Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 357: Giao phong

Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:22:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã đàn ông đột ngột kéo .

Ôn Nghênh buông , đồng t.ử cô vẫn còn đang run rẩy thứ mắt.

Đầu tiên đập mắt là Bùi Tự Bạch chạy tới.

Phía là bảo vệ.

Gã đàn ông khống chế.

Bùi Tự Bạch nhanh chóng tiến lên, giúp Ôn Nghênh cởi sợi dây cổ tay, “Sao ? Có thương ở ?”

Tim Ôn Nghênh vẫn còn đập thình thịch, thể bình tĩnh .

Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.

Cô quả thực ngờ, chạy đến cứu cô là Bùi Tự Bạch.

“Sao bắt cóc?” Cô ép buộc bản bình tĩnh, cơn đau ở cổ tay, xương bả vai, cùng cơn đau đầu do t.h.u.ố.c mê Ether khiến cả cô vô cùng khó chịu.

Bùi Tự Bạch nhíu mày, cởi áo khoác khoác lên Ôn Nghênh: “Tôi gặp Hạ tổng, tìm thấy cô, nên ngoài tìm cô.”

“Vậy còn buổi đấu thầu thì ?” Ôn Nghênh , Bùi Tự Bạch là đại diện đấu thầu, gã bắt buộc mặt ở đó.

Bùi Tự Bạch cuối cùng chỉ lắc đầu, an ủi quấn chặt áo khoác cho cô, thờ ơ: “Không , cô mới quan trọng, gói thầu đó, cần cũng , sẽ còn những dự án hơn.”

Sắc mặt Ôn Nghênh trở nên nặng nề.

Bây giờ, đại diện là cô vì bắt cóc, Phi Tỷ để mất gói thầu.

Còn Bùi Tự Bạch vì cứu cô, cũng bỏ lỡ gói thầu .

Cô quá rõ ràng.

Gói thầu ý nghĩa như thế nào.

Gói thầu béo bở mà trong nước đang tranh cạnh tranh, cứ thế vuột mất, là một chuyện đáng tiếc và tổn thất lớn đến nhường nào.

“Đừng nghĩ đến chuyện vội, cũng đừng áy náy, đây là lựa chọn cá nhân của , ngoài .” Bùi Tự Bạch ý định nhiều về chuyện , đỡ Ôn Nghênh dậy.

Cho đến khi bên ngoài.

Ôn Nghênh mới thấy logo hành lang.

Vậy mà chính là... hội trường đấu thầu?

Chân cô mềm nhũn.

Lúc Bùi Tự Bạch đỡ xuống lầu.

Bên chợt thấy giọng của dẫn chương trình đấu thầu: “Vậy thì, xin chúc mừng Tập đoàn Lục thị trúng thầu!”

Ánh mắt Ôn Nghênh khẽ động, đầu sang.

Vừa vặn.

Phía cầu thang, Lục Cẩn Xuyên vẻ mặt u ám đang bước nhanh tới.

Hai bên oan gia ngõ hẹp.

Cô từ từ xuống Lục Cẩn Xuyên ở phía , , thở của vẫn bình , đôi mắt đen lạnh lẽo thâm trầm, khi về phía cô phai nhạt sự sắc bén đó.

“Lục tổng, chúc mừng nhé.” Bùi Tự Bạch Lục Cẩn Xuyên, khóe môi nở nụ như như .

Người chiến thắng lớn nhất hội trường, rõ ràng chính là Lục Cẩn Xuyên.

Dễ dàng giành .

Ôn Nghênh nên lời tâm trạng lúc , lẽ là vì kinh sợ và cơ thể khó chịu, dẫn đến một loại cảm xúc khó tả đang hoành hành.

Phía tiếng vỗ tay sấm dậy, đều đang chúc mừng Lục thị và Lục Cẩn Xuyên.

Trong thời gian cô liên lụy bắt cóc, chuyện xảy .

Lục Cẩn Xuyên để ý đến Bùi Tự Bạch, khuôn mặt lạnh lùng, bước nhanh lên, đón lấy Ôn Nghênh từ tay Bùi Tự Bạch, cúi bế bổng cô lên, xoay thẳng ngoài ngoảnh đầu .

Ôn Nghênh một lời, cũng sức lực để gì.

Khương Lê lái xe đến cửa.

Lục Cẩn Xuyên bế Ôn Nghênh lên xe: “Cậu ở xử lý chuyện phía , giải quyết rõ ràng kẻ bắt.”

Sắc mặt Khương Lê đều trở nên ngưng trọng.

Bởi vì chuyện ... khá phức tạp .

Sau khi lên xe, Ôn Nghênh thu ghế gì, càng nháo, thể coi là bình tĩnh.

Lục Cẩn Xuyên cũng chủ động giải thích bất cứ chuyện gì.

Đạp chân ga chạy thẳng đến bệnh viện.

Trước khi tới thông báo cho bên , đến là thể tiến hành kiểm tra.

Ôn Nghênh cậy mạnh, mặc cho Lục Cẩn Xuyên bế cô đến phòng cấp cứu đặc biệt.

Cô trực tiếp với bác sĩ lẽ hít một lượng t.h.u.ố.c mê Ether nhất định.

Lục Cẩn Xuyên sang bác sĩ: “Làm xét nghiệm độc chất khám sức khỏe tổng quát?”

Bác sĩ gật đầu: “Vâng, cả hai mục đều làm, xét nghiệm m.á.u thường quy cũng kiểm tra.”

Hành động nhanh chóng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-357-giao-phong.html.]

Ôn Nghênh lấy máu.

Cơ thể vốn mềm nhũn càng sức lực, đầu cũng choáng váng đau nhức.

