Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 91: Lục tổng hóa ra lại chu đáo đến thế

Cập nhật lúc: 2026-04-25 03:29:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Tây Thừa về phía Ôn Nghênh khi Lục Cẩn Xuyên xuất hiện.

Phát hiện cô hề chút cảm xúc nào, sớm nghiêm túc nghiên cứu dữ liệu của sản phẩm quân sự, mới hài lòng nhếch môi.

Anh ngay mà, Ôn Nghênh thực chất là một phụ nữ chủ kiến vững vàng.

Một khi cô quyết định chuyện gì, thì sẽ nhanh chóng rút bản khỏi đó.

Về điểm cân bằng tâm lý , Ôn Nghênh luôn làm .

Chỉ là…

Anh khó tránh khỏi việc chú ý đến Lục Cẩn Xuyên một chút.

Từ lúc Lục Cẩn Xuyên đến, đương nhiên Ôn Nghênh cũng ở bên , nhưng ánh mắt chỉ hờ hững lướt qua.

Không hề dừng Ôn Nghênh dù chỉ một giây.

Bất luận là trong mắt chuyện, chuyện.

Đều sẽ cho rằng và Ôn Nghênh hề quen .

Cái cảm giác xa cách xa lạ thể hiện một cách dễ dàng đó, quá mức khoét sâu tim.

“Hắn từng tặng đồ uống nóng cho em ?” Hạ Tây Thừa hừ một tiếng, đầu Ôn Nghênh: “Lục tổng đúng là một đàn ông chu đáo nhỉ.”

Ôn Nghênh cầm bút ngừng sổ tay, mí mắt cũng thèm nâng lên: “Chưa từng.”

thật.

Bạn trai hai mươi tư hiếu của khác, chồng từng lạnh lùng bạc bẽo của cô.

Chỉ là sai mà thôi.

Hạ Tây Thừa đều cảm khái vỗ vỗ vai Ôn Nghênh: “Tiểu Nghênh nhà chúng trưởng thành , để ăn mừng em thành công vứt bỏ não yêu đương, tối nay mời ăn.”

Ôn Nghênh buồn : “Đừng mỉa mai nữa.”

Bầu khí chung đụng của hai tự tại hòa hợp, thể thấy mối quan hệ vô cùng thiết.

Hoắc Tấn Nhiên khỏi thêm vài .

Lại dồn ánh mắt lên Lục Cẩn Xuyên ở rìa ngoài, đang cúi đầu chuyện với Tô Niệm.

Căn bản quan tâm tình hình bên Ôn Nghênh , cũng bận tâm Ôn Nghênh và Hạ Tây Thừa gần gũi đến mức nào——

“Mọi thể bên , cùng trò chuyện về những gì thấy và suy nghĩ hôm nay.”

Từ Đồng chủ trì đại cục.

Một nhóm mới từ từ xích gần.

Hôm nay Ôn Nghênh cảm thấy thu hoạch ít, ngược cho cô khá nhiều ý tưởng.

Liền ghi chép sổ tay.

Hạ Tây Thừa thấy nội dung sổ tay của Ôn Nghênh, vẻ mặt kinh ngạc một hồi.

Những thứ nếu để ngoài thấy, thì đúng là chuyện lớn.

Đơn giản là những điểm kỹ thuật cơ mật cốt lõi nhất, các doanh nghiệp lớn mà một bản tài liệu như thế , đều tranh giành sứt đầu mẻ trán.

Đầu óc của Ôn Nghênh khỏi quá nhạy bén, khả năng suy luận từ một ba cũng quá cường hãn.

Thảo nào ông cụ nhà tiếc nuối suốt bao nhiêu năm nay.

Thẩm Dật Phong cũng chú ý tới việc Ôn Nghênh đang vẽ vẽ, thấp giọng với những xung quanh: “Người , còn tưởng cô là chuyên gia kỹ thuật ở đây, ham học hỏi bao.”

Tô Niệm thấy trạng thái của Ôn Nghênh, ánh mắt liếc cuốn sổ tay tay cô.

Lặng lẽ khẩy.

hiểu ý Thẩm Dật Phong.

Nói Ôn Nghênh “làm màu”.

“Hôm nay cảm xúc khá sâu sắc, nhưng điều tò mò hơn là, chỉ sáng tạo U. N2 là công bố, cũng là của viện nghiên cứu ? Có lẽ nào, chính là Viện sĩ Hạ Giáng?”

Thẩm Dật Phong tới hỏi một câu.

Đám Tần Chính đều về phía Từ Đồng.

Bọn họ đều khá tò mò về vấn đề .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-91-luc-tong-hoa-ra-lai-chu-dao-den-the.html.]

