Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 360: Anh không nỡ
Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:22:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trái tim Ôn Nghênh gần như thót lên một nhịp.
Trên mặt đều khoảnh khắc đông cứng, thứ gì đó đang gào thét trong lòng, cô vô thức siết chặt nắm đấm: “Được... sẽ theo dõi thêm.”
Thậm chí cô tiếp tục hỏi nữa.
Một là trong vài tiếng đồng hồ cô vẫn uống thuốc, hai là... quả thực chuyện đó với Lục Cẩn Xuyên.
Khả năng m.a.n.g t.h.a.i bất ngờ đặt lên cô, cô vẫn cảm giác hoảng hốt.
“Sao ?” Lục Cẩn Xuyên đóng viện phí xong tới, khó khăn lắm mới tìm thấy bóng dáng Ôn Nghênh, bác sĩ một cái nhíu mày tiến lên cúi quan sát sắc mặt cô ở cách gần: “Còn chỗ nào khó chịu ?”
Ôn Nghênh hề trả lời, thậm chí cũng định để bác sĩ tiết lộ manh mối gì, xoay thẳng ngoài.
Lục Cẩn Xuyên bóng lưng cô, lờ mờ nhận cô dường như chút bất thường.
Ôn Nghênh ý định giao tiếp nhiều với , đương nhiên chỉ thể cất bước theo.
Tối nay vội về Kinh Thị.
Hạ Tây Thừa cũng lo lắng cho tình trạng của Ôn Nghênh, chọn ở định ngày mai cùng Ôn Nghênh về.
Xuống lầu.
Hạ Tây Thừa đang điện thoại, thấy tiếng động liền .
Cúp máy xong về phía Lục Cẩn Xuyên: “Không phiền Lục tổng, Nghênh Nghênh xe là .”
Ánh mắt Lục Cẩn Xuyên về phía Ôn Nghênh.
Tâm trạng Ôn Nghênh cũng đang rối bời, cô Lục Cẩn Xuyên lấy một cái, trực tiếp lên chiếc xe Hạ Tây Thừa sắp xếp, cô cũng cần thời gian để suy nghĩ.
Hạ Tây Thừa vẫn chuyện của Ôn Nghênh và Lục Cẩn Xuyên, đương nhiên đối với Lục Cẩn Xuyên vẫn là trạng thái “bài xích”, xuất phát từ phép lịch sự gật đầu chào, cũng nhiều, đưa Ôn Nghênh rời .
Không cho Lục Cẩn Xuyên nửa điểm cơ hội phát huy.
Lục Cẩn Xuyên theo hướng chiếc xe đó rời , trong lòng vẫn vương vấn một ngọn lửa.
Chuyện hôm nay.
Suy cho cùng châm ngòi một quả mìn giới hạn chịu đựng của .
—
Trên đường .
Ôn Nghênh đều chút lơ đãng, cho đến khi Hạ Tây Thừa đưa lên lầu.
Hạ Tây Thừa đưa thẻ phòng cho cô xong mới hỏi một câu.
“Bị dọa sợ ?”
Lúc Ôn Nghênh mới hồn, lập tức lắc đầu: “Không đến mức, chỉ là khó chịu, mệt.”
Lúc Hạ Tây Thừa mới yên tâm hơn chút.
Anh thời gian: “Đừng lo lắng, việc gì thì gọi điện cho , đặt chuyến bay hơn hai giờ chiều mai, em cứ thoải mái sắp xếp, nghỉ ngơi cho .”
Ôn Nghênh ôm cánh tay, gượng đáp .
Không biểu hiện bất kỳ manh mối nào.
Xoay phòng.
Vừa đóng cửa.
Cô liền vuốt mái tóc.
Khó tránh khỏi sẽ chút rối bời.
Theo bản năng cúi đầu vuốt ve bụng .
Trong lòng đương nhiên cũng nảy sinh nghi ngờ.
Cô xuống sô pha liền lấy điện thoại bắt đầu lên mạng tra cứu những vấn đề mấu chốt.
