Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 370: Anh là chồng cô ấy mà hoàn toàn không biết gì?

Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:22:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy tên Lục Cẩn Xuyên, Ôn Nghênh khẽ cụp mắt suy nghĩ vài giây.

Bên Thẩm Giai Tiếu mạng yếu, cuộc gọi ngắt.

Sảnh chính.

Lúc Thẩm Giai Tiếu thấy Lục Cẩn Xuyên, ít cũng chú ý tới.

Đến cùng lúc với Lục Cẩn Xuyên còn Bùi Khanh Ngôn, khi cô chuyện với vài , liền thẳng về phía .

Lục Cẩn Xuyên để ý đến khác, chỉ hỏi Thẩm Giai Tiếu: “Ôn Nghênh ?”

Thẩm Giai Tiếu đương nhiên cũng rõ.

Ngược , phục vụ ở bên , khi thấy Lục Cẩn Xuyên và Thẩm Giai Tiếu thì nhớ điều gì đó, liền chỉ hành lang bên trái : “Cô Ôn ạ? Cô đến phòng nghỉ 3007 .”

Lục Cẩn Xuyên về phía đó.

Bùi Khanh Ngôn tới: “Lục tổng, cô Thẩm, thấy cô Ôn và Hạ tổng?”

hỏi một câu.

Lục Cẩn Xuyên về phía khu nghỉ ngơi bên trái.

Anh cũng dành ánh mắt thừa thãi cho ai, bây giờ chỉ xác nhận với Ôn Nghênh chuyện cô mang thai.

Cũng để ý nhiều như nữa.

phục vụ đó như đột nhiên nhớ điều gì, bỗng : “Hay là Lục tổng đợi một chút? Tôi gọi ?”

Lúc Lục Cẩn Xuyên mới liếc .

Thẩm Giai Tiếu phát hiện vẻ mặt của phục vụ chút kỳ lạ.

Nhíu mày: “Cậu lẩm bẩm cái gì đấy?”

Bùi Khanh Ngôn cũng nghiêng đầu .

Người phục vụ lúc mới như điều suy nghĩ : “Cô Ôn lẽ đang bận, đang gặp mặt Chu tổng của Phương Lý.”

Chỉ một câu như .

Thẩm Giai Tiếu lập tức lạnh mặt: “Thì ? Anh em cũng chuyện gì quan trọng, cần .”

Cô đột nhiên cảm thấy tình hình .

Ôn Nghênh lý do gì ở cùng Chu Duật.

Nhất là khi phục vụ những lời mặt Lục Cẩn Xuyên, xung quanh thậm chí còn tai mắt của khác.

Mầm mống đập tan ngay từ đầu.

Bùi Khanh Ngôn lúc mới nhớ điều gì, “Tôi Chu tổng là do nhà họ Chu nhận nuôi? Tôi cũng coi như quen với vị hôn thê của Chu tổng, cô hình như để ý Ôn Nghênh, chị dâu cũng ghen với em gái ?”

Lục Cẩn Xuyên lười để ý.

Sải bước về phía đó.

Bùi Khanh Ngôn bước tới, giơ tay chắn mặt Lục Cẩn Xuyên, đôi mắt lạnh lùng của cô , hạ thấp giọng: “Lục tổng, quan hệ của ít, cũng vài lời đồn từ cô Tưởng, giữa Ôn Nghênh và Chu tổng chút quá khứ, họ đột nhiên ở chung một phòng, lỡ như chuyện gì thể để khác thì ? Tôi khuyên , nên bình tĩnh , đợi Ôn Nghênh hãy .”

“Hôm nay ít ở đây, cũng nghĩ cho danh dự của Ôn Nghênh chứ?”

Bùi Khanh Ngôn vẻ vô tình: “Hơn nữa, cô Tưởng với , Ôn Nghênh m.a.n.g t.h.a.i ? Anh ?”

Lúc Lục Cẩn Xuyên mới cúi mắt .

Bùi Khanh Ngôn thẳng mắt , hề né tránh.

nhướng mày, ném một câu khó chịu: “Anh phản ứng gì ? Không lẽ là chồng mà cũng ? Tại cho ?”

Hôm qua lúc Tưởng Thiến nhắc đến chuyện , cô cũng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng cho Lục Cẩn Xuyên là điều mờ ám.

