Vừa nghĩ đến đây, Thịnh Chước đầy rẫy lệ khí! Chẳng trách Họa Nha từ khi thành lập ngừng nhắm Thời Tuấn Sơn, thậm chí còn đặc biệt cướp hàng của ông ! Giờ đây tất cả lời giải đáp! Thịnh Chước chút kiểm soát sự hung hăng trong lòng, chỉ cho Thời Tuấn Sơn một bài học ngay lập tức! cánh tay đang Thời Ương ôm chặt, cách nào rút . Anh cũng rút .
Thịnh Chước khựng một lát, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Tiểu Tô: [Sắp xếp thời gian, cho nổ kho hàng của Thời Tuấn Sơn , làm cho rình rang .]
Tiểu Tô: [? Ý gì đây? Anh định công khai khai chiến với tập đoàn họ Thời ?]
[.] Trong mắt Thịnh Chước là sự lạnh lẽo. Làm những chuyện tàn độc như thế, Thời Tuấn Sơn kiểu gì cũng trả giá một chút. Những đau khổ Thời Ương từng chịu đựng, thể cứ thế mà cho qua . Thịnh Chước là dễ chuyện đến thế.
Tiểu Tô chút lo lắng: [Đại ca, hiện tại Thịnh Huy Diệu đang chằm chằm chúng đấy, lúc xung đột với Thời Tuấn Sơn thì quá phô trương ? Anh là bốc đồng như mà.] Trác Diễm thời gian qua gây ít kẻ thù, bao nhiêu đang rình rập, Tiểu Tô thực sự sợ xảy chuyện.
Thịnh Chước: [Lắm lời.]
Tiểu Tô hiểu , chuyện đa phần là liên quan đến Thời Ương, nếu Phong Nhiên cũng sẽ ... Nghĩ đến đây, Tiểu Tô vội vàng đáp: [Yên tâm, bảo đảm làm cho mắt.]
Thịnh Chước gì thêm mà tắt điện thoại, mượn ánh trăng Thời Ương. Gương mặt cô dường như còn xanh xao hơn , đôi môi chút huyết sắc, qua đặc biệt đáng thương. Anh đưa tay , nhẹ nhàng chạm lông mày và mắt cô, đó dùng giọng chỉ thấy khẽ bảo: "Ương Ương, đừng sợ, sẽ luôn bảo vệ cô."
Thời Ương trong giấc mộng dường như cảm giác an , chân mày giãn hết mức. Thịnh Chước thức trắng đêm. Anh sợ Thời Ương gặp ác mộng nên canh chừng cô suốt cả đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/anh-gia-chet-cuoi-tinh-dau-toi-quay-lung-ga-ty-phu-thoi-uong-thinh-chuoc-mjvx/chuong-218-cho-nen-anh-dang-giup-nguoi-khac-theo-duoi-vo-minh-sao.html.]
Sáng sớm hôm , khi Thời Ương mở mắt , đầu cô đang gối đùi Thịnh Chước. Người đàn ông cao lớn tựa đầu giường, cánh tay vẫn đang chậm rãi vỗ về lưng cô. Thời Ương lập tức đỏ mặt, cả đêm qua cô ngủ như thế ? Mà Thịnh Chước ở đây với cô? Thời Ương lật đật bò dậy, vội vàng tránh xa một chút.
Thịnh Chước động tác của cô làm cho tỉnh giấc, khi thấy phản ứng của cô, ánh mắt khẽ lóe lên. "Dùng xong là bỏ luôn ?" Cô hỏi. Thời Ương chút vui: "Sao ở đây?"
Thịnh Chước bật : "Bởi vì cho ." Thời Ương sững , chút chột . Chuyện ngày hôm qua... chẳng lẽ là mơ? Có lẽ vì ban ngày nhận quá nhiều kích thích nên đêm qua cô mơ thấy chuyện cũ. Lần đầu tiên cô nhốt thang máy bỏ hoang. khác với , Thời Ương dồn đến mức phát điên, mà lúc suy sụp nhất, cô ai đó ôm lòng nhẹ nhàng dỗ dành. Chẳng lẽ... đó là Thịnh Chước?
Giây phút , trong lòng Thời Ương đột nhiên một cảm giác nên lời. Thịnh Chước thấy cô như , tưởng cô đang hổ nên chậm rãi dậy. Chân chút tê cứng, cả đêm qua để Thời Ương ngủ yên, gần như hề nhúc nhích, lúc cảm giác chân còn là của nữa . Thấy , trong lòng cô hiếm khi trào dâng cảm giác tội . Dù cũng là vì nên mới khô cả đêm như thế, quầng thâm mắt kìa, vẻ là ngủ chút nào.
Dù tim làm bằng đá chăng nữa thì lúc Thời Ương cũng thấy áy náy. Cô đỡ Thịnh Chước để xuống giường: "Anh ngủ ở đây một lát ." Thịnh Chước vốn định từ chối, nhưng hương thơm đặc trưng của Thời Ương từ giường xộc mũi, nhất thời lời từ chối kẹt trong cổ họng. Cơ hội thế , trân trọng. Anh cần nghĩ ngợi, liền bộ dạng mệt mỏi: "Cảm ơn nhé." Thấy , cảm giác lạ lùng trong lòng cô càng mạnh mẽ hơn. Cô vội vàng một câu làm phiền nữa bỏ .
Thịnh Chước theo bóng lưng cô, khi cô biến mất khỏi tầm mắt, ôm lấy chăn hít hà một thật sâu. Vợ thơm quá mất! Anh mãn nguyện cực kỳ. Trước khi ngủ, theo thói quen lấy điện thoại đăng nhập tài khoản "Phong Nhiên", liếc mắt thấy khung trò chuyện ghim cùng. Thời Ương vẫn trả lời . Thịnh Chước nhíu mày, giây tiếp theo đột nhiên nhận điều gì đó, bật dậy thẳng lưng!
Chờ ! Ngày hôm qua chỉ mải tức giận mà quên mất một việc, nếu Họa Thủy thực sự là Thời Ương, thì... ở bữa tiệc du thuyền lúc , chủ động giúp Damian theo đuổi Họa Thủy mà! Vừa nghĩ đến đây, Thịnh Chước cảm thấy cả chút nào! Hèn gì bấy lâu nay Thời Ương thèm đếm xỉa đến , nếu là cô , cũng giận chứ! Sao thể gây cái rắc rối lớn thế cơ chứ?!
Thịnh Chước gần như phát điên vì chính , hít sâu một , dù thế nào nữa, phận Phong Nhiên tuyệt đối thể thừa nhận trong thời gian ngắn, nếu Thời Ương chắc chắn sẽ thèm mặt nữa. Lúc Thịnh Chước ngủ nữa , thực sự về quá khứ tự tát cho hai cái thật đau. Anh thầm mắng c.h.ử.i trong lòng: Mẹ nó, giúp khác theo đuổi vợ , Thịnh Chước, mày đúng là ngu để cho hết!!
Trong khi Thịnh Chước thể bình tĩnh nổi thì ở phía bên , Thời Ương cũng gặp rắc rối nhỏ. Cô tỏ tình.