Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 109: Ánh mắt giễu cợt từ người chồng
Cập nhật lúc: 2026-04-25 03:29:54
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nghênh cũng câu của Thẩm Giai Tiếu làm cho sững sờ một lúc lâu.
Là như ?
Ánh mắt cô trầm xuống Lục Cẩn Xuyên ở phía .
Giờ phút , cô thể thấu Lục Cẩn Xuyên rốt cuộc đang nghĩ gì.
Nếu thật sự như suy đoán của Thẩm Giai Tiếu…
Vậy thì Lục Cẩn Xuyên đang tiếc công sức sỉ nhục cô! Cũng là đang sỉ nhục nhà họ Ôn của họ!
Cô thể chấp nhận chiếc nhẫn cưới của đeo lên tay con gái của Hà Túc!
“Nghênh Nghênh, chúng nghĩ cách khác .” Thẩm Giai Tiếu lo lắng Ôn Nghênh, phát hiện sắc mặt cô càng thêm tái nhợt, rõ ràng chuyện đả kích nhỏ.
Ôn Nghênh bình tĩnh gật đầu.
Sự việc đến nước , cô chỉ thể một bước xem một bước.
Nghĩ cách khác .
Tiệc từ thiện quy tắc của tiệc từ thiện, cô đương nhiên thể phá vỡ.
Cô ngẩng đầu về phía , Tô Niệm tâm trạng , nghiêng đầu chuyện với Lục Cẩn Xuyên.
Lục Cẩn Xuyên yên lặng lắng .
Ai cũng thấy họ là một cặp trời sinh, vô cùng ân ái.
Được tô điểm bằng sự thất ý và t.h.ả.m hại của cô.
Ôn Nghênh nhắm mắt , dùng thời gian nhanh nhất để bản bình tĩnh .
Cô bi quan, cho dù đường cô cũng sẽ nghĩ cách một con đường.
Chuyện chiếc nhẫn của , cô sẽ từ bỏ như .
Bữa tiệc vẫn tiếp tục.
Các vật phẩm đấu giá do trong và ngoài nước quyên góp về cơ bản kết thúc.
Đơn vị tổ chức bữa tiệc, của Tưởng Gia lên sân khấu công bố tổng tiền giao dịch tối nay.
Lên đến bảy trăm triệu.
Số tiền từ thiện sẽ chuyển đến các vùng núi nghèo khó cả nước, cũng như để điều trị các bệnh hiểm nghèo cho trẻ mồ côi ở các viện phúc lợi.
Trọng điểm là…
Người dẫn chương trình nịnh nọt : “Chúc mừng Lục tổng và cô Tô, trở thành vị khách quý lượng giao dịch cao nhất tối nay!”
Cả hội trường vỗ tay như sấm.
Ôn Nghênh mặt biểu cảm cảnh tượng Lục Cẩn Xuyên dùng tiền để mua nụ của .
Cười một cách chế giễu.
Quy mô và quy trình của tiệc từ thiện và buổi đấu giá chính thức giống .
Tính chất giải trí tương đối cao hơn.
Các ngôi lớn mời đến đều sẽ lên sân khấu biểu diễn.
Để khuấy động khí.
Người dẫn chương trình : “Tối nay do sự nhiệt tình của , quy tắc cũng một chút đổi nhỏ, thêm các tiết mục thú vị, các vị khách quý thể lựa chọn thể hiện tài năng cá nhân, giành giải nhất, chúng sẽ nhân danh vị để thành lập thêm năm trường học Hy Vọng!”
Thẩm Giai Tiếu cũng : “Phần khá , thể giành thêm cơ hội học tập cho các em nhỏ.”
Nói , cô Ôn Nghênh, “Nghênh Nghênh, chơi piano giỏi ? Tối nay chúng chẳng đấu giá gì, là lên đàn một bản piano, thể giành cho các em nhỏ.”
Cũng coi như là góp một phần sức.
