gì, cũng thấy cô đáng sợ như a……]
Cái gọi là giam cầm, kỳ thật là sự ngây thơ của chú cún con bò sàn ngủ một đêm để canh gác.
Ở một bên khác.
Nguyễn Tư Tư đang phát điên.
Lần ở Vịnh Nhất Hào, Phương Vĩ Cương thế nhưng trộm lưu ảnh chụp của cô !
Tên béo đáng c.h.ế.t !
Không chỉ bất kỳ tinh thần khế ước nào, thậm chí còn đem ảnh chụp của cô bán cho nhà sản xuất khác……
Nguyền rủa một vạn .
Nguyễn Tư Tư rõ ràng, chính căn bản đường lui.
Trong một khoảnh khắc, Nguyễn Tư Tư đột nhiên nhớ tới lời Sở Hi từng với cô ở kiếp : "Nguyễn Tư Tư, cô chính là kẻ ngu ngốc nhất đời ."
"Người bạn qua mạng mà cô tiếp xúc, điều tra xong , tất cả thông tin cung cấp cho cô đều là giả."
"Cô thật sự cho rằng là đạo diễn ?"
.
Lúc cô thật sự quen một đạo diễn, kẻ tự xưng đề cử phim truyện xuất sắc nhất tại liên hoan phim hải ngoại.
Đối phương vẫn luôn cổ vũ cô thoát ly khỏi Sở Hi, thậm chí còn tìm cho cô một công ty quản lý thích hợp để ký hợp đồng.
Ngày cô định cửa, chính là Sở Hi.
Hắn nhốt cô ở trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/benh-kieu-nam-chu-thuc-su-co-benh-nu-chu-ghet-bo-de-cho-ta-toi/chuong-37-si-han-va-ke-dien.html.]
Đó là cơ hội cuối cùng để cô niết bàn trùng sinh, nhưng Sở Hi cường ngạnh cắt đứt thiết điện tử, buộc cô cắt đứt liên lạc với thế giới.
"Là ép ……"
Nguyễn Tư Tư c.ắ.n môi, mạnh mẽ xây dựng phòng tuyến tâm lý cho bản : "Là khống chế , chính là một kẻ điên."
Không ai nguyện ý ở bên cạnh một kẻ điên cả.
Nghĩ như , cho đến khi Nguyễn Tư Tư thấy bản ghi hình phòng livestream của Tô Uyển.
"Cảm ơn trai Sở Hi thưởng 10 tòa Lâu đài mộng ảo ~"
"Chúc phúc trai vĩnh viễn phát tài, vĩnh viễn tiền cho em tiền thưởng."
Trên kênh chat công khai, nhao nhao ồn ào:
"Quá đáng nha, chỉ gọi một đại gia Hi là trai, chúng đều là khán giả đáng tiền ……"
"Ha ha ha, cái sự phân biệt đối xử của cô cũng quá rõ ràng ."
"Nói thật , hai thật sự đang ở bên ?"
Nguyễn Tư Tư chỉ cần thoáng qua liền đáp án.
Tô Uyển cùng Sở Hi đang ở bên .
Bối cảnh phòng livestream, chính là nhà của Sở Hi.
Nơi , từng giam cầm cô suốt ba năm, từng ngóc ngách, cô đều rõ như lòng bàn tay.
Ánh mắt cam lòng dừng mặt Tô Uyển.
Vừa vặn giờ phút Tô Uyển đến đặc biệt rạng rỡ……
"Mày dựa cái gì mà vui vẻ như ?"
Rõ ràng, tất cả những gì Tô Uyển đang hiện tại, đều là thứ mà cô cần.
Động tác c.ắ.n môi càng ngày càng dùng sức, Nguyễn Tư Tư đột nhiên cảm giác một trận đau đớn bén nhọn!
Khi phản ứng , môi chính c.ắ.n bật máu.
"Đáng c.h.ế.t."
Nguyễn Tư Tư nữa mắng tiếng, vươn tay, đang chuẩn đem vết m.á.u lau sạch sẽ thì cô đột nhiên ý tưởng mới.
"Tao sớm qua, mày cùng Sở Hi, căn bản thích hợp……"
"Đường là do mày tự chọn."
Khuôn mặt thoạt vô hại của Nguyễn Tư Tư đột nhiên hiện lên một tia âm độc.
Cô lấy một tờ giấy, chấm vết m.á.u của chính , xuống một câu:
"Tao sẽ luôn dõi theo mày."
Màu m.á.u đỏ tươi, nét chữ vặn vẹo, cấu thành một bức tranh hoang đường quỷ quyệt.
Nguyễn Tư Tư chụp tờ giấy đó, gửi chuyển phát nhanh .
Chuyển phát nhanh nội thành, một ngày là tới nơi.
Cái hộp lớn như , cầm ở tay một chút trọng lượng đều . Lại xem địa chỉ gửi, là một trạm trung chuyển chuyển phát nhanh, bất kỳ thông tin cá nhân nào.
Tô Uyển lập tức ý thức điểm thích hợp.
[Là Nguyễn Tư Tư.] Âm thanh máy móc của Hệ thống vang lên trong đầu: [Cô thư đe dọa để hù dọa cô.]
"Cô còn thể làm chuyện ngu xuẩn như ?"
Đôi mắt Mị ma xoay chuyển, ý tưởng.
Hệ thống suy tư: [Cô định làm cái gì?]