Thời Ương thẫn thờ Tần Dật. Anh đầy vẻ lo lắng với ông cụ Thịnh: "Gia chủ, thiếu gia hôm nay về ."
Ông cụ Thịnh cau mày, nghi hoặc : "Ý là ? Chẳng muộn nhất là hôm nay kết thúc trị liệu ?"
Ngón tay Tần Dật buông thõng bên hông co rụt . Thời Ương luôn chằm chằm nên thấy rõ bàn tay đầy vết thương giấu ống tay áo. Có chuyện gì ? Cô nhịn mà nhíu mày. Cô rõ Thịnh Chước thực vật, thể chuyện trì hoãn trị liệu. Trừ khi... bên phía xảy chuyện.
Khoảnh khắc ý nghĩ đó hiện lên, tim Thời Ương hẫng một nhịp. Cô Tần Dật, chờ đợi một lời giải thích.
Tần Dật : "Gia chủ, trong lúc trị liệu xảy một chút sự cố nhỏ, bệnh tình của thiếu gia biến chuyển, trong thời gian ngắn thể kết thúc ."
Sắc mặt ông cụ Thịnh lập tức trầm xuống, ông hít sâu một , giọng điệu trở nên vô cùng cứng rắn: "Ta gặp Thịnh Chước."
Tần Dật hề suy nghĩ mà phủ nhận ngay: "Không , thưa gia chủ, việc trị liệu của thiếu gia đang ở giai đoạn quan trọng, hiện tại thể gặp ai."
Ông cụ Thịnh tức đến bật , dùng sức ném tách trong tay : "Ta là ông nội ruột của nó! Cũng là gia chủ nhà họ Thịnh, từ khi nào mà đến tư cách gặp cháu trai cũng ?"
Mặt Tần Dật tái : "Gia chủ, bây giờ thích hợp."
Nghe đến đây, Thời Ương hiểu . Thịnh Chước chắc chắn gặp chuyện, thậm chí chuyện nhỏ, nếu đến mức ngay cả nhà cũng gặp. Cô khựng , bản vốn xen chuyện , nhưng cô nợ Thịnh Chước quá nhiều, vẫn nên giúp che đậy một chút.
Nghĩ đến đây, Thời Ương lên tiếng với ông cụ Thịnh: "Ông nội, các bệnh về hệ thần kinh quả thực chịu kích thích. Cháu và Thịnh Chước tiếp xúc ít, cháu, cháu tự nhiên sẽ gây ảnh hưởng gì đến . Nếu ông lo lắng cho , là để cháu xem ?"
Ánh mắt ông cụ Thịnh đột nhiên rơi xuống Thời Ương, ông mím môi như đang suy nghĩ điều gì đó. Ở bên cạnh, mắt Tần Dật sáng rực lên, để Thời Ương là lựa chọn nhất! Dù nữa, cô cũng dễ lừa hơn ông cụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/anh-gia-chet-cuoi-tinh-dau-toi-quay-lung-ga-ty-phu-thoi-uong-thinh-chuoc-mjvx/chuong-97-vien-dan-suot-qua-trai-tim.html.]
Mãi một lúc lâu , ông cụ Thịnh mới thở dài một tiếng: "Ương Ương, làm phiền cháu ."
Thời Ương khẽ lắc đầu, đó an ủi ông cụ: "Ông nội, ông đừng lo lắng, Thịnh Chước nhất định sẽ ."
Ông cụ gì, chỉ mệt mỏi xua xua tay. Khoảnh khắc đó, Thời Ương đột nhiên cảm thấy hình như ông cụ gì đó , chỉ là truy cứu tận cùng mà thôi. Cô thêm gì, theo Tần Dật rời . Trước khi , cô bàn giao phần lớn công việc cho Thời Duật. Anh là duy nhất cô thể tin tưởng lúc . Thời Duật dọn dẹp xong đám phản bội trong công ty, kịp uống ngụm nước nào vội vàng bay về nước giúp cô xử lý việc ở công ty mới mà một lời oán thán.
Khi Tần Dật lái xe, ánh mắt cứ thỉnh thoảng qua Thời Ương, vài định thôi. Thời Ương ý nên chủ động mở lời : "Tôi Thịnh Chước thực vật."
Chỉ một câu ngắn gọn khiến Tần Dật trợn tròn mắt. Anh dường như quá sốc, đạp mạnh thắng xe. Theo quán tính, Thời Ương lao về phía , trán đập đau điếng. Cô bất mãn Tần Dật: "Anh làm cái gì ?"
Tần Dật hít sâu, vẫn thể hồn lời của cô. Việc Thịnh Chước giả làm thực vật là cơ mật tối cao của nhà họ Thịnh, Thời Ương - một mới gả lâu - làm mà ?
Thấy sự nghi hoặc trong mắt , Thời Ương thản nhiên : "Thịnh Chước đích với ."
Tần Dật càng kinh ngạc hơn! Thịnh Chước mà đích tiết lộ chuyện cho Thời Ương? Vị trí của cô trong lòng rốt cuộc là như thế nào?!
Thời Ương hiểu phản ứng mạnh thế, cô cau mày: "Có vấn đề gì ?"
Tần Dật lắc đầu, liên thanh : "Không ." Anh khởi động xe, nhưng sự kinh hãi trong lòng vẫn tan biến.
Thời Ương khuôn mặt qua gương chiếu hậu, giọng bình tĩnh: "Bây giờ, thể cho Thịnh Chước xảy chuyện gì chứ?"
Tần Dật do dự một lát : "Chuyện thể cho cô chi tiết, chỉ thể là trúng đạn. Viên đạn sượt qua tim chỉ một milimet, cho đến hiện tại vẫn thoát khỏi nguy hiểm tính mạng."
Thời Ương đột nhiên ngẩng đầu, tim hẫng một nhịp!