Anh Giả Chết Cưới Tình Đầu Tôi Quay Lưng Gả Tỷ Phú - Thời Ương, Thịnh Chước - Chương 48: Cô ấy muốn chiếm đoạt viện nghiên cứu?

Cập nhật lúc: 2026-01-08 04:56:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy chiếc mặt nạ bạc ngày càng gần, Thời Ương chút thẫn thờ. Phong Nhiên làm gì? Tại phản ứng ? Hành động của ngoài dự tính khiến cô thực sự ngơ ngác, đôi mắt thêm phần đơn thuần. Cho đến khi Thịnh Chước chỉ còn cách cô 1cm, Thời Ương khẽ né tránh, nhưng sợ làm nổi giận nên chỉ giả vờ đáng thương đỏ hoe mắt.

Thịnh Chước lúc mới sực tỉnh. Hắn ở quá gần cô, gần đến mức chỉ cần một ý nghĩ là thể dễ dàng hôn lên môi cô. Hắn vội buông Thời Ương : "Xin ." Nói xong, vội vàng rời như thể thứ gì đó đang đuổi theo lưng.

Thời Ương đợi mới dám ngẩng đầu, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Không . Một khi Phong Nhiên bắt đầu nghi ngờ cô, thì tổ chức Trác Diễm thể ở lâu . Lần cô lừa qua chuyện thành công, nhưng thì ? Ngộ nhầm dùng mạng của Thời Duật uy h.i.ế.p cô thì ? Cô rời càng sớm càng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/anh-gia-chet-cuoi-tinh-dau-toi-quay-lung-ga-ty-phu-thoi-uong-thinh-chuoc-mjvx/chuong-48-co-ay-muon-chiem-doat-vien-nghien-cuu.html.]

Về phía Thịnh Chước, thư phòng, khóa cửa để che giấu sự bối rối. Từ khi "động phòng" với Thời Ương, định lực của giảm sút hẳn. Môi cô mềm, mùi hương ngọt, việc nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng cũng là lẽ thường tình. May mà phút cuối nhịn .

Tối đó, Thời Duật hạ sốt , Thời Ương gõ cửa phòng Thịnh Chước. Nghe thấy giọng cô, Thịnh Chước nhớ đến sự tiếp xúc mật ban ngày, cảm xúc nén xuống trào dâng. Cô phòng và : "Cảm ơn ngài giúp tìm thấy trai. Ơn huệ xin ghi nhớ, nếu ngài cần giúp đỡ gì cứ bảo ."

Thịnh Chước nhíu mày, giọng điệu cô xa cách thế ? Thời Ương tiếp: "Bệnh tình định, dám làm phiền thêm, ngài thể cho gọi xe đưa rời ?" Thịnh Chước cô thâm trầm: "Cô đang tránh mặt ?" Thời Ương run rẩy lắc đầu: "Tôi ý đó, chỉ là thể nợ ngài thêm nữa, sợ trả nổi."

Thấy vẻ khép nép của cô, Thịnh Chước thấy khó chịu trong lòng nhưng tư cách giữ . Hắn cho đưa cô đến viện nghiên cứu Nguyên An. Nhìn bóng lưng cô rời chút luyến tiếc, Thịnh Chước tặc lưỡi: "Đồ lương tâm." Mới đến một ngày chạy mất hút như thỏ đế.

Loading...