HÔN NHÂN VÀ TÌNH YÊU NGỌT NGÀO CỦA CÔ SONG - Chương 49: Đừng đưa tôi cho người như vậy!

Cập nhật lúc: 2026-05-07 09:12:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Thanh Hứa ngốc, Tống Hữu Lâm đào hố cho cô, cô sẽ ngu ngốc mà nhảy .

Cô cúi mắt suy nghĩ một lát, đặt đũa xuống, ngẩng đầu, khóe miệng cong lên một nụ ngọt ngào, "Tống đại thiếu gia, thật sự quá khen , tuy là bạn học cũ, nhưng như tam thiếu gia Lục, làm những như chúng thể dễ dàng tiếp xúc ?"

Chưa đợi Tống Hữu Lâm đáp lời, Tần Huy lập tức nịnh nọt , "Thanh Hứa khiêm tốn , một cô gái như Thanh Hứa ở trường chắc chắn cũng là nhân vật nổi bật ?"

Cố Thanh Hứa miễn cưỡng một tiếng, "Chú Tần quá khen !"

Tần Huy nhe hàm răng vàng ố , hình mập mạp xích gần, "Sao là quá khen chứ? Được quen một cô gái ưu tú như Thanh Hứa là vinh dự của , nào, mời cô một ly."

Cái "chân giò heo" nhân cơ hội sàm sỡ đó chằm chằm Cố Thanh Hứa chỉ cách một hai tấc.

Cố Thanh Hứa đặt cánh tay ngang giữa hai , hàng mi dài che sự ghê tởm trong đáy mắt, thuận thế dậy, kéo giãn cách với Tần Huy, giơ ly rượu trong tay lên, duyên dáng, "Chú Tần, chú khách sáo , chú là bậc trưởng bối đáng kính, cháu nên kính chú mới ."

Tần Huy Cố Thanh Hứa cố ý kéo giãn cách, khóe miệng gượng gạo giật giật, mặt lập tức hiện lên vẻ vui.

cũng là tung hô, ai mà lấy lòng nịnh bợ. Anh hạ lấy lòng phụ nữ mặt, nhưng cô tỏ vẻ thanh cao như hoa sen trắng mà qua loa với .

Tần Huy cũng đáp lời mời rượu của cô, khí chút rơi bế tắc.

Tống Hữu Lâm ngả , giọng lười biếng, nhếch môi trêu chọc, "Một ly rượu làm thể thể hiện sự kính trọng ! Thế ! Nếu cô Cố thật sự kính trọng chú Tần của chúng , chi bằng uống hết chai rượu bàn ?"

Văn hóa ép rượu thường xuyên trong các bữa tiệc, chuốc say một phụ nữ trong lòng đàn ông nghĩa là kiểm soát cục diện.

Vừa thể dập tắt sự kiêu ngạo của Cố Thanh Hứa, ngay lập tức, Tần Huy vỗ tay tán thưởng, như thương hoa tiếc ngọc mà cho Cố Thanh Hứa một bậc thang, "Thanh Hứa, cháu là một cô gái nhỏ, làm uống hết một chai , uống nửa chai tượng trưng là ."

Rượu bàn, đừng nửa chai, cô uống ba bốn ly mà vẫn tỉnh táo cũng là điều khó.

Bàn nam giới nhiều hơn, độ cồn của rượu tự nhiên sẽ thấp.

tình hình , nếu cô uống, chính là đắc tội với Tần Huy.

nếu cô uống, những gì xảy đó, liệu cô thể kiểm soát ?

Tống Hữu Lâm đưa cô đến đây, ý nghĩa thể rõ ràng.

Như dâng bảo vật mà đưa cô như một món đồ cho Tần Huy.

Cô nghiến răng, ngẩng đầu, liếc mắt Tống Hữu Lâm đang thích thú xem kịch , khóe môi cong lên đầy ác ý.

Bốn mắt chạm , thản nhiên đón nhận ánh mắt ẩn chứa sự căm phẫn của cô, một lát , hé miệng, giọng điệu bình thản, nhiệt độ, cũng cảm xúc, "Cô Cố, chú Tần địa vị cao quyền trọng, hết đến khác bao che cho cô, cho cô đủ mặt mũi , nếu làm mất mặt chú , thì thể coi là kính trọng chú !"

Âm cuối của nhấn mạnh, chứa đựng lời cảnh cáo nồng đậm.

Mũi tên lắp cung, tiến thoái lưỡng nan, nếu cô uống ly rượu , ở Hải Thành cô sẽ thêm một kẻ thù, một kẻ thù còn hèn hạ và vô liêm sỉ hơn cả Tống Hữu Lâm.

Cố Thanh Hứa lập tức nhíu mày, một lát , khóe miệng cong lên một nụ nhạt, dứt khoát, cầm chai rượu bên cạnh lên, ngửa đầu bắt đầu uống.

