Hôn ước - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-28 20:49:19
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi miệt mài xem suốt mấy ngày liền, xem đến quên cả ăn cơm.

Lần tới Mạnh Kiều ghé qua, một nhận thức sâu sắc hơn về con .

Anh là một hùng, trong thời buổi , từ chối Nhật cần dũng khí.

Tôi càng phối hợp với kế hoạch của hơn, hôm nay là đến trường nữ sinh đại học.

Tôi chút bồn chồn, các nữ sinh đa đều trạc tuổi , nhưng trông họ mới tràn đầy sức sống làm . Có để tóc ngắn ngang tai, tóc dài uốn xoăn, muôn màu muôn vẻ, thật tươi mới.

Mạnh Kiều khẽ giải thích với : "Bạn nhất của Hữu Điền Hạnh T.ử học ở trường , em gái út của cũng ở đây. Tôi đưa cô đến gặp em gái, tin tức thế nào cũng truyền đến tai Hữu Điền."

Hữu Điền Hạnh T.ử chính là nhắm trúng .

Còn về em gái , cô là một nữ sinh tiến bộ, kéo xem nhiều nơi, còn giới thiệu cho nhiều bạn học. Trong đó những con nhà quan chức giàu sang, họ chỉ là những lòng hiếu học.

Lúc tiễn chúng cổng trường, cô nhiệt tình với : "Trương tỷ tỷ, chị cũng nên đến đây học mới . Thanh xuân của bất kỳ ai cũng nên lãng phí trong cái sân vườn bốn góc vuông vức ."

Tôi thấy trái tim rung động mãnh liệt, nhưng tỉnh táo hiểu rằng, thể ở Thượng Hải mãi mãi, sớm muộn gì cũng trở về cái sân vườn đó.

Trở về Mạnh phủ, Ngô Ma càng làm tăng thêm cảm giác bất lực đó.

Bà cau mày với : "Tiểu thư, tuy là nô tỳ nhưng cũng là nhũ mẫu dạy bảo của cô. Phu nhân ở bên cạnh cô, gánh vác trách nhiệm dạy dỗ. Nếu cô còn riêng với Mạnh công t.ử nữa, sẽ bắt cô chép gia quy đấy."

Mạnh Kiều từ ngoài phòng bước , đặt mạnh khẩu s.ú.n.g lên bàn phát "kẻng": "Người sống trong Mạnh phủ của , từ khi nào đến lượt bà quản việc thưa về gửi hả?"

Ngô Ma run b.ắ.n lên một cái, run rẩy định tiếp nhưng Thúy Trúc vác lên vai khiêng ngoài.

Mạnh Kiều bên cửa sổ, bức tranh treo tường : "Căn phòng mô phỏng theo căn phòng từng ở. Bà là một phụ nữ vô cùng nghị lực. Cha đối với bà mà chính là một gã khốn, mới liếc mắt nhắm trúng bà, rõ ràng chí hướng cao xa nhưng vẫn bất chấp tất cả mà cưỡng đoạt bà về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-uoc/chuong-6.html.]

"Ở An Nam, Mạnh gia chúng là trời, cướp thì cũng chẳng ai dám quản. Bà cưỡng ép, giam cầm, thậm chí ép buộc mới sinh ."

"Một phụ nữ con thì đến cả cha cũng nới lỏng cảnh giác. Thế nhưng một đêm sấm chớp đùng đoàng, bà đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê cha bỏ trốn."

"Cha phẫn nộ đau lòng, trong lúc tức giận cưới liền ba bà dì thái, hy vọng bà thấy tin sẽ về, nhưng bà làm ."

"Ngay cả việc chúng chuyển đến Thượng Hải cũng là vì bà đang ở đây. Chỉ là những năm qua, cha vẫn tìm thấy bà."

Tôi đến ngẩn ngơ, nhưng cũng khỏi thắc mắc: "Tại kể cho những chuyện ?"

Anh khẽ : "Tôi nghĩ bà coi việc sinh là một nỗi sỉ nhục. thật kỳ lạ, vô cùng khâm phục bà, khâm phục bà giống như loài cỏ dại, khô héo hồi sinh, gió thổi lửa thiêu cũng cách nào triệt hạ."

"Trương tiểu thư, những ngày qua đưa cô gặp nhiều , từ những cô vũ nữ phong trần lạc lối cho đến những học t.ử luôn hướng về phía mặt trời. Thế nhưng giới thiệu với cô nhất chính là của ."

"Tôi với cô rằng, thế gian ngàn vạn con đường, dù gặp chuyện gì chăng nữa, chúng cũng nên tìm cách sống sót , mới tính đến những chuyện khác."

"Cái gọi là trinh tiết, thật sự chẳng đáng để cô hy sinh mạng sống của ."

Tôi , chợt nhớ cái ngày đầu tiên đến Mạnh phủ, khi dùng cây trâm kề cổ , ánh mắt lúc đó lạnh lùng đến lạ thường.

Một ý nghĩ táo bạo cứ thế lớn dần lên trong lòng .

Có lẽ việc giữ , đưa đến những nơi đó liên quan gì đến cái gọi là kế hoạch cả. Anh chỉ là đang phẫn nộ, phẫn nộ vì coi rẻ mạng sống của chính .

tại một lạ vì một khác mà tốn nhiều tâm tư đến mức ?

Câu trả lời quá rõ ràng trong lòng , nhưng dám chạm . Tôi sợ chạm cũng chẳng đáp . Tôi cổ hủ như , dường như sống ở hai thế giới khác biệt.

Mạnh Kiều rời , khi thông báo với rằng ngày mùng một tháng sẽ tổ chức tiệc tại nhà, chính thức đưa mắt để từ chối hôn sự với nhà Arida.

Anh với : "Trương tiểu thư, ngày mùng một, sẽ tiễn cô về nhà. Cuộc chia ly , mong cô hãy bảo trọng."

Loading...