Hách Vũ Thành nhận sự đổi trong cảm xúc của cô, bước gần hỏi: "Có chuyện gì ?"
Lòng bàn tay Ôn Dĩ Đồng khẽ run lên, cô nhét vội điện thoại túi: "Không gì , em vệ sinh một lát, sẽ ngay!"
Hách Vũ Thành gật đầu, đưa mắt cô lên lầu.
Khi chỉ còn một trong phòng vệ sinh, Ôn Dĩ Đồng mới run rẩy nhấn mở tin nhắn.
【Đã lấy t.h.u.ố.c giải, khi nào gặp mặt?】
Trái tim Ôn Dĩ Đồng gần như ngừng đập. Cô dùng tay bịt chặt miệng, kìm nén sự thôi thúc bật thành tiếng. Cô nghiến răng, hồi đáp: 【Khi nào gặp mặt?】
Phía bên trả lời nhanh: 【Tất nhiên là tùy cô thôi, cô và Hách Vũ Thành đang ở ngoài đảo, chơi vui ?】
Elizabeth thậm chí còn bắt đầu tán gẫu với cô, hiện tại duy nhất căng thẳng và luống cuống chỉ Ôn Dĩ Đồng.
Cô chằm chằm bức tường gạch men trắng mặt, một lúc mới trả lời: 【Trong vòng ba ngày sẽ đưa về, đến lúc đó sẽ hẹn thời gian cụ thể.】
Elizabeth ngần ngại đồng ý, chỉ nhắc nhở cô rằng chất độc của Hách Vũ Thành thể trì hoãn lâu, bảo cô hãy nhanh chóng.
Rời khỏi phòng vệ sinh, tâm trạng Ôn Dĩ Đồng vô cùng phức tạp. Hách Vũ Thành đang sofa, đầu cô: "Sao thế, ở Vân Thành xảy chuyện gì ?"
Ôn Dĩ Đồng c.ắ.n môi: "Tát Tát việc cần tìm em, lẽ chúng về sớm , thấy vui ?"
Hách Vũ Thành lập tức dậy: "Tất nhiên là , thời gian qua vui. Về xử lý việc của em cũng , chúng vẫn còn cơ hội để chơi tiếp mà."
Nước mắt Ôn Dĩ Đồng chực trào , cô đành mặt lau vội, để nhận bất kỳ điều gì bất thường.
"Vậy ngày mai chúng về nhé?"
Vốn dĩ cô định kéo dài đến ngày thứ ba. lời của Elizabeth thực sự để bóng ma trong lòng cô, cô cũng độc tính trong tiếp tục trì hoãn.
Hách Vũ Thành nắm lấy tay cô: "Được, đặt vé máy bay ngày mai."
...
Trên chuyến bay trở về, tâm trạng Ôn Dĩ Đồng vô cùng nặng nề. Nỗi buồn xen lẫn niềm vui, đến chính cô cũng rõ đang cảm thấy thế nào.
Vừa hạ cánh, cô gửi tin nhắn cho Elizabeth: 【Đã về , 3 giờ chiều mai, gặp tại quán cà phê Island!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/ban-trai-phan-boi-co-on-tro-thanh-doc-than-on-di-dong-hach-vu-thanh/chuong-1257-da-lay-duoc-thuoc-giai.html.]
Elizabeth hồi đáp: 【Chỉ cho phép một đến.】
Elizabeth hiểu rõ hơn ai hết hiện tại Hách Vũ Thành yêu Ôn Dĩ Đồng sâu đậm đến nhường nào. Nếu cô ở bên cạnh, xác suất cao là sẽ chịu uống t.h.u.ố.c giải.
Ôn Dĩ Đồng chút do dự, cô để một .
【Không , tận mắt thấy uống t.h.u.ố.c giải mới .】
Đầu dây bên Elizabeth trả lời ngay, vài phút mới nhắn : 【Cô tin ?】
Ôn Dĩ Đồng cũng chẳng kiêng dè: 【Không vấn đề tin tưởng , cần xác nhận an .】
Cô Elizabeth lo lắng điều gì, nên chủ động bồi thêm một câu: 【Tôi thể trốn trong bóng tối, lộ diện. Chỉ cần tận mắt thấy uống t.h.u.ố.c giải, khi bệnh viện kiểm tra chất độc trong giải, sẽ thực hiện lời hứa của .】
Cô hề ý định nuốt lời, chỉ là để mạo hiểm dù chỉ một chút.
Elizabeth cân nhắc một lát mới nhắn : 【Được, nhưng cô để phát hiện, nếu sẽ lập tức thu hồi t.h.u.ố.c giải.】
Nhìn thấy tin nhắn , Ôn Dĩ Đồng diễn tả tâm trạng . Cô hỏi Elizabeth rằng cô thực sự yêu Hách Vũ Thành ? Nếu thực sự yêu, thể dùng t.h.u.ố.c cứu mạng làm quân cờ để trao đổi.
hiện tại... cô tư cách chất vấn. Dù Elizabeth chân thành với , thì t.h.u.ố.c giải quả thật đang trong tay cô .
Ôn Dĩ Đồng cất điện thoại, đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi bên cạnh, cô thêm gì nữa. thực tế, căn bản hề ngủ. Anh cô liên tục nhắn tin, rõ là nhắn cho ai. Có lẽ là Giản Tát, cũng lẽ là khác.
Giữa họ bây giờ giống như ngăn cách bởi một lớp màng mỏng mang tên "trúng độc". Anh cũng làm để phá vỡ lớp màng đó. Lần đầu tiên gặp một vấn đề mà bản tỉnh táo nhưng giải quyết thế nào.
Khi xe từ từ dừng cửa biệt thự, Hách Vũ Thành mới cố tình giả vờ như tỉnh ngủ, Ôn Dĩ Đồng bên cạnh hỏi: "Sao thế? Sao mắt đỏ lên ?"
"Không gì , chắc là nãy mở cửa sổ xe gió thổi thôi."
Ôn Dĩ Đồng gượng , đỡ cùng xuống xe: "Hôm nay máy bay mấy tiếng , mệt ? Mau nghỉ ngơi , tối nay ăn gì cứ bảo dì Trương làm."
Hách Vũ Thành mệt, nhưng ngủ. Anh ở bên cô thêm một chút nữa. Thế nên lắc đầu: "Anh mệt, siêu thị mua thức ăn ? Anh cùng em."
Ôn Dĩ Đồng bầu bạn với , lòng cô càng thêm chua xót.
"Thôi, em mệt, ngủ với em một lát nhé?"
Cuối cùng, vẫn cùng cô lên phòng ngủ. Cơ thể của Hách Vũ Thành thực sự chống đỡ nổi nữa, cuối cùng chìm giấc ngủ sâu.