Chất lỏng cay nồng chảy xuống cổ họng cô một cách khó khăn, đốt cháy suốt đường .

Nửa chai rượu cạn, những chất lỏng đó rơi dày vốn yếu ớt của cô, như lửa cháy bùng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/hon-nhan-va-tinh-yeu-ngot-ngao-cua-co-song/chuong-49-dung-dua-toi-cho-nguoi-nhu-vay.html.]

Cô uống vội, rượu ngấm nhanh, khuôn mặt đỏ bừng.

Tần Huy một bên, cũng ngây một lát, nhanh, đến mức thịt mỡ mặt rung lên, vỗ tay khen ngợi, "Thanh Hứa, giỏi quá, thật sự quá giỏi, đúng là nữ trung hào kiệt."

Cố Thanh Hứa say mèm, cảnh vật và con mắt chồng chéo lên , thể mềm nhũn, bước chân bắt đầu lảo đảo, đôi tay mềm mại xương chống mép bàn, đầu thỉnh thoảng đau nhói, như đang kéo một sợi dây trong đầu cô, dư chấn lan tỏa.

Tệ hơn nữa là cảm giác nóng rát và cồn cào trong dày.

Có vài cảm giác buồn nôn suýt trào khỏi cổ họng, đều cô nuốt xuống.

thể say, cô thể say!

Lý trí còn sót ngừng tự nhủ.

lý trí thể chống sự tê liệt của rượu mạnh, lâu , cô thể chống đỡ nữa, gục xuống bàn.

Bên tai mơ hồ truyền đến giọng của Tống Hữu Lâm, bình tĩnh một chút nhiệt độ và cảm xúc, động tác thản nhiên từ trong túi lấy một tấm thẻ phòng đưa đến mặt Tần Huy.

"Chú Tần, thấy cô Cố hình như say , làm phiền chú chăm sóc? Phòng lầu, chuẩn sẵn cho chú ! VIP188."

Tần Huy xong, càng thêm mừng rỡ, hai hàng răng vàng ố suýt nữa thì khỏi miệng, đang định tiến lên nhận lấy, suy nghĩ một giây, nhưng vẫn nhận, giả vờ từ chối, "Hữu Lâm, cái e rằng thích hợp lắm! Tôi là đàn ông, Thanh Hứa là con gái, nếu truyền ngoài , thì làm !"

Tống Hữu Lâm thờ ơ, "Chú Tần, đừng lo lắng, phòng là dùng tên của , thật , ở trong phòng đó là , hơn nữa, chú Tần đức cao vọng trọng, là trưởng bối mà cô Cố kính trọng, một trưởng bối chăm sóc vãn bối, đó chẳng là chuyện hiển nhiên , ai sẽ chuyện ."

Lời của Tống Hữu Lâm lập tức tiếp thêm dũng khí cho Tần Huy.

Tần Huy với vẻ mặt che giấu sự háo sắc, nhận lấy thẻ phòng, tủm tỉm đến bên cạnh Cố Thanh Hứa, vòng tay qua eo Cố Thanh Hứa, đỡ cô dậy.

Cố Thanh Hứa mở đôi mắt mơ màng, theo bản năng giãy giụa, nhưng thể mềm nhũn căn bản thể dùng một chút sức lực nào.

Tần Huy thấy cô thể giãy giụa, càng thêm kiêng nể gì, dìu Cố Thanh Hứa lên lầu.

Cố Thanh Hứa ép buộc dựa vai Tần Huy, mũi ngửi thấy mùi dầu mỡ Tần Huy, thật kinh tởm.

Cô một trận buồn nôn, ói một tiếng, một bãi chất bẩn trực tiếp nôn t.h.ả.m mềm.

Tần Huy buông tay, thể mềm nhũn của cô ngã xuống đất.

Vừa ngã xuống bên cạnh đôi giày da đen bóng của Tống Hữu Lâm, bãi chất bẩn đó, b.ắ.n lên giày vài điểm.

Cố Thanh Hứa đưa tay , lòng bàn tay nắm lấy mũi giày , đôi mắt hé mở phát tín hiệu cầu cứu.

Giọng say mèm, yếu ớt và nhỏ nhẹ, "Tống Hữu Lâm, cứu ! Xin , xin ."

Xin , tình nghĩa quen đây, cũng đừng đưa cho như !

những lời sức lực để , cũng kịp để cô .

Tống Hữu Lâm cúi xuống, đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo thấy đáy, giây tiếp theo, chút do dự mà từng ngón tay một bẻ , giọng lạnh lẽo đến mức lạnh hơn cả tuyết và băng của mùa đông.

TRẦN THANH TOÀN

Lạnh đến mức một chút thương xót và nhân tính.

"Chú Tần, đêm dài lắm mộng. Nếu chú vì bãi chất bẩn mà lỡ mất thời gian và cơ hội thì ."

Loading...