Lục Cẩn Xuyên ngược bất động thanh sắc liếc về phía Hạ Tây Thừa.

Lần Hạ Tây Thừa bày tỏ thái độ, sáng tạo U. N2, chuyện , cho đến nay vẫn bất kỳ tin tức nào rò rỉ.

“Tôi thể mạo hỏi một chút, thể gặp vị giáo sư ?” Tô Niệm chân thành Từ Đồng: “Muốn giao lưu trao đổi một chút tâm đắc.”

Nếu cho cô thêm năm năm nữa, cô chắc đạt đến độ cao .

Tô Niệm mở miệng, ánh mắt những xung quanh liền đổ dồn lên .

Tần Chính hùa theo : “Có thể tiến cử ?”

Mặc dù cha ở trong quân bộ, nhưng bao giờ tiết lộ nửa điểm thông tin, dẫn đến việc căn bản một chút nội tình nào.

Từ Đồng đầy thâm ý: “E rằng hiện tại …”

“Tại ?” Tô Niệm nhíu mày, chút hiểu.

Sắc mắt Ôn Nghênh đổi, cô vững vàng như núi Thái Sơn.

Từ Đồng lúc mới nắm tay ho nhẹ một tiếng: “Những làm nghiên cứu ít nhiều đều thích độc lai độc vãng, đến lúc đó lẽ sẽ duyên phận thôi.”

Thỏa thuận bảo mật vẫn hết hạn.

Huống hồ…

“Có lẽ chắc gặp các vị .” Hạ Tây Thừa chậm rãi suy nghĩ trong lòng Từ Đồng, nhếch môi, dường như đang đùa.

là lời thật lòng 100%.

Bọn họ là ai chứ? Ôn Nghênh căn bản cần thiết ứng phó với bọn họ.

Sắc mặt Tô Niệm trầm xuống, chút kinh ngạc.

Đối phương bày cái giá còn cao hơn cả Viện sĩ Hạ Giáng ?

Nói trắng , Viện sĩ Hạ Giáng cô đều thể gặp mặt một , vị giáo sư thì gì mà ?

Có điều, cô cũng sẽ cưỡng cầu.

Đợi lúc cô tâm trạng, Lục Cẩn Xuyên tự nhiên sẽ giúp cô sắp xếp.

Thể diện của Lục Cẩn Xuyên, ai nể chứ?

Tô Niệm bình thản trở , hỏi nhiều nữa.

Tâm trạng ảnh hưởng mà ngẩng đầu Lục Cẩn Xuyên, hai coi ai gì mà chạm mắt .

Dường như sắp kéo sợi tình đến nơi…

Ôn Nghênh ngay đối diện, chú ý cũng khó.

cô chỉ bình tĩnh dời tầm mắt.

Đám Hoắc Tấn Nhiên, Tần Chính cảm thấy lời của Từ Đồng gì lạ, loại thiên tài đỉnh cao , kiêu ngạo một chút cũng là bình thường, thể hiểu .

“Bên là một trong những khu triển lãm, còn hai khu công viên nữa, xem xong sẽ chuyện với các vị về phương hướng chính sách lớn Tết, lẽ sẽ mang đến cho các vị một vài gợi ý.” Từ Đồng sắp xếp lái xe.

Khoảng cách giữa các khu công viên khá xa, cần xe qua đó.

Hạ Tây Thừa và Từ Đồng bàn bạc chi tiết.

Ôn Nghênh định ngoài đợi xe .

Nơi cửa đỗ sẵn vài chiếc xe của khu công nghệ.

Cô quét mắt một vòng, quyết định chiếc xe gần nhất.

Ôn Nghênh tới, mở cửa xe.

Lại lập tức thấy đàn ông đang với vẻ cao quý bên trong nghiêng đầu sang.

Đôi mắt đen của Lục Cẩn Xuyên ngưng đọng cô, đang họp với những trong máy tính, khoảnh khắc thấy cô, với trong máy tính: “Dừng một chút, ở đây .”

Ôn Nghênh lập tức hiểu .

Ước chừng là đang bàn bạc công việc khá cơ mật của Lam Thịnh, thấy.

Cô hướng về phía thản nhiên gật đầu, cũng định chung xe với , chuẩn rời .

Còn kịp cử động.

Bên cạnh vang lên tiếng bước chân giày cao gót, Tô Niệm tới, nhạt nhẽo liếc Ôn Nghênh một cái, giọng điệu dịu dàng nhưng thiếu sự kiêu ngạo:

“Ôn tiểu thư nhường đường một chút? Vị trí ở đây là của .”

Loading...