Dù cô cũng ung thư.
Tỷ lệ m.a.n.g t.h.a.i lẽ là ?
câu trả lời cô tìm kiếm là, một tỷ lệ nhất định, là khả năng.
Kết quả , khiến suy nghĩ của cô trở nên hỗn loạn, hương vị khó tả đang hoành hành, khiến cô mờ mịt đó thẫn thờ lâu.
Cho đến khi vai cổ cứng đờ tê dại, mới hồn.
Trước mắt cô đoán mò cũng vô nghĩa.
Cô định ngày mai về Kinh Thị xong sẽ hẹn bệnh viện kiểm tra một chút.
Còn về phía Lục Cẩn Xuyên, cô định nhắc với .
Không cần thiết.
Đang quyết định tạm thời suy nghĩ lung tung nữa.
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
“Là .” Lục Cẩn Xuyên về.
Ôn Nghênh chằm chằm cửa lâu, cuối cùng vẫn thể mở cánh cửa .
Hiện tại, cô vẫn khuôn mặt đó của để nghi ngờ chuyện “mang thai” một cách mất kiểm soát.
Ngoài cửa.
Lục Cẩn Xuyên cánh cửa đóng chặt.
Anh Ôn Nghênh thấy.
Cô để ý đến .
Coi như là cự tuyệt ngoài cửa.
Anh nghĩ, chắc cô vẫn còn đang giận.
Không ai chịu sự kinh sợ và tủi như mà vẫn thể giống như chuyện gì, hề bận tâm, hề phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-360-anh-khong-no.html.]
Anh xoay gọi cho Khương Lê một cuộc điện thoại.
Bên nhanh lo liệu thỏa.
Ôn Nghênh lên giường.
Ngoài cửa liền truyền đến tiếng bíp bíp.
Lúc cô dậy.
Lục Cẩn Xuyên cầm thẻ phòng sải đôi chân dài bước , sải bước đến bên giường cô, đưa tay kéo một chiếc ghế cứ thế dang chân bên giường cô, “Em ngủ phần em .”
Ôn Nghênh lạnh lùng : “Anh làm gì ? Sao đây?”
“Xem khi nào em cần , nháo đ.á.n.h mắng ôm ấp, đều tùy em.” Giọng điệu bình thản, nửa thật nửa đùa, cứ thế canh giữ bên giường cô.
Không nông sâu.
Ôn Nghênh trải qua một loạt chuyện hôm nay, cộng thêm một quả mìn khả năng sẽ nổ, khuôn mặt cô gần như biểu cảm: “Tôi cần rời .”
Lục Cẩn Xuyên cô, phủ nhận sự cự tuyệt của cô: “Điều trong các lựa chọn đưa cho em.”
“Lục Cẩn Xuyên, làm gì? Tôi từng cần .” Cô siết chặt nắm đấm.
“Là cần em.” Anh cũng đón lấy ánh mắt cô, cũng x.é to.ạc lớp mặt nạ che giấu sự hoảng sợ còn sót của cô: “Ôn Nghênh, cũng cần tận mắt thấy em, kinh sợ chỉ một em.”
Anh hề che giấu.
Chuyện hôm nay gióng lên cho một hồi chuông cảnh báo, tình huống bất ngờ dễ phòng bất thắng phòng.
Ôn Nghênh hề động lòng lời của , Lục Cẩn Xuyên tính cách , ít nhiều cô cũng .
Cô giao tiếp gì với , trong đầu cô cũng chuyện phiền muộn, dứt khoát xoay lưng với , coi vị Lục tổng lẫy lừng như khí.
Lục Cẩn Xuyên cứ thế tấm lưng mỏng manh của cô, cổ áo cô hé mở, vẫn thể thấy vết sưng đỏ vai cô, bây giờ bắt đầu chuyển sang màu xanh tím.
Nhìn chằm chằm vết thương đó, đồng t.ử sâu thẳm đến mức gần như đè nén.
