Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 139: Ôn Nghênh Từ Chối Ở Lại Qua Đêm
Cập nhật lúc: 2026-04-25 03:30:25
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà cụ thấy Ôn Nghênh trở về, mừng rỡ bước tới nắm lấy tay cô: “Sao muộn thế mới về, tan làm ?”
Hôm nay gọi điện thoại, bà còn tưởng Ôn Nghênh một thời gian nữa mới về thăm bà .
Ôn Nghênh đối với già vẫn giữ giọng điệu ôn hòa: “Vâng ạ, cháu từ công ty qua, hôm nay Cẩn Xuyên đưa về mấy gốc dành dành ạ? Cháu chuyển đến công ty.”
Bà cụ ngẩn một chút, “Có chuyện , nó là loài hoa cháu thích nhất, bên phòng tân hôn đập hết , sắp tới thi công, để bên đó sống nổi.”
“Cho nên cháu mang đến công ty , bình thường cũng tiện chăm sóc.” Ôn Nghênh thuận thế .
“Đang để bên , cháu ngoan cháu xem thử .” Bà cụ kéo Ôn Nghênh nhà kính bên trái cửa.
Ôn Nghênh thấy mấy gốc hoa bứng .
Hơn hai tháng nay cô đoái hoài tới, nhưng vẫn chăm sóc , cành lá xanh tươi, nhú những nụ hoa nhỏ xíu.
Cô vô cớ thở phào nhẹ nhõm.
Bà cụ xem giờ, trong lòng lóe lên một ý nghĩ, liền : “Cháu ngoan, gọi điện cho Cẩn Xuyên, bảo nó cũng về .”
Ôn Nghênh khựng , ánh mắt bình lặng như nước.
Đừng đến chuyện ở .
Đôi vợ chồng từng chung chăn gối là họ, bây giờ ngay cả điện thoại cũng của .
Người dưng khi còn hơn họ một chút.
“Bà nội, điện thoại cháu hết pin , gọi nữa ạ.” Ôn Nghênh nhạt, nhưng thái độ cực kỳ chủ kiến.
Bà cụ phản ứng đó của cô, nhất thời thêm gì nữa.
Nhân lúc Ôn Nghênh đang kiểm tra mấy chậu hoa, bà khỏi phòng hoa, tự gọi cho Lục Cẩn Xuyên một cuộc điện thoại.
Bà nhắc đến chuyện của Ôn Nghênh, chỉ một câu đau đầu, bảo Lục Cẩn Xuyên mau chóng trở về.
Lục Cẩn Xuyên lúc mới nhận lời.
Bà cụ mặt mày rạng rỡ trò chuyện với Ôn Nghênh thêm một lúc: “Có vẫn kịp ăn cơm ? Bà bảo làm cho cháu chút gì nhé?”
Bà lo lắng cơ thể gầy gò của Ôn Nghênh.
Ôn Nghênh dáng cao ráo, bây giờ trông vô cùng mỏng manh.
Bà khó tránh khỏi xót xa cho đứa trẻ .
Ôn Nghênh xem giờ: “Không bà nội, cháu đói, lát nữa cháu sẽ đưa hoa về công ty luôn.”
Bà cụ kinh ngạc , “Bây giờ sắp chín rưỡi , hành xác như nữa? Cứ ở đây một đêm, ngày mai hẵng tính.”
Khoảnh khắc lời bà cụ dứt.
Liền thấy tiếng còi xe ô tô truyền đến từ bên ngoài.
Ôn Nghênh và bà cụ đầu sang.
Lục Cẩn Xuyên gọi điện thoại xuống xe, thấy chiếc xe của Ôn Nghênh đỗ cách đó xa, mí mắt cũng chớp lấy một cái.
Tiếp tục với Trình Mộ trong điện thoại: “Ừ, sắp xếp nhà thiết kế , sẽ đưa bản vẽ thiết kế mới.”
Hắn bước liền thấy Ôn Nghênh đang cách đó xa.
Tầm mắt dừng một giây, liếc bà cụ, mặt mày hồng hào.
Rõ ràng là cố ý lừa về, cũng bận tâm đến chuyện nhỏ nhặt , chỉ hỏi: “Bà nội, mấy cuốn sách cháu để bên bà cất ở ạ?”
Bà cụ thấy về, liền ha hả : “Đều ở trong phòng ngủ của hai đứa, hôm nay cần dùng ?”
Lục Cẩn Xuyên gật đầu: “Có việc cần dùng.”
Bà cụ lập tức sai lấy xuống.
Ôn Nghênh vô tình liếc một cái.