Y tá tấp nập trong phòng.

Cuối cùng chỉ còn Lục Cẩn Xuyên và cô.

Lục Cẩn Xuyên ném áo khoác của Bùi Tự Bạch sang một bên, thấy quần áo của Ôn Nghênh xé rách nhăn nhúm, còn vết đỏ bóp vai và cổ.

Cho đến giây phút , cảm xúc mà vẫn còn thể kìm nén, từng chút một cuộn trào, đôi mắt tựa như sương gió.

Nhìn chằm chằm vai cổ cô hồi lâu, mới lên tiếng, lẽ vì cổ họng đè nén quá lâu nên chút khàn khàn: “Em nghĩ rằng, cướp gói thầu của Phi Tỷ ?”

Thực lúc Ôn Nghênh từ căn phòng đó bước , vặn thấy dẫn chương trình tuyên bố, trong lòng cô chút cảm xúc.

cô cũng hiểu, một gói thầu như đến mức, đối với Tập đoàn Lục thị đạt đến mức độ quan trọng sống còn.

“Không ý chủ quan của , nhưng quả thực cũng liên lụy.” Sắc mặt Ôn Nghênh vẫn còn nhợt nhạt, giọng điệu thể coi là lạnh nhạt bình tĩnh.

đối phương cũng nhắm việc trả thù Lục Cẩn Xuyên.

Điểm , Lục Cẩn Xuyên đương nhiên thể phản bác.

Ôn Nghênh đầu ngoài cửa sổ: “Còn nữa, Bùi Tự Bạch vì cứu , Việt Khoa cũng vuột mất gói thầu .”

Nghe thấy câu .

Đáy mắt Lục Cẩn Xuyên mới dòng chảy ngầm cuộn trào, dần dần hội tụ thành mạch lạc rõ ràng.

Khóe mắt thu , bất động thanh sắc đè nén suy tư: “Em cảm thấy, gã một bước ?”

Ôn Nghênh cũng tranh cãi những vấn đề .

nữa, mắt đang bày một sự thật, Bùi Tự Bạch quả thực là xuất hiện đầu tiên, cũng vì cô, Việt Khoa tổn thất nặng nề.

Ôn Nghênh kịp trả lời.

Hạ Tây Thừa vội vã chạy tới.

Nhìn thấy Ôn Nghênh bình an vô sự, mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cho lắm.

Ôn Nghênh chợt cảm thấy với bao nhiêu của Phi Tỷ ngày đêm vất vả làm hồ sơ dự thầu .

“Thừa ca, xin , dẫn đến kết quả .”

“Chuyện là gì, em quan trọng hơn dự án, hiểu ?” Hạ Tây Thừa vẫn hết bàng hoàng, tiến lên kiểm tra tình hình của Ôn Nghênh, mới vỗ nhẹ đầu cô: “Đừng nghĩ nhiều, chuyện ai mong xảy , em là nạn nhân, Phi Tỷ chúng lo dự án , mất thì mất , sẽ còn nữa.”

Ôn Nghênh nên lời.

đây cũng là gói thầu cô coi trọng.

cô là lý trí.

thể cưỡng ép đổ lên đầu Lục Cẩn Xuyên.

Bất kể là Tập đoàn Lục thị trúng thầu, đối phương vì trả thù Lục Cẩn Xuyên.

Người sai là kẻ phạm , trong lòng cô hiểu rõ.

Có lẽ đổi là bất kỳ phụ nữ nào, trong khoảnh khắc đều sẽ hành động theo cảm tính, nhưng ai cô, qua cái giai đoạn đó .

“Ai là mất .” Lục Cẩn Xuyên từ từ ngước mắt lên, điếu t.h.u.ố.c đầu ngón tay vẫn châm lửa.

Ôn Nghênh và Hạ Tây Thừa đầu .

Chưa kịp suy nghĩ sâu xa.

Ngoài cửa truyền đến giọng của Bùi Tự Bạch: “Bác sĩ ?”

Gã cũng chạy tới.

Trong tay còn cầm một chiếc khuyên tai ngọc trai mà Ôn Nghênh đ.á.n.h rơi.

Ánh mắt lạnh nhạt của Lục Cẩn Xuyên rơi khuôn mặt gã.

Bùi Tự Bạch cũng chẳng quan tâm Lục Cẩn Xuyên biểu cảm gì, đến bên giường, đặt lên bàn.

“Đã đỡ hơn chút nào ?” Gã lo lắng Ôn Nghênh.

Ôn Nghênh đối mặt với Bùi Tự Bạch như thế nào.

Ít nhất là bây giờ, Bùi Tự Bạch quả thực vì cô mà để mất một gói thầu lớn như , ban lãnh đạo cấp cao của Việt Khoa, thậm chí là hội đồng quản trị sẽ gây khó dễ ?

“Bùi tổng, ngoài một lát?” Lục Cẩn Xuyên dậy, bẻ gãy điếu t.h.u.ố.c trong tay, ném thùng rác, nhạt nhẽo Bùi Tự Bạch.

Là thông báo, thương lượng.

Bùi Tự Bạch cũng dứt khoát: “Được thôi.”

Hạ Tây Thừa quan tâm đến họ, vẫn chọn ở cùng Ôn Nghênh.

Hai khỏi phòng.

Lục Cẩn Xuyên chậm rãi về phía cuối hành lang.

Sau khi định.

Anh rũ mắt vuốt ve chiếc bật lửa, ánh mắt tối tăm: “Bùi tổng, thật đúng lúc nhỉ.”

Bùi Tự Bạch dựa tường : “Lục tổng ý gì?”

“Bùi tổng làm mà tìm thấy Ôn Nghênh nhanh như ?”

Loading...