Ôn Nghênh bình tĩnh sự việc , hôm nay khắp hội trường đều tìm thấy Fergus ở , nếu lát nữa cô thể thu hút sự chú ý của , lẽ cũng tiện thể tìm chuyên gia Fergus.
Cô suy nghĩ một lát, gật đầu.
Thẩm Giai Tiếu chỉ chờ cô đồng ý, thấy gật đầu, liền giơ bảng lên, “Bên ! Bạn biểu diễn một bản piano cho , ?”
Thẩm Giai Tiếu tự tin Ôn Nghênh.
Ôn Nghênh từ nhỏ cũng giáo d.ụ.c tinh hoa, là tiểu thư nhà giàu từ nhỏ, dù Chu Gia đối xử với cô, nhưng tổ tiên nhà họ Ôn cũng là gia đình truyền thống học vấn, Cù Tùy Lan thời trẻ cũng là tiểu thư du học, nền tảng kiến thức của nhà họ Ôn gia đình bình thường thể so sánh.
Ôn Nỉ đối với Ôn Nghênh càng tận tâm tận lực, cho Ôn Nghênh sự ủng hộ và nguồn lực đào tạo lớn nhất.
Ôn Nghênh từ năm mười hai, mười ba tuổi đạt đến trình độ cấp mười.
Ôn Nghênh tài năng thiên bẩm, học gì cũng thông.
Chỉ là, từ khi kết hôn, trong cuộc hôn nhân mài mòn, cô bất đắc dĩ thu ánh hào quang, dù cũng ai quan tâm, ai thưởng thức, cô cũng thể hiện.
Ôn Nghênh cũng hề rụt rè, cô lên sân khấu.
Người dẫn chương trình đột nhiên khó xử Tưởng Thiến ở hàng ghế đầu.
Tưởng Thiến đầu Ôn Nghênh, chút ngạc nhiên và ngại ngùng : “Vậy thì khó xử … Niệm Niệm mới biểu diễn piano em, Ôn Nghênh, hai đứa… trùng .”
Ôn Nghênh khẽ nheo mắt.
Nhìn Tô Niệm đang thưởng ở đằng .
Tình huống quả thực quá trùng hợp—
Tưởng Thiến thở dài một tiếng, : “Dù cũng buổi hòa nhạc, cần thiết piano hai , là ai đó lùi một bước?”
Tuy cô .
mắt cứ chằm chằm Ôn Nghênh.
Ý tứ cũng quá rõ ràng.
Muốn Ôn Nghênh điều mà nhường một bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-109-anh-mat-gieu-cot-tu-nguoi-chong.html.]
Thẩm Giai Tiếu vui, nhíu mày dậy: “Ý của cô Tưởng, thẳng ?”
Rõ ràng là nâng đỡ Tô Niệm!
Tô Niệm đó chẳng là dựa Lục Cẩn Xuyên mới coi là nhân vật ?
Thực tế chỉ là một con tiểu tam thôi, là cái thá gì?
Tưởng Thiến ngờ Thẩm Giai Tiếu là nể mặt, điều như , nhất thời cũng chút hài lòng.
Trình Mộ c.ắ.n một miếng táo : “Tôi cô Ôn, hà tất thế, Tô Niệm thích chiếc nhẫn đó, cô cũng , Tô Niệm biểu diễn piano, đầu cô cũng học theo?”
Theo , Ôn Nghênh chắc chắn thấy Tô Niệm đàn piano, nên mới chọn piano.
Vắt óc nghĩ cách đối đầu với Tô Niệm.
Học theo Tô Niệm gây chú ý?
Để thu hút sự chú ý của Lục Cẩn Xuyên đúng là đủ nỗ lực!
Thẩm Dật Phong cũng nhíu mày, cảm thấy Ôn Nghênh thực sự lượng sức : “Cô hiểu thực lực của cô Tô ? Cô năm ngoái lấy chứng chỉ cấp mười, còn tham gia thi đấu và đoạt giải, là trình độ trẻ con đàn bừa một bài Twinkle Twinkle Little Star .”
Nếu điều, thì nên tránh mũi nhọn !
Lần .