Vốn dĩ Ôn Nghênh tưởng rằng đêm nay sẽ vì kinh sợ, cùng với lời của bác sĩ mà trằn trọc khó ngủ, nhưng ngờ vẫn ngủ một giấc yên bình đến sáng.
Sau khi cô mở mắt .
Nhận bên eo thứ gì đó vòng qua.
Cúi đầu , là cánh tay của phía .
Ôn Nghênh nhíu mày, gạt tay dậy.
Lục Cẩn Xuyên dường như vốn dĩ ngủ, lúc cô dậy, liền mở mắt , đáy mắt hề ngái ngủ, “Đừng như .”
“Tối qua em ngủ say nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, nếu lên, em khóa chặt cả đêm hôm nay tay phế mất.”
Đây đúng là phủ đầu , cô một bước.
Khiến Ôn Nghênh cứng họng thể chất vấn và chỉ trích.
“Anh thể gọi dậy, sức lực của đến mức lớn hơn .” Ôn Nghênh xuống giường, giọng điệu lạnh nhạt.
Lục Cẩn Xuyên cũng xoa xoa mi tâm dậy, lên cô một bước, đầu cô một cái: “Quả thực, nhưng nỡ.”
Anh xoay phòng tắm.
Ôn Nghênh mím môi.
Lục Cẩn Xuyên con , lời ý lời khó đều chuyển đổi tự nhiên, dựa tâm trạng của .
bây giờ cô chịu tác dụng nữa .
Lục Cẩn Xuyên quả thực ngủ, dứt khoát rửa mặt bằng nước lạnh .
Sau khi .
Ôn Nghênh còn ở đó nữa, ngay cả vali hành lý cô để sát tường cũng còn.
Cô .
Rất dứt khoát lưu loát.
Rất ở cùng .
trong phòng dường như vẫn còn vương thở của cô.
Lục Cẩn Xuyên chằm chằm chiếc giường đó, tới xuống phía bên Ôn Nghênh, lờ mờ vẫn còn ấm.
Anh cứ giữ nguyên tư thế đó lâu.
-
Ôn Nghênh bảo Hạ Tây Thừa đổi chuyến bay, hạ cánh xuống Kinh Thị sớm hơn.
Thẩm Giai Tiếu chuyện của cô, gần như cả đêm ngủ ngon, trực tiếp chạy sân bay đón .
Vừa gặp mặt, Thẩm Giai Tiếu liền căng cứng khuôn mặt kiểm tra Ôn Nghênh từ xuống , thấy cô vấn đề gì lớn, lúc mới mếu máo chực : “Cái quái gì ! Sao tìm tên họ Lục ? Báo thù mà báo như một kẻ hèn nhát ! Đồ bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh!”
Ôn Nghênh an ủi một chút: “Tớ .”
Hạ Tây Thừa đều lắc đầu: “Được , vấn đề lớn, bên Lục Cẩn Xuyên đang giải quyết , em cùng Nghênh Nghênh về , công việc khẩn cấp.”
Thẩm Giai Tiếu lập tức kéo vali của Ôn Nghênh về phía xe: “Hôm nay tớ qua ngủ cùng , , một thời gian sắp tới tớ đều sẽ ở cùng .”
Ôn Nghênh buồn nhéo má cô: “Tớ chẳng chuyện gì cả, hơn nữa về Kinh Thị sẽ vấn đề gì .”
“Ý là ?”
Ôn Nghênh chỉ nhạt, gì.
Bởi vì Lục Cẩn Xuyên ở ngay đối diện, cách một bước chân.
Điểm cô vẫn hiểu rõ.
Sau khi lên xe.
Ôn Nghênh đặt điện thoại sang một bên, thắt dây an .
Điện thoại rung lên một cái.
Thẩm Giai Tiếu còn tưởng là điện thoại của , lập tức cầm lên xem.
Tạ Tông Lễ: [Ôn tiểu thư, cô lùi lịch tái khám hai , bắt buộc đến một chuyến, hóa trị cũng cần theo dõi.]