Mấy cuốn sách đó cô quen thuộc, là sách chuyên ngành về lĩnh vực hàng , đương nhiên , cũng là bản học thuật khó tìm.
Bà cụ quản Lục Cẩn Xuyên cần mấy cuốn sách làm gì, tiếp tục với Ôn Nghênh: “Tối nay ở đây , bà bảo hầm thêm cho cháu bát yến huyết.”
Ôn Nghênh lắc đầu, giọng ôn nhạt một nữa từ chối ở qua đêm: “Thôi ạ bà nội, cháu chỉ tranh thủ qua lấy hoa, hôm nay công ty cháu còn việc, nên ở ạ.”
Môi bà cụ mấp máy, hài lòng lắm : “Đã muộn thế , công ty gì chứ, giờ còn bắt cháu ngoan tăng ca.”
Ôn Nghênh một cái: “Không ạ, bà nội, cháu xin phép về .”
Bà cụ hết cách.
Chỉ đành nháy mắt hiệu cho Lục Cẩn Xuyên.
Lục Cẩn Xuyên thấy ánh mắt của bà cụ, trò chuyện với Trình Mộ ở đầu dây bên hai câu.
Không chia sẻ sự chú ý qua đây, cũng bận tâm Ôn Nghênh ở.
Bà cụ lườm Lục Cẩn Xuyên một cái.
Ôn Nghênh ở qua đêm, công ty việc, bà còn thể gì nữa?
Liền sắp xếp giúp Ôn Nghênh chuyển hoa lên xe.
Ôn Nghênh đương nhiên là tìm cớ.
Cô chỉ qua lấy hoa, cho dù muộn đến , cô cũng đến mức chọn ở nhà chồng cũ.
Cuộc đối thoại giữa Ôn Nghênh và bà cụ bên , Trình Mộ ở đầu dây bên cũng thấy, kinh ngạc : “Ôn Nghênh muộn thế mà vẫn ngay trong đêm ? Tôi còn tưởng cô sẽ nhân cơ hội ở luôn chứ.”
Lục Cẩn Xuyên ly hôn với Ôn Nghênh, tin là thật lòng.
Ôn Nghênh?
Hắn giữ thái độ bảo lưu!
Lục Cẩn Xuyên mấy cuốn sách giúp việc mang tới, hề bất kỳ gợn sóng nào, quan tâm đến việc Ôn Nghênh ở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-139-on-nghenh-tu-choi-o-lai-qua-dem.html.]
Bà cụ hai .
Bước tới vỗ một cái bốp lên cánh tay Lục Cẩn Xuyên: “Bà cái thằng nhóc thối , chuyện với Nghênh Nghênh? Cái tính của cháu bao giờ mới sửa đây?”
Không bà chú ý tới, Lục Cẩn Xuyên từ lúc bước cửa chỉ cắm mặt mấy cuốn sách đó, cứ như sách còn sức hút với hơn cả Ôn Nghênh !
Trình Mộ thấy lời của bà cụ, trong điện thoại trêu chọc : “Đây chẳng là sợ cho cô chút màu sắc, cô liền lập tức mở xưởng nhuộm chịu ly hôn nữa , phụ nữ mà...”
“Không ngoại lệ, mềm lòng lắm.”
Đặc biệt còn là Ôn Nghênh yêu Lục Cẩn Xuyên sâu đậm như .
Lục Cẩn Xuyên đối với câu suy nghĩ gì, trực tiếp coi như thấy, đó cúp điện thoại.
“Còn ngây đó làm gì? Đi tiễn Nghênh Nghênh đến công ty .” Bà cụ yên tâm để Ôn Nghênh một , kéo Lục Cẩn Xuyên khỏi cửa.
Ôn Nghênh đóng cốp xe, thản nhiên : “Bà nội, ạ, cần phiền phức.”
Đuôi mắt Lục Cẩn Xuyên nhướng lên, đại khái cũng ý định đưa .
Liền nhàn nhạt nhếch môi tiếp lời: “Bà nội, bà xem, Nghênh Nghênh tự .”
Bước chân Ôn Nghênh vì tiếng ‘Nghênh Nghênh’ mà khựng hai giây.
Cô nhíu mày một cái khó mà nhận .
Có đôi khi quả thực cũng khâm phục công phu bề ngoài của Lục Cẩn Xuyên trong phương diện .
Mặc dù cô quả thực sẽ và cũng để đưa .
mỗi Lục Cẩn Xuyên làm việc gì.
Luôn ném quyền lựa chọn của vấn đề về cho cô.
