Sự quan tâm của đàn ông luôn thầm lặng, giấu kín trong những hành động nhỏ nhặt như thế.
Tôi ngoan ngoãn rút tay .
Nhìn pha thêm chút nước nguội bình, vặn chặt nắp cẩn thận bọc bên ngoài bằng một lớp vải bao tự may, bấy giờ mới đưa cho :
“Cầm cẩn thận kẻo tuột.”
Hai chiếc cặp lồng nhôm cũng bọc kỹ trong khăn vải, sờ thấy ấm sực mà hề bỏng tay.
Tôi ôm lấy phần ấm áp giản dị lòng.
Bất chợt nhớ kiếp , một trời mưa tầm tã, đội mưa mang cơm đến công ty cho , mà còn chê cơm nguội ngắt, ném thẳng hộp cơm thùng rác ngay mặt .
“Lại đang thẩn thờ nghĩ gì thế?”
Cố Hiển Quân lúc mặc xong chiếc áo đại tư lệnh, đang cài chiếc nút ở cổ áo.
Tôi lắc đầu, vùi mặt n.g.ự.c , khẽ dụi một cái:
“Cố Hiển Quân, thật sự với em quá.”
Cơ thể cứng vì bất ngờ, một lúc mới khẽ vỗ vỗ lên lưng :
“Đi thôi em.”
Buổi sáng sớm trong khu tập thể cán bộ yên tĩnh, chỉ lác đác vài bác lớn tuổi dậy sớm bách bộ tập thể dục.
Nhìn thấy hai vợ chồng chúng sóng đôi bên , ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc như thấy chuyện lạ nghìn năm một.
Cố Hiển Quân mắt vẫn thẳng về phía , nhưng bàn tay lặng lẽ đưa , nắm lấy cổ tay :
“Đường còn đọng nước, dễ trơn trượt lắm.”
Anh bước cất giọng giải thích khô khan.
Tôi lén mỉm trong lòng.
Tôi thuận thế lùa bàn tay lòng bàn tay , đan chặt các ngón tay :
“Nắm thế mới chắc chắn ạ.”
Tai Cố Hiển Quân đỏ ửng lên một mảng, nhưng hề gạt tay nữa.
Phía cổng nhà máy dệt khá đông các chị em công nhân đang tụ tập chờ ca.
Thấy chúng tay trong tay tới, tiếng xì xào bàn tán lập tức nổ râm ran như thể chảo mỡ đang sôi.
--- 12 ---
Giữa đám đông lộn xộn , lập tức nhận dáng vẻ của Lưu Phương.
Cô đang mải mê buôn chuyện với mấy chị công nhân, thấy chúng xuất hiện thì sắc mặt liền đổi hẳn, trông khó coi.
“Đoàn trưởng Cố!”
Cô cố nặn một nụ gượng gạo: “Sao hôm nay đồng chí rảnh rỗi mà hạ cố đến nhà máy bọn thế ?”
Cố Hiển Quân chỉ khẽ gật đầu một cái coi như lời chào xã giao, sang dặn dò :
“Chiều tan ca sẽ qua đón em.”
“Đợi chút !”
Tôi kéo tay áo , lấy từ trong túi xách chiếc cặp lồng chuẩn sẵn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/anh-duong-no-ro/chuong-7.html.]
“Cơm trưa của đây, nhớ ăn đúng giờ nhé.”
Đến cả bác bảo vệ đang ở cổng cũng trợn tròn mắt vì kinh ngạc.
Lúc đưa tay nhận lấy cặp lồng cơm, rõ ràng cảm nhận đầu ngón tay đang khẽ run rẩy.
“Mục Tuyền, thế hả?”
Lưu Phương kéo lấy tay , hạ thấp giọng nhưng cố ý để xung quanh đều thấy:
“Trước mặt bao nhiêu mà còn bày đặt diễn trò vợ hiền dâu đảm ?”
Tôi dứt khoát hất tay cô , cố ý thật to:
“Tôi chuẩn cơm trưa cho chồng , chuyện đó thì vấn đề gì ?”
Không gian xung quanh lập tức im phăng phắc một tiếng động.
Sắc mặt Lưu Phương chuyển từ xanh sang mét, trông cực kỳ t.h.ả.m hại.
Chị Mã đúng lúc hối hả chạy tới:
“Mục Tuyền! Mau theo chị phòng họp ngay, Giám đốc đang đợi để dặn dò quy trình đón tiếp lãnh đạo đấy!”
Suốt cả ngày hôm đó, luôn cảm nhận vô những ánh mắt soi mói, tò mò đang dõi theo lưng .
Đến giờ nghỉ trưa, một xuống căng tin để ăn cơm.
Mấy chị em công nhân vốn chút quen với Lưu Phương liền ghé tai , xì xào to nhỏ:
“Nghe tối qua Đoàn trưởng Cố đưa cô xem văn công biểu diễn đấy?”
“Chắc làm bộ làm tịch thôi, chứ cái tính nết ai mà chịu nổi...”
“Chắc là sợ nhà mấy cô bên đoàn văn công cuỗm mất chứ gì, nên mới canh chừng sát thế.”
Tôi vẫn giữ gương mặt bình thản như chuyện gì, thong thả gọi một phần thịt kho tàu, quên dặn chị mậu dịch viên rưới thêm thật nhiều nước sốt.
Kiếp , Cố Hiển Quân thích nhất là dùng nước thịt trộn cơm, mà lúc đó cứ chê ăn uống thô kệch, còn lớn tiếng cấm ăn như thế.
Tiếng chuông tan ca điểm.
Dáng cao ráo, vững chãi như cây tùng của Cố Hiển Quân hiện rõ ngay cổng nhà máy.
Anh trút bỏ bộ quân phục, bằng bộ đồ đại cán màu xanh thẫm, giữa đám đông trông nổi bật vô cùng.
Mấy cô công nhân trẻ cứ lí nhí bàn tán, còn bạo dạn cố tình ngang qua mặt , đ.á.n.h hông làm điệu bộ.
“Anh đợi em lâu ?” Tôi chạy tới hỏi.
Cố Hiển Quân khẽ lắc đầu, bàn tay to lớn đón lấy túi đồ từ tay :
“Công việc hôm nay vẫn thuận lợi chứ?”
“Tốt lắm ạ! Lãnh đạo xưởng còn tuyên dương tổ bọn em nữa đấy!” Tôi hào hứng điệu bộ.
Bất chợt, thấy một vết bầm tím nơi khóe miệng :
“Mặt làm thế ?”
Anh nghiêng đầu tránh :
“Lúc tập huấn sơ ý va thôi.”
Tôi định gặng hỏi thêm thì từ , Lưu Phương lù lù xuất hiện:
“Đoàn trưởng Cố, hôm nay huấn luyện nghiêm quá, làm mấy lính ở Đại đội 3 phát cả lên đấy ? Em trai chị Tiểu Trương bên xưởng cũng ở đại đội đó, nó bảo hôm nay sắt đá lắm!”