Nhất là dường như còn vấn đề gì đó với Chu Duật.

Lục Cẩn Xuyên liệu nghĩ vấn đề liên quan đến Ôn Nghênh và Chu Duật ?

“Chuyện của vợ , cô Bùi vẫn nên bớt lo thì hơn.” Lục Cẩn Xuyên lạnh lùng lướt qua cô , phản ứng đặc biệt gì.

Bùi Khanh Ngôn bóng lưng , đáy mắt thoáng qua một tia khác lạ.

Thẩm Giai Tiếu thấy hai gì, còn chạy Lục Cẩn Xuyên một bước, nhắc nhở Ôn Nghênh ngoài .

khi họ đến nơi.

Cửa mở .

Bước chân của Lục Cẩn Xuyên từ từ dừng hạ xuống.

Ôn Nghênh ngay cửa, lưng là Chu Duật mới quần áo.

Trong tay là một chiếc áo sơ mi vo tròn, ném phòng rửa mặt, đưa tay chỉnh cà vạt.

Những hành động , vài phần ý vị rõ ràng.

Chu Duật cứ thế đối diện với ánh mắt của Lục Cẩn Xuyên, đột nhiên một tiếng: “Lục tổng? Sao cũng đến đây? Đừng hiểu lầm, chúng chuyện gì cả.”

Lời thì thôi, cảm giác lạy ông ở bụi .

Ôn Nghênh cũng lạnh lùng liếc Chu Duật.

Anh hề quan tâm đến cảnh của cô.

Ánh mắt Lục Cẩn Xuyên lướt qua , chỉ Ôn Nghênh, tiến lên một bước bên cạnh cô, “Tuy hiểu Chu tổng, nhưng vợ thì hiểu rõ hơn ai hết, những lời đùa cần thiết của Chu tổng cần .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-370-anh-la-chong-co-ay-ma-hoan-toan-khong-biet-gi.html.]

Nụ môi Chu Duật nhạt ít.

Ôn Nghênh cũng hiểu rõ tình thế .

Rõ ràng là .

Bị bắt gặp từ cùng một phòng, dù cũng kỳ quái.

Sau khi Bùi Khanh Ngôn đến, nheo mắt liếc qua Chu Duật: “Chu tổng, chuyện gì thể ở ngoài, tìm Ôn Nghênh phòng làm gì? Nếu để khác hiểu lầm thì , vẫn nên nghĩ cho thanh danh của Ôn Nghênh.”

Thẩm Giai Tiếu hồn, kín đáo nhíu mày: “Ai nghĩ nhiều về trai em gái chứ? Cô Bùi, cô quá khắt khe đấy?”

Bùi Khanh Ngôn , tiếp lời: “Xin , chỉ là nghĩ cho Ôn Nghênh thôi, ý gì khác, chỉ là cô Tưởng Ôn Nghênh mang thai, chúc mừng nhé.”

Vẻ mặt vốn đang thản nhiên của Chu Duật lập tức cứng đờ.

Vẻ mặt Ôn Nghênh lúc mới đổi.

Tưởng Thiến?

Bùi Khanh Ngôn, kinh ngạc vì Bùi Khanh Ngôn chuyện , còn do Bùi Khanh Ngôn mặt Lục Cẩn Xuyên—

Thẩm Giai Tiếu càng lộ rõ vui buồn mặt.

Đột nhiên tiết lộ.

Vậy chuyện hôm nay, chẳng sẽ gây hiểu lầm tai hại ?

Bên Lục Cẩn Xuyên, cô Ôn Nghênh sẽ , bây giờ ngoài như Bùi Khanh Ngôn rõ cho Lục Cẩn Xuyên, càng vẻ mờ ám.

Nhất là khi Ôn Nghênh còn “ở chung một phòng” với Chu Duật.

Tuy cô cảm thấy suy nghĩ của Lục Cẩn Xuyên quan trọng, nhưng cô danh tiếng của Ôn Nghênh ảnh hưởng chút nào, nếu Lục Cẩn Xuyên vì thế mà nghi ngờ Ôn Nghênh, thậm chí nghi ngờ giữa Ôn Nghênh và Chu Duật tồn tại mối quan hệ phức tạp nào đó liên quan đến đứa con trong bụng cô…

Nếu Lục Cẩn Xuyên vì thế mà gây khó dễ, Ôn Nghênh sẽ đối phó thế nào?

