Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 412: Cá Chết Lưới Rách

Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:47:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Duật , Chu Minh Khang liền như rơi hầm băng.

Thần sắc hoảng hốt một hồi lâu, sắc mặt ngày càng trắng bệch.

Bởi vì ông Chu Duật là thế nào, thủ đoạn của Chu Duật trong công ty đây cũng nổi tiếng là âm hiểm độc ác.

Những chuyện trong sạch của ông thương trường, Chu Duật đều hết.

Nếu tất cả phanh phui … ông sẽ còn đường sống.

Đừng đến pháp luật, ngay cả những công ty từng ông hại cũng sẽ tha cho ông .

Cái mạng của ông , e rằng nhiều đang nhòm ngó.

Chu Duật đây là … dồn ông chỗ c.h.ế.t.

“Bố, chúng làm ? Còn Ôn Nghênh thì ? Cô thể mặc kệ chúng ?” Chu La Y cũng run lên bần bật, chằm chằm hướng Chu Duật rời , ánh mắt đầy vẻ cam lòng.

Chu Minh Khang bàn tay Chu Duật nghiền nát, đau đến mức khóe miệng cũng run rẩy: “Xong … Lục Cẩn Xuyên là kẻ giật dây, Chu Duật e rằng sẽ chiêu độc.”

Hai , một sáng một tối, đều nhắm mạng của ông !

Ông thể nào ngờ , ngày đó lấy tiền từ chỗ Lục Cẩn Xuyên, lưng làm cho công ty sụp đổ!

Còn ép mua với giá thấp đến tận đáy!

Đôi mắt Chu Minh Khang sợ hãi đỏ ngầu vì tức giận: “Mau tìm con, thu dọn đồ đạc, thể chần chừ nữa!”

-

Lục Cẩn Xuyên lâu hạ sốt.

Ôn Nghênh đương nhiên còn ở đó, cảm thấy khỏe, liền dậy tắm .

Xuống lầu, thấy dì Trần đang bận rộn.

Trên bàn ăn một bát mì nóng hổi.

Lục Cẩn Xuyên vô thức quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Ôn Nghênh.

Dì Trần lau tay : “Lục tổng, ngài dậy, liền làm mì cho ngài, ngài nếm thử xem?”

Lục Cẩn Xuyên bát mì, ngửi thấy mùi vị quen thuộc, lâu lắm , lâu ngửi thấy, nếm mùi vị như .

“Nghênh Nghênh lúc nào?”

Anh cầm đũa nếm một miếng.

Chưa đợi dì Trần trả lời, lặng lẽ nhạt: “Không làm.”

Dì Trần kinh ngạc: “Ngài ăn cũng nhận ? Đây là bà chủ đặc biệt từng bước dạy cho , một bước nào sai, mùi vị đáng lẽ giống hệt chứ.”

Lục Cẩn Xuyên thực khẩu vị, ngửi thấy mùi mới ăn một chút, khi nếm cô làm, cũng ăn nữa.

“Mùi vị thì giống, nhưng, vẫn giống.”

Còn về việc khác ở , chỉ .

Trước đây ăn vô bát.

Sau khi uống rượu hoặc xã giao, Ôn Nghênh luôn thích làm cho một bát.

Tấm lòng của cô, nào cũng để thừa.

Dì Trần cũng hiểu là , nhưng thấy Lục Cẩn Xuyên khá hơn mới yên tâm: “Lục tổng, ngài với bà chủ một tiếng?”

Khoảng thời gian bà tận mắt chứng kiến Lục Cẩn Xuyên bận tối tăm mặt mũi, lo lắng cho nhiều chuyện.

Cơ thể đến mấy cũng gục ngã.

Thực chuyện Ôn Nghênh bệnh bà từ bên nhà cũ, nhưng dù bà cũng là làm, tiện hỏi nhiều.

Lục Cẩn Xuyên thời gian đó, dường như vì chuyện mà vô cùng đau khổ, thỉnh thoảng phòng trẻ sơ sinh cả đêm.

cũng thấy đau lòng.

Lục Cẩn Xuyên cũng thấy lý, dậy lấy điện thoại định gọi cho Ôn Nghênh.

WeChat báo tin nhắn.

Anh bấm xem, là lời mời của Trình Mộ và những khác.

Anh trực tiếp thoát .

Lại thấy một tài khoản WeChat mới nổi bật trong danh sách trò chuyện của .

Là WeChat của Ôn Nghênh.

chấp nhận lời mời kết bạn của .

Anh thời gian.

Là ba tiếng .

Cũng tức là, lúc cô rời khỏi đây——

Nhìn thấy cảnh , bước chân Lục Cẩn Xuyên dừng .

Đôi mắt sâu thẳm chằm chằm tài khoản đó.