Lục Cẩn Xuyên cũng hờ hững liếc mắt qua.
Ôn Nghênh chắc ánh mắt của Lục Cẩn Xuyên ý nghĩa gì.
Anh ung dung quý phái, dường như chỉ là ngoài cuộc, nhưng ánh mắt thêm vài phần như như .
Ánh mắt giễu cợt từ chồng.
Ôn Nghênh mím môi.
Thẩm Giai Tiếu khoanh tay khẩy: “Chỉ cô mới cấp mười ? Người khác ? Nghênh Nghênh nhà chúng mười hai tuổi là cấp mười , là tuyển thủ thiên tài, thấy đời ?”
Lời cô dứt.
Tô Niệm lúc mới khẽ một tiếng.
Không hề hoảng hốt, ngược còn ung dung đ.á.n.h giá Ôn Nghênh một lượt.
Ôn Nghênh? Mười hai tuổi cấp mười?
Sao từng ? Giỏi như mà bao giờ thể hiện?
Là ? Hay là ?
Đừng là phản ứng của Tô Niệm.
Trình Mộ, Thẩm Dật Phong họ càng lắc đầu.
Chỉ Lục Cẩn Xuyên tỏ thái độ, chỉ đăm chiêu Ôn Nghênh.
Không hề thái độ ‘ tin’, khiến thể đoán .
Một khác, là Chu Duật.
Hắn liếc Ôn Nghênh, cúi đầu mân mê điện thoại.
Người khác , nhưng .
Ôn Nghênh quả thực mười hai tuổi lấy chứng chỉ, hề chút gian lận nào.
Tài năng thông minh của cô, từng khiến kinh ngạc.
Ôn Nghênh là trung tâm của chủ đề, vẻ mặt cô từ đầu đến cuối vẫn bình tĩnh, “Nếu trùng, các vị chọn ai? Tiêu chuẩn và lý do để chọn biểu diễn là gì?”
Cô thẳng thắn hỏi vấn đề mấu chốt.
Những mặt đều là tinh ranh, Tô Niệm lên, chẳng qua là nể mặt Lục Cẩn Xuyên!
Mọi đều ngầm hiểu!
nếu thẳng , sẽ mất mặt!
Tình hình ở đây.
Hoàn lọt mắt đàn ông trong phòng bao lầu hai.
Anh mân mê ly rượu, đôi mắt và sâu thẳm đăm chiêu quan sát Ôn Nghênh.
Bên cạnh, Tần Chính rít một thuốc, “Đây chính là phụ nữ nhiều chiêu trò mà với , khá thú vị ? Rõ ràng mối quan hệ giữa Tô Niệm và Lục Cẩn Xuyên, mà vẫn giả vờ hỏi cho nhẽ, cô thật thú vị.”
Tạ Tông Lễ liếc chiếc cổ thiên nga như ngọc của Ôn Nghênh, khuôn mặt nghiêng của phụ nữ trầm tĩnh lãnh đạm, dù đối mặt với tình huống cũng hề tự ti kiêu ngạo.
Anh đặt ly rượu xuống: “Quy tắc cơ hội là của ai ?”
Tần Chính sững sờ, nên lời!
_
Dưới lầu.
Chu Duật thấy tình hình thể xuống nước nữa.
Hắn dậy, Ôn Nghênh, trong mắt thêm vài phần phức tạp, cuối cùng, vẫn đưa quyết định cuối cùng: “Cô Tô tối nay lượng giao dịch nhiều nhất, đóng góp lớn nhất, đương nhiên nên do cô Tô lên.”
Ôn Nghênh .
Nói động lòng, thất vọng là giả.
Dù Chu Duật cũng từng là nhất của cô.
Bây giờ, cũng giống như Lục Cẩn Xuyên, về phía tiểu tam phá hoại hôn nhân của cô…
Trong lúc giằng co.
Tô Niệm ung dung dậy, hào phóng và tao nhã : “Xin , quên một chuyện…”
“Tôi tạm thời quyết định mời Cẩn Xuyên cùng song tấu bốn tay.”