Trong lúc Thẩm Giai Tiếu vì những suy đoán mà sắc mặt .

Lục Cẩn Xuyên bình tĩnh Ôn Nghênh, từ từ tiến lên, cứ thế nắm lấy tay Ôn Nghênh, mười ngón tay đan .

Hành động mật , khiến Chu Duật rõ mồn một.

Nội tâm Ôn Nghênh khẽ run lên, ngẩng đầu khuôn mặt bình tĩnh của .

“Nghênh Nghênh đang mang thai, nhiều lúc cần chăm sóc, hôm nay Chu tổng thấy nếu giúp cô một hai, cũng sẽ cảm ơn Chu tổng.” Giọng Lục Cẩn Xuyên nhàn nhạt, con ngươi sâu cạn, càng chút nào “nghi ngờ”, “khó xử” như tưởng.

Bùi Khanh Ngôn cũng ngờ phản ứng như , vẻ mặt kín đáo lạnh .

Ôn Nghênh im lặng mím môi.

Cô cũng ngờ Lục Cẩn Xuyên phản ứng .

Đương nhiên, cô vốn định giải thích nhiều.

chuyện gì cả, cô thẹn với lòng, cần giải thích với bất kỳ ai, nếu khác tin cô, cô mười cái miệng cũng .

Lục Cẩn Xuyên những chất vấn về đứa bé, càng chất vấn tại ở cùng Chu Duật…

Thẩm Giai Tiếu cũng ngạc nhiên đ.á.n.h giá Lục Cẩn Xuyên, đến lúc , cô mới cảm thấy Lục Cẩn Xuyên cũng khá dáng đàn ông, gió thành bão.

Chu Duật càng vẻ mặt cứng đờ, ánh mắt gắt gao chằm chằm bụng của Ôn Nghênh.

Đầu óc rối như tơ vò, Ôn Nghênh mang thai?

“Hôm nay nếu xong việc , chúng về nhà nhé?” Lục Cẩn Xuyên vẫn như thường lệ Ôn Nghênh, ảnh hưởng bởi chuyện hôm nay.

Điểm .

Bùi Khanh Ngôn im lặng siết chặt nắm đấm, vẻ mặt mất vẻ ấm áp.

Những gì Tưởng Thiến hẳn là phỏng đoán, giữa Ôn Nghênh và Chu Duật chắc chắn gì đó, nhưng Lục Cẩn Xuyên tận mắt chứng kiến cảnh , tại vẫn trở mặt với Ôn Nghênh?

Ngay cả đứa con trong bụng Ôn Nghênh là của ai, theo diễn biến thông thường, một đàn ông bình thường dù cũng sẽ chút nghi ngờ.

vợ m.a.n.g t.h.a.i mà với , chẳng lẽ nghĩ nhiều ?

Nhất là đàn ông ở tầng lớp như Lục Cẩn Xuyên, trong mắt thể dung một hạt cát!

Ôn Nghênh cũng rõ, ở bên ngoài một chuyện vẫn cần chú ý, tự nhiên sẽ biểu hiện gì bất thường, gật đầu: “Được.”

Lục Cẩn Xuyên vẫn buông tay cô: “Cô Thẩm, cùng ?”

Thẩm Giai Tiếu hồn, mơ hồ cảm thấy chuyện , giữa họ lẽ cần chuyện rõ ràng.

Chỉ thể nén một nỗi lo nào đó, mím môi : “Không cần, tự lái xe về.”

Lúc Lục Cẩn Xuyên mới liếc Chu Duật: “Vậy Chu tổng, cứ bận tiếp .”

Anh vẫn chu đáo.

Nào chút nào là sắp bão tố.

như một cái tát vô thanh, khiến càng thêm khó chịu.

Sắc mặt Chu Duật , vẫn chằm chằm Ôn Nghênh.

Không dám tin tình huống .

Lục Cẩn Xuyên kéo Ôn Nghênh ngoài.

Nắm đ.ấ.m của Bùi Khanh Ngôn siết chặt, kết quả ngoài dự đoán.

Hiệu quả mong thấy chút nào…

Loading...