Tần Lạc Thành dường như điều gì đó, đẩy mạnh một góc khuất.
"Trốn kỹ , đừng phát tiếng động!"
Anh mạnh mẽ ấn xuống, định lao dụ đám hướng khác.
Tôi túm lấy tay , kinh hoàng lắc đầu quầy quậy cho .
"Đừng buồn, chúng nhất định sẽ gặp ."
Tần Lạc Thành tàn nhẫn đẩy tay : "Anh chờ em ở tương lai."
Dứt lời, chạy thu hút sự chú ý của đám .
Toàn run rẩy, run tới mức suýt cầm nổi điện thoại để gọi báo cảnh sát.
Ngay đó cũng lao theo hướng chạy: "Tần Lạc Thành, c.h.ế.t!"
Tôi lang thang tìm kiếm trong bóng tối, lòng đau như cắt.
Cuối cùng, trong một con hẻm tối tăm, thấy Tần Lạc Thành đó, m.á.u chảy đầm đìa, xung quanh là đám côn đồ.
lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên, bọn chúng thấy liền bỏ mặc tất cả mà bỏ chạy lấy .
Tôi nhào tới ôm chặt lấy Tần Lạc Thành, dùng tay bịt chặt vết thương đang tuôn m.á.u của :
"Tần Lạc Thành, c.h.ế.t. Chúng còn cùng vòng mặt trời mà..."
"Đừng ... Anh . Chúng ... sẽ gặp ."
Gương mặt Tần Lạc Thành bê bết máu, thở của lịm dần tắt hẳn trong vòng tay .
Cảnh sát ập tới bắt giữ những kẻ liên quan.
Tôi lờ đờ làm bản tường trình, t.h.i t.h.ể của Tần Lạc Thành đưa để khám nghiệm.
Khi bước khỏi đồn cảnh sát thì trời chập sáng.
Chợt nhớ tới Thang Viên, vội vã chạy về nhà.
Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ vốn dĩ một cục bột tròn ủng đang ngủ, giờ đây trống trơn.
Trên giường chỉ còn một con mèo và một bức thư.
Tôi run rẩy mở thư : [Vợ ơi, khi em bức thư thì đừng buồn nhé. Anh và Thang Viên chắc là trở tương lai . Chúng sẽ gặp , chờ em ở tương lai.]
Vỏn vẹn vài dòng để , cứ như một mẩu giấy nhắn treo tủ lạnh hằng ngày.
Sự rời của Tần Lạc Thành và Thang Viên giống như thể họ thế giới xóa sổ .
Cảnh sát và những từng gặp Tần Lạc Thành đều chút ấn tượng nào về , nhưng rõ, họ thực sự tồn tại.
14.
Sự biến mất của hai bố con khiến trầm uất một thời gian dài.
nghĩ đến việc thể một ngày nào đó sẽ gặp , vực dậy tinh thần.
Ở nhà liên tục hối thúc chuyện cưới xin vì cũng chẳng còn trẻ trung gì.
Sau nhiều thoái thác thành, đành chấp nhận xem mắt cho xong chuyện, định bụng cứ gặp từ chối với lý do hợp.
Sáng sớm, lôi khỏi chăn, bắt trang điểm thật để tạo ấn tượng .
"Mẹ bảo , thanh niên là con trai bạn thời đại học của , trai, tính tình , con đừng mà làm loạn đấy."
Mẹ cứ lải nhải bên tai bao nhiêu .
Tôi gật đầu lấy lệ, nhưng trong lòng chỉ nghĩ về khoảnh khắc gặp Tần Lạc Thành.
Đến điểm hẹn, sẵn ở bàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hop-dong-cham-soc-kim-chu-nam-tram-van/chuong-7.html.]
Tôi chạy tới, thấy gã đàn ông đó để tóc mái 3/7 bóng lộn.
Tôi xuống: "Chào ."
Hắn bắt chuyện một lúc thì đột nhiên một cô gái xông tới, hất thẳng ly cà phê mặt : "Đồ tra nam!"
Hắn ngơ ngác, cũng ngơ ngác.
"Anh bắt cá hai tay thì thôi , còn thèm chia giờ nữa!"
Nói cô gái bỏ .
Người đàn ông vội vàng phân bua: "Cô Trương, xin cô, quen ."
"Xin , họ Diệp."
"Cô Trương Tiểu An ?" Hắn đờ .
Trời đất ơi! Nhầm bàn ! Cứu với!!!
Tôi ngượng chín mặt xin vội vã chạy sang bàn của .
Bàn trống , chắc đợi lâu quá nên về .
Đang định dậy về thì...
"Cô là cô Diệp ?"
Một giọng quen thuộc đến mức khiến linh hồn run rẩy vang lên.
Tôi đầu , đập mắt là gương mặt thương - Tần Lạc Thành.
15. Ngoại truyện
Tần Lạc Thành và Diệp Mộ gặp đầu ở bệnh viện.
Khi đó thăm , còn Diệp Mộ tới để chữa bệnh.
Giống như câu chuyện tình yêu khác, họ trải qua muôn vàn khó khăn để đến với .
kết cục là một tấn bi kịch.
Diệp Mộ từng bắt cóc và xâm hại đường làm về nhiều năm .
Dù giữ mạng sống nhưng cô mang trong nỗi ám ảnh tâm lý cực lớn.
Tần Lạc Thành dành bao năm bên cạnh để chữa lành vết thương lòng cho cô nhưng mấy hiệu quả.
Sau khi kết hôn, Diệp Mộ chỉ dám ở trong nhà, dám tiếp xúc với bất kỳ ai trừ .
Một tình cờ, Diệp Mộ mang thai.
Tần Lạc Thành vì lo lắng cho sức khỏe của cô nên bỏ đứa bé, nhưng cô ngăn cản.
Khi con, bệnh tình của Diệp Mộ tệ nên cũng ép nữa, dù đó cũng là kết tinh tình yêu của họ.
Chẳng ai ngờ, khi sinh con xong, sức khỏe của Diệp Mộ sụp đổ .
Đứa trẻ còn kịp gọi một tiếng "", cô còn kịp con trai gọi một , vĩnh viễn khép đôi mắt.
Tần Lạc Thành suy sụp suốt một thời gian dài.
Anh bỏ mặc đứa trẻ cho chăm sóc, còn thì nhốt trong phòng uống rượu giải sầu, sống vật vờ như một cái xác hồn.
Mãi đến khi bế Thang Viên đến mắng cho một trận tỉnh , mới bắt đầu gánh vác trách nhiệm của một bố.
Vào năm thứ hai khi Diệp Mộ qua đời, khi dẫn con viếng mộ cô, một sự kiện kỳ lạ khiến xuyên từ hiện tại về quá khứ.
Nhìn thấy một Diệp Mộ rạng rỡ, tràn đầy sức sống mà từng thấy đó ngay mắt , đôi mắt đỏ hoe...
Hóa , về để cứu lấy cô, để bù đắp cho cô một quãng đời bình yên, và để chính cơ hội yêu cô một nữa.