Ôn Nghênh chỉ bà cụ: “Bà nội cháu về đây ạ.”
Cô lên xe.
Cũng thêm với Lục Cẩn Xuyên một câu nào.
Cô về công ty, mà ôm hoa về nhà.
Những bông hoa cô trồng nhiều năm , đây lúc ở nhà họ Chu, Chu La Y luôn dị ứng phấn hoa, cho cô trồng, Chu Minh Khang xót con gái út, cũng khuyên cô vứt .
Bảo cô làm chị thì nhường nhịn em gái một chút.
Đừng quá ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản .
Từ lúc Chu Minh Khang nuôi phụ nữ bên ngoài, đến lúc qua đời, đến lúc bảo cô phòng suite của Lục Cẩn Xuyên xảy chuyện khó đó, quan hệ cha con giữa cô và Chu Minh Khang rạn nứt.
Từng một thời gian làm ầm ĩ khó coi.
Còn về những bông hoa , là Chu Duật sai làm cho cô một phòng hoa ngoài ban công, giữ chút đồ dùng cá nhân cho cô.
Sau khi gả cho Lục Cẩn Xuyên, giao quyền xử lý phòng tân hôn cho cô, tùy cô làm gì thì làm.
Đương nhiên , cũng ít khi về nhà, tự nhiên bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt .
Ôn Nghênh kiểm tra độ ẩm của đất, độ khỏe mạnh của cành lá, xác định trạng thái , lúc mới thu dọn hành lý Hương Giang.
Lần giá trị học tập của dự án liên kết của Viện sĩ cao.
Sẽ lợi cho bài SCI mà cô chuẩn tiếp theo, đến lúc đó thi cao học cũng giúp ích nhiều.
Ngày hôm .
Hạ Tây Thừa lái xe đến đón Ôn Nghênh cùng sân bay.
Về việc những công ty nào khác, bên vẫn rõ.
Đến sân bay.
Hạ Tây Thừa làm thủ tục lên máy bay.
Lúc , Ôn Nghênh và thấy Tô Niệm mặc áo khoác măng tô giày cao gót ở phía bên , còn theo tiễn cô là Triệu Kha. Tô Niệm cũng thấy họ, thong dong gật đầu chào Hạ Tây Thừa lên lầu.
Nửa ánh mắt cũng thèm dành cho Ôn Nghênh bên cạnh, coi như khí.
Ôn Nghênh thấy Triệu Kha, khựng một chút, quan tâm nữa.
Trợ lý hành chính đặc biệt cấp bậc như Triệu Kha, đều Lục Cẩn Xuyên phái đến đưa Tô Niệm sân bay, thể thấy mức độ yêu thương coi trọng đến nhường nào.
Hạ Tây Thừa lúc mới : “Tô Niệm cũng tên trong danh sách đội ngũ học tập.”
Ôn Nghênh xem giờ lên máy bay, mới : “Danh sách bắt buộc là nhân viên kỹ thuật cốt lõi nội bộ doanh nghiệp ?”
Hạ Tây Thừa giúp cô kéo vali, lúc mới : “Là thế , Tô Niệm vốn dĩ ở trong đội ngũ Đằng Dương, nhưng khi trở mặt với chúng , cô cũng tính là thành viên cốt lõi nữa. , Lục Cẩn Xuyên vì lấy suất cho cô nên tạm thời lập cho cô một đội ngũ, phận hợp lý, suất liền nắm chắc trong tay .”
Đãi ngộ , ai mà cân nhắc?
Thảo nào từ xuống Đằng Dương đều coi Tô Niệm là bà chủ.
Thần sắc Ôn Nghênh đổi, cũng cảm thấy gì bất ngờ.
Có Lục Cẩn Xuyên yêu thương bảo vệ như , xuất phát điểm của Tô Niệm khá cao, tương lai ắt hẳn sẽ tầm thường——
“ mà.” Hạ Tây Thừa tặc lưỡi: “Cũng lạ thật đấy, còn tưởng Lục Cẩn Xuyên sẽ lùi công việc để cùng Tô Niệm qua đó chứ, mà thấy bóng dáng .”
Ôn Nghênh im lặng một lát.
Cũng định chia sẻ sự chú ý chuyện của họ.
Lần là tập trung cùng một thời gian.
Các doanh nghiệp đều sẽ đến Hương Giang cùng một thời điểm.
Bên Viện sĩ sẽ cử xe đến đón.
Hạ cánh xuống Hương Giang.
Vừa khỏi sân bay.
Ôn Nghênh liền thấy quen trong đám đông.