Một lúc lâu , mới thở một , trực tiếp gửi cho Ôn Nghênh một tin: [Ở ? Tối nay thể cùng ăn cơm ? Nếu đến đón em.]

Gửi xong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-412-ca-chet-luoi-rach.html.]

Anh chằm chằm khung trò chuyện một lúc, ngón tay thon dài lướt một cái, hộp thoại của cô lập tức ghim lên đầu.

-

Ôn Nghênh mở một cuộc họp ở bộ phận kỹ thuật của Phi Tỷ.

Cùng Trần Thần và Hạ Tây Thừa thảo luận về việc tối ưu hóa hệ thống hiện tại.

Hạ Tây Thừa thấy cô đến, còn khá vui: “Cô đó, đúng là khổ, nghỉ ngơi cho ?”

Ôn Nghênh những con nhảy nhanh màn hình máy tính, cúi mắt : “Không , tìm chút việc làm cũng , hơn nữa thời gian phẫu thuật của về cơ bản xác định .”

Hạ Tây Thừa đặt tập tài liệu trong tay xuống, nhíu mày: “Vậy phương án phẫu thuật…”

Anh Thẩm Giai Tiếu nhắc đến.

Tình hình của Ôn Nghênh .

E rằng cần cắt bỏ.

Ôn Nghênh khẽ liếc mắt, tiếp tục ghi vài nhóm dữ liệu: “Cần làm thế nào thì làm thế đó thôi.”

Hạ Tây Thừa vài phần ưu phiền vẻ ngoài thản nhiên của Ôn Nghênh.

Anh vỗ vai cô: “Chỉ cần phẫu thuật thuận lợi, dù xử lý thế nào, đều là thứ yếu.”

Đôi mắt Ôn Nghênh khẽ d.a.o động, cuối cùng gật đầu.

Chuyện ở bộ phận kỹ thuật bàn xong, bên nhà máy Đằng Dương cũng cần theo dõi tiến độ.

Chuyện Hạ Tây Thừa nhất quyết cho cô , nhận hết.

Ôn Nghênh cũng mặc kệ .

Ở Phi Tỷ lâu, cô mới chuẩn về.

Xuống lầu.

Ôn Nghênh đến bãi đậu xe, khi lên xe liếc điện thoại.

Thấy tin nhắn WeChat của Lục Cẩn Xuyên.

Tự nhiên và thản nhiên.

chằm chằm câu đó, gần như thể tưởng tượng giọng điệu của .

Thực những lời , đúng là chút cảm xúc.

Cộng thêm chuyện ngày chẩn đoán, rõ ràng, hai bên đều hiểu lầm.

Còn về pháo hoa ngày sinh nhật cô, và bó hoa gửi đến phòng cô nhưng để ý, bây giờ còn hiểu nữa?

Chắc chắn đều là tặng cho cô.

Tiếc là, lúc đó họ đều mang trong lòng nỗi đau, ngay cả việc bày tỏ tình yêu, cũng chỉ thể ở nơi ai .

Ôn Nghênh suy nghĩ một chút.

Trả lời một câu: [Anh khỏi bệnh ?]

Tắt màn hình điện thoại, Ôn Nghênh mở cửa xe.

Ngay khi chuẩn lên xe.

Phía tiếng bước chân xột xoạt lao đến cực nhanh.

Cô vô thức tim đập thót một cái, đầu nhanh chóng lên xe.

Đối phương hung hãn lao tới, nhận trốn, càng nhanh hơn lao tới bịt miệng mũi cô, mạnh mẽ kéo về phía ——

-

Lúc Lục Cẩn Xuyên thấy câu trả lời của Ôn Nghênh.

Anh xong quần áo.

Thực hiểu cô.

Dù cô trả lời cần đón , ăn .

.

Nếu đồng ý, cô sẽ trả lời , sẽ phớt lờ.

, khóe miệng khẽ động, [Phi Tỷ?]

Trước khi chuẩn ngoài, phòng đồ ẩn bên trong phòng ngủ chính.

Bên trong nhiều quần áo và túi xách, trang sức xa xỉ mà Ôn Nghênh mang .

Anh chọn một chiếc khăn choàng cashmere.

Đêm ở Kinh Thị lạnh, đoán cô cũng mang theo quần áo gì.

Dì Trần thấy sắp ngoài, vội : “Lục tổng, ngài vẫn khỏi hẳn, đây là ?”

Lục Cẩn Xuyên điện thoại sải bước xuống cầu thang, đang định trả lời.

Một tin nhắn hiện lên.

Trong phút chốc, đôi mày Lục Cẩn Xuyên nhíu lạnh lùng.

——[Ôn Nghênh đang trong tay tao, chuyện, thì làm theo lời tao ! Mày một đến địa chỉ , nếu giở trò, tao ngại cá c.h.ế.t lưới